Chương 1

Buổi họp lớp

” Sao nay không thấy con Thanh Hà nhỉ ? “

” Mày không biết gì hả ?”

“Biết gì ? “

” Con Thanh Hà giờ tàn lắm”

” Sao vậy, nó bị gì dọ ? “

” Thì từ cái vụ hồi đó á “

” Vụ đó thì sao tao nghe con Minh Anh bị gả cho ông già nào rồi mà ,sao lại liên quan đến con Thanh Hà được ?

” Thì tự làm tự chịu thôi “//thở dài//

” Là sao  ?

” Chuyện là sau khi mày đi du học á “

10 năm trước

Trường học đáng lẽ là nơi của những trang sách mở ra tương lai, nhưng với Minh Anh, học sinh lớp 10A3, nó lại là một sân khấu mà cô luôn cố gắng trở thành một khán giả vô hình. Minh Anh không giống những cô bạn cùng trang lứa. Cô không thích ồn ào, không tham gia vào các nhóm tán gẫu sôi nổi. Sự hướng nội khiến cô luôn giữ mình trong vỏ ốc riêng, chỉ cảm thấy an toàn khi đắm mình vào những trang sách vật lý hay những bài toán hóc búa.

Một gia đình trọng nam khinh nữ càng làm cho sự tự ti của Minh Anh thêm lớn. Trong căn nhà nhỏ, tiếng nói của em trai, Quang, luôn được ưu tiên. Bố mẹ luôn nhắc nhở: “Con gái lớn rồi phải biết nhường nhịn em, lo toan việc nhà, đừng có mải mê mấy thứ lý thuyết suông.”

Những lời nói đó, dù không phải là tiếng mắng chửi gay gắt, lại là những nhát dao vô hình đâm vào lòng tự trọng của cô học trò vốn đã yếu đuối. Cô luôn phải gánh vác phần việc nhà nhiều hơn Quang, người được phép dành cả buổi chiều để chơi bóng rổ hay luyện tập cho đội tuyển thể thao của trường. Chính sự khác biệt và thái độ thu mình này đã biến Minh Anh thành mục tiêu lý tưởng cho nhóm học sinh cá biệt, đứng đầu là Thanh Hà – cô bạn nổi tiếng nhất lớp về sự sắc sảo và hay bắt nạt. Mọi chuyện bắt đầu từ những điều nhỏ nhặt.

“Ê, Minh Anh, sao lúc nào cũng lủi thủi một mình như bóng ma vậy? Sợ người ta thấy mày hả?”

 

“Nhìn cái mặt lúc nào cũng nhăng nhó . Bộ ai ăn hết của nhà mày à.”

 

Minh Anh cố gắng phớt lờ, tai đeo tai nghe, mắt dán vào bài tập, hy vọng sự im lặng sẽ là tấm khiên bảo vệ. Nhưng sự im lặng đó, trong mắt Thanh Hà, lại là sự thách thức.

Một buổi chiều, khi Minh Anh đang ngồi ở góc thư viện, Thanh Hà và hai người bạn khác tiến lại gần. Thanh Hà không nói gì, chỉ nhẹ nhàng lấy cuốn tập ghi chép về các bức tranh nổi tiếng mà Minh Anh yêu thích nhất – một món quà sinh nhật tự thưởng sau kỳ thi căng thẳng – rồi bắt đầu xé từng trang một.

“Ôi, giấy gì mà lạ thế. Ôi, rách rồi!”

 Thanh Hà giả vờ ngạc nhiên, tiếng cười nhạo báng vang lên trong không gian yên tĩnh của thư viện.

Minh Anh cảm thấy máu dồn lên não. Cô vội vàng lao tới giật lại cuốn tập đã rách nát.

 “Trả lại cho tớ! Các cậu đang làm gì vậy?” -giọng cô run rẩy, gần như là một lời cầu xin.

Thanh Hà đẩy nhẹ Minh Anh, khiến cô loạng choạng suýt ngã.

“Làm như của quý lắm. Đồ lập dị như mày thì chỉ đáng bị người ta chà đạp thôi. Về nhà lại chẳng dám méc bố mẹ đâu nhỉ? Bố mẹ mày bận lo cho cậu ấm nhà mày rồi!”

Lời nói cuối cùng như một cú đánh mạnh vào tâm lý vốn đã mong manh của Minh Anh. Nó chạm đến nỗi đau bị xem nhẹ trong gia đình – cái nỗi đau mà không ai ở trường biết đến. Minh Anh chỉ biết ôm chặt cuốn tập rách, nước mắt trào ra, nhưng cô vẫn cố gắng nuốt ngược lại, không muốn họ thấy mình yếu đuối thêm nữa. Cô tức giận, trong tâm trí cô chỉ toàn là những lời nhạo báng,chê cười và những tiếng la mắng của bố mẹ, Minh Anh như phát điên lao về phía của Thanh Hà, Thanh Hà bất ngờ không kiệp phản ứng. Liền bị minh anh đánh vài phát, hai người đi cùng Thanh Hà thấy thế liền hô hào kiêu thầy cô đến.

Khi  cô đến chỉ thấy minh anh đang đứng một chỗ, còn Thanh Hà thì đang nức nở, cô  liền lao đến trách móc Minh Anh sao đánh bạn, mặc cho minh anh cố gắng giải thích. Những ngày sau đó, Minh Anh gần như không còn đến thư viện, cô chọn ngồi ở góc lớp cuối cùng, cố gắng làm mọi thứ nhanh chóng để về nhà. Nhưng cô bé ấy đâu biết rằng, sự im lặng không phải là giải pháp. Nỗi sợ hãi và tổn thương tinh thần khiến Minh Anh sụt cân, kết quả học tập bắt đầu sa sút .

1 Bình luận


Viết bình luận

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay