Chương 1: Động tác nhỏ

Ánh nắng đầu xuân trải một tầng sáng vàng nhàn nhạt lên khắp nơi trong thành phố. Berlin những ngày này giống như một thiếu nữ mới lớn, bước ra khỏi tấm áo màu tuyết trắng của mùa đông và khoác lên bộ cánh màu xanh tươi đầy sức sống.

Dọc hai bên đường, những cây đoạn* cao lớn chỉ cách đây vài tuần còn xám xịt và trơ trụi mà giờ đã trổ ra chi chít những búp lá non mơn mởn khoe sắc trong làn gió se lạnh mơn man.

*Cây đoạn: một loại cây thân gỗ có hoa, được trồng rất phổ biến ở Đức và nhiều nước châu Âu khác. Hoa đoạn màu trắng ngà, có mùi thơm thoang thoảng, the mát rất dễ chịu.

Dưới tán cây trong công viên đối diện khu tòa nhà văn phòng, lác đác có vài nhóm thanh thiếu niên đang tụ tập vui đùa, hưởng thụ chút nắng mới ấm áp sau những ngày đông ảm đạm và giá rét.

Sắp tới lễ Phục Sinh, có lẽ kỳ nghỉ Xuân của đám học sinh sinh viên đã bắt đầu. Tuổi trẻ thật là tốt, ngoài việc học ra chẳng phải lo nghĩ gì. Một năm còn có thể có tới mấy kỳ nghỉ dài để chơi bời, hưởng thụ. Chẳng giống như người lớn, 365 ngày lúc nào cũng bận rộn với đủ loại mối lo.

Vân vừa quan sát những người trẻ tuổi, vừa thong thả hút thuốc. Làn khói mỏng chậm rãi tản ra trên khuôn mặt hờ hững pha chút muộn phiền. Từng lọn tóc uốn sóng bồng bềnh theo gió dập dờn trên bờ vai. Bàn tay đút trong túi áo vẫn còn ấm nhưng bàn tay cầm thuốc bên ngoài đã bắt đầu thấy lạnh.

Cô rút điện thoại ra nhìn giờ, còn 20 phút nữa là đến thời gian của cuộc họp tiếp theo mà cô vẫn chưa kịp ăn trưa. Có điều, sau cuộc họp ban quản trị vừa rồi, cô thực sự không còn tâm trạng lẫn khẩu vị để ăn bất cứ thứ gì.

Haiz, vừa mới đầu tuần mà đã có chuyện không vui rồi. Rít một hơi thuốc dài, Vân thầm than thở trong lòng.

Nếu không vì tình huống năm đó đẩy cô vào đường cùng thì cô đã không phải bán nhiều cổ phần như thế. Để đến nỗi hiện tại, cô bị một đám mấy lão già cổ hủ dồn ép và coi thường ở ngay trong chính công ty của mình. Luôn miệng nói cô mạo hiểm, quyết định bằng cảm tính mà không chịu nhìn xem, những năm qua sự mạo hiểm và cảm tính đó mang về cho bọn họ bao nhiêu tiền.

Tức giận mà không thể làm gì được, Vân mím chặt môi, nheo mắt nhìn về phía xa. Khuôn mặt trang điểm nhẹ với tông màu nude vốn nhìn đã lạnh lùng, thêm cả biểu cảm thờ ơ và ánh mắt vô định càng làm cho dáng vẻ cô lúc này như một pho tượng bằng băng. Thứ duy nhất có hơi ấm tỏa ra là điếu thuốc đang cháy giữa những ngón tay thon dài, lặng lẽ rơi những đốm tàn bé xíu lướt trên làn da trắng nõn.

Không được, cứ kéo dài mãi thế này sẽ để lỡ thời cơ mất.

Nghĩ vậy, Vân trở về văn phòng, tiến thẳng đến bàn làm việc và gọi thư ký Elena vào.

“Tuần này tôi rảnh ngày nào thì xếp lịch sang Ba Lan công tác.”

“Tuần này chị kín lịch rồi. Nhanh nhất phải thứ Tư tuần sau mới có lịch trống.”

Vân khẽ cắn môi. Thứ Tư tuần sau thì đã qua đại hội cổ đông rồi, cô không thể đợi được.

“Lâu vậy sao? Kiểm tra xem, cái nào hoãn được thì hoãn, không quá quan trọng thì để Gosia đi thay tôi.” 

Thư ký nhìn lịch làm việc dày đặc của sếp, mỗi ngày đều kín mít từ 8 giờ sáng tới 9 giờ tối. Không lẽ sếp muốn đi công tác vào lúc nửa đêm?

“Thật ra thì…”

Thấy Elena hơi ngần ngừ, Vân liền nhíu mày tỏ ý ´có gì mau nói´.

“Có lịch hẹn với bác sĩ Kristin vào thứ Sáu là có thể thay đổi được. Nhưng chị đã hoãn tới hai lần rồi. Hoãn nữa e là…”

Nghe tới cái tên Kristin, Vân liền thở dài. Vị bác sĩ tâm lý này không những khó tính còn rất ghét bị người ta lợi dụng tình cảm và cho leo cây. Càng là người thân quen cô ấy càng yêu cầu được tôn trọng. Nếu lần này cô vẫn tiếp tục đổi lịch, e là cô ấy sẽ cho cô vào danh sách đen giống Mathias mất.

“Được rồi, để tôi suy nghĩ tiếp vậy.”

Elena ôm tablet ghi lịch trình đi ra ngoài, để lại Vân tiếp tục ngồi trên ghế nhắm mắt suy tính.

Cô không đi được, vậy thì chỉ còn cách gọi người khác đến thôi.

Mở di động lên bấm số của Mathias, rất nhanh đã có tiếng trả lời.

“Đúng lúc quá, em cũng đang định gọi cho chị.”

“Nếu gọi để nhờ tôi giảng hòa cho vợ chồng cậu thì tạm thời tôi chưa rảnh. Có chuyện quan trọng cần cậu giúp, thu xếp trong tuần này qua đây đi, càng sớm càng tốt.”

“Ồ, chuyện gì mà gấp thế?”

“Đề án nâng cấp đầu tư crypto thành hạng mục chính của tôi vừa bị bác bỏ trong cuộc họp ban quản trị. Tôi nghĩ đã đến lúc Helios ra mặt.”

“Ừm, em hiểu rồi. Đang tính hỏi chị có thể thay em đi dự lễ trao giải thưởng cống hiến khoa học MP* được không mà tình hình này thì có lẽ em lại tự đi rồi.”

*MP: giải thưởng cống hiến khoa học danh giá của Đức, trao cho các các nhà khoa học Đức hoặc người nước ngoài nhưng học tập hoặc làm việc tại Đức và có các nghiên cứu khoa học nổi bật.

“Hử? Lễ trao giải cống hiến khoa học? Cậu đạt giải thưởng hay thế nào?”

Mathias cười.

“Không phải. Chị còn nhớ sau khi em nghỉ dạy, chị lập quỹ học bổng cho trường TU* không? Từ ngày đó, năm nào họ cũng mời chúng ta đến trao giải cống hiến khoa học. Mọi năm em đều đi, tiện thể xem xét luôn có hạng mục nào phù hợp để đầu tư hay không. Năm nay đúng lúc Mai đang có bầu, em muốn hạn chế thời gian đi công tác nên mới định bảo chị đi.”

*TU: Technisches Universität in Berlin, Đại Học Kỹ Thuật Berlin là 1 trong những trường đại học tổng hợp hàng đầu ở Đức, có rất nhiều học viện, đào tạo nhiều ngành cả về kỹ thuật, khoa học nghiên cứu, luật, nghệ thuật và kinh tế.

Vân đưa tay lên bóp trán, hình như đúng là có chuyện đó. Năm ấy vì muốn Mathias chuyên tâm quản lý quỹ đầu tư nên cô đã bảo cậu ta nghỉ dạy ở trường đại học. Cảm thấy áy náy vì gây phiền toái cho trường phải đi kiếm gấp giáo viên thay thế, cô liền lập cho trường một quỹ học bổng khuyến khích các ý tưởng đột phá trong khoa học. Nhưng sau đó hàng loạt sự kiện liên tiếp xảy ra nên cô cũng chẳng còn nhớ tới chuyện này nữa.

“Cậu cứ sang đây chúng ta bàn vấn đề chính trước, sau đó xem xét tình hình có thể tôi sẽ đi thay cậu để cậu về sớm với Mai.”

“Thế cũng được.” 

Chiều tối hôm sau, Mathias vừa đáp máy bay xuống Berlin đã thấy cô bạn thân kiêm chị vợ ra tận nơi đón.

Hai người đến một nhà hàng sang trọng, vừa ăn, Vân vừa thuật lại tình hình hiện tại trong công ty cho Mathias. Cô cũng nói rõ quan điểm của mình sẽ không từ bỏ ý định đầu tư vào thực hiện các sản phẩm crypto, một lĩnh vực mới mẻ nhưng rất tiềm năng và hứa hẹn mở lối cho nhiều cơ hội trong tương lai.

Mathias cũng đồng tình với cô. Vấn đề là làm thế nào để thuyết phục được những thành viên ban quản trị đang chống đối kia mới là vấn đề nan giải. Họ đều là những cổ đông có tiếng nói và quyền biểu quyết cao, nếu không lay chuyển được họ, đề án của Vân sẽ không được thông qua.

Bọn họ cùng bàn qua tính lại, nói chuyện đến gần nửa đêm.

Mấy ngày tiếp theo, Vân sắp xếp những buổi gặp gỡ riêng giữa cô và Mathias cùng các cổ đông lớn của công ty. Sự việc bất ngờ trong cuộc họp ban quản trị mấy ngày trước cũng dần dần được sáng tỏ.

Quả đúng như Vân dự đoán, lý do đề án của cô bị bác bỏ không phải bởi vì các cổ đông đều cảm thấy nó quá mạo hiểm mà chỉ vì một hai người cho rằng nó sẽ không mang lại lợi ích lâu dài. Điểm mấu chốt là một hai người này ỷ thế là cổ đông lớn, nhất quyết dồn ép những người khác cùng phản đối và đứng đằng sau giật dây một vài nhân vật chủ chốt trong ban quản trị.

Khá vất vả Vân mới có thể thuyết phục được một nhóm cổ đông về tiềm năng siêu lợi nhuận của đề án. Cộng thêm sự đảm bảo của Mathias rằng Helios Group* sẽ làm hậu thuẫn cho Mavilus Venture Capital** trong mọi trường hợp, cuối cùng bọn họ đều đồng ý sẽ biểu quyết lại ở đại hội cổ đông sắp tới.

*Helios Group: tập đoàn Helios, tên khác là Han Group, một số chỗ sẽ viết tắt là HG.

**Mavilus Venture Capital: công ty đầu tư tài chính mạo hiểm Mavilus, một số chỗ sẽ viết tắt là MVC.

Vấn đề này tạm thời coi như dàn xếp ổn thỏa. Để ăn mừng, Vân và Mathias cùng đến quán bar mà cả hai thích nhất ở Berlin.

“Cảm ơn cậu. Mấy ngày nay vất vả cho cậu quá.”

“Không có gì. Chúng ta trước là bạn, sau là người nhà, không cần phải khách sáo như vậy.”

Vân cười.

“Gả Mai cho cậu đúng là một quyết định sáng suốt. Chuyện nó giận dỗi với cậu, tôi sẽ khuyên bảo. Dù sao nó đang bầu bì, cả cơ thể lẫn tinh thần đều mệt mỏi, cậu cũng đừng để bụng.”

Mathias gật đầu.

“Em hiểu mà. Thế nên cũng chỉ đành im lặng chờ cô ấy hạ hỏa thôi.”

“Việc bên này coi như ổn rồi. Bên phía hội đồng quản trị của Helios, cậu cứ làm như những gì chúng ta đã bàn, tôi nghĩ sẽ không vấn đề gì đâu. Sáng mai cậu có thể về luôn.”

“Vậy chiều mai chị đến trường TU trao giải thay em được chứ?”

Bị chuyện công ty chiếm hết cả đầu óc, bây giờ Vân mới nhớ tới vấn đề này. Khuôn mặt hiện lên nét khó xử, cô chần chừ hỏi.

“Chuyện này…không đi không được sao?”

Lắc lắc ly whiskey màu hổ phách trong tay, Mathias hơi mỉm cười.

“Nghe nói năm nay có tới bốn nghiên cứu được trao giải, trong đó có cả hạng mục trí tuệ nhân tạo, rất tiềm năng đấy. Chị không muốn đến xem một chút à?”

Hít sâu một hơi, Vân thở dài.

“Không phải tôi không muốn đi. Kẹt ở chỗ, trùng đúng vào giờ hẹn khám với Kristin. Đã hoãn tới hai lần rồi. Mà cậu biết tính Kristin đấy, cô ấy…haizzz”

Nhắc tới Kristin, Mathias không khỏi rùng mình. Cô bạn gái cũ này của anh, thứ gì cũng giỏi, cũng biết, chỉ mỗi hai từ ´tha thứ´ là không biết. Đến tận bây giờ cô ấy vẫn không thèm bỏ số điện thoại của anh ra khỏi danh sách chặn.

“Không sao, em sẽ đi. Sau đó ra thẳng sân bay là có thể về đến nhà trước giờ cơm tối.”

Vân nâng ly rượu lên chạm nhẹ vào ly của Mathias.

“Khổ cho cậu rồi.”

Hôm sau, để tiết kiệm thời gian, Vân đến phòng khám của Kristin vào giờ nghỉ trưa. Mặc dù như vậy có hơi tàn nhẫn khi chiếm dụng thời gian ăn trưa của cô ấy nhưng cô hi vọng có thể kịp giờ đến lễ trao giải.

Mathias là người rất có tình nghĩa, để giữ gìn quan hệ với trường TU mà năm nào cũng có mặt ở sự kiện này. Nếu muốn cậu ta chịu quay về sớm, cô chỉ còn cách trực tiếp làm thay cậu ta.

Cầm túi đồ ăn và gõ cửa phòng hai tiếng, Vân nghe thấy giọng nói của Kristin vọng ra từ bên trong mời cô vào.

Khuôn mặt khó tính của Kristin lộ nét cười hiếm hoi khi thấy Vân xuất hiện trong phòng làm việc của mình trước giờ hẹn những ba tiếng.

“Nữ chủ tịch sao lại rảnh rỗi mà đến sớm vậy?”

Biết chắc sau khi nghe lý do của mình Kristin sẽ nhăn nhó nên Vân lập tức phủ đầu.

“Mang cho cậu Sashimi và trứng cá tầm mà cậu thích nhất đây.”

Vừa nói Vân vừa giơ lên một túi giấy rất đẹp mắt in hình hoa anh đào và đôi cá âm dương, biểu tượng của nhà hàng Nhật nổi tiếng – Yushin. 

Kristin nhìn chiếc túi rồi lại nhìn đến Vân, biểu cảm ngờ vực khó nói thành lời.

Bỗng dưng được chiêu đãi, không thể nói cô không vui. Nhưng Kristin cũng quá hiểu, một người bận rộn và cuồng công việc như Vân thì làm gì có tâm trí nào lo lắng đến bữa trưa của cô. Nhất định là có lý do.

Sự thấu hiểu của Kristin đối với Vân không chỉ đến từ mối quan hệ giữa bệnh nhân và bác sĩ, mà còn là vì tình cảm bạn bè giữa hai người.

Tuy rằng tình bạn ấy bắt đầu từ việc Vân là bạn thân của Mathias, anh chàng người yêu cũ đã bị cô tuyệt giao từ nhiều năm nay, nhưng sự phát triển sau đó đều là vì tính cách của Vân rất hợp với cô. Hợp đến mức ngay cả việc Mathias trở thành em rể của Vân cũng không hề ảnh hưởng đến sự thân thiết của hai cô nàng.

Kristin là người yêu ghét rất rõ ràng, không thích nhập nhằng, càng không bao giờ giận cá chém thớt. Ai làm thì người đó chịu. Chuyện Mathias có lỗi với cô không liên quan đến Vân nên mặc dù cô không bao giờ muốn gặp lại Mathias, kể cả đám cưới của anh cô cũng không đến, nhưng riêng Vân thì cô luôn nhiệt tình đón tiếp.

Vì đã quá thân thiết nên Kristin nói chuyện với Vân cũng không cần kiêng dè.

“Đừng bảo cậu lại muốn hoãn hay bỏ qua luôn buổi khám và chỉ lấy thuốc thôi nhé. Mình nhân nhượng hai lần là giới hạn lớn nhất rồi đấy. Nếu cậu không phải bạn mình thì mình đã đuổi cậu sang phòng khám khác rồi.” – Kristin hạ thấp giọng cảnh cáo.

Bị bắt bài, trong lòng Vân có phần chột dạ. Chạy bước nhỏ đến trước mặt Kristin, cô kéo tay cô ấy đặt vào túi đồ ăn và trưng lên khuôn mặt vô tội.

“Đâu có. Chẳng phải mình đến sớm để tạ lỗi với cậu đây còn gì.”

Kristin nheo mắt nhìn Vân đầy nghi ngờ nhưng trước khuôn mặt xinh đẹp với đôi mắt nâu tròn đang chớp chớp như cún con kia, cô có muốn cũng không thể giận được. 

Kristin phì cười, hất cằm về phía chiếc ghế bành cỡ lớn bên cạnh, nói với Vân.

“Được rồi, qua bên kia ngồi đi. Trình tự như cũ. Nói xem ba tháng qua tinh thần cậu thế nào? Có hiện tượng gì lạ không? Kể hết thật chi tiết.”

Biết không thể làm khác được nữa, Vân ngoan ngoãn ngồi xuống chiếc ghế bành êm ái dành cho bệnh nhân, ngả đầu ra sau, bắt đầu thuật lại cho Kristin về tình hình sức khỏe của mình.

Rất may, gần đây ngoài chứng khó ngủ và hay đau đầu, cô không có vấn đề gì khác nên sau khi đưa đơn thuốc Kristin cũng không giữ cô lại nữa.

Nhìn đồng hồ thấy đã muộn giờ khai mạc của lễ trao giải, Vân lái xe thẳng đến trường TU.

Có một câu nói: Ở Berlin thứ gì cũng có, chỉ có chỗ đậu xe là không. Thành phố này rộng lớn là thế mà kiếm chỗ đỗ xe lại thật vất vả. Lái lòng vòng đến hai ba lượt Vân mới thấy có một chiếc xe phía sau rời đi. Cô nhanh tay cài số lùi để tiến vào chỗ trống hiếm hoi đó. Bất chợt từ đâu có một chiếc mô tô phân khối lớn lao đến như điện xẹt, nhanh chóng chiếm lấy.

Khốn kiếp! Anh ta không nhìn thấy mình đã đến trước rồi sao? Cái kiểu giành giật trắng trợn này cũng quá vô liêm sỉ đi.

Mở cửa xe bước xuống, Vân hằm hằm tiến đến trước mặt cái gã đang mặc một thân đồ da màu đen bó sát người và đội mũ bảo hiểm kín mít kia, nói dõng dạc bằng tiếng Đức.

“Xin lỗi, nhưng tôi đã đến trước và đang đỗ vào đây rồi. Đèn xi nhan của tôi cũng thể hiện rất rõ. Anh không nên tranh mất chỗ đậu xe của người khác như thế, rất bất lịch sự.”

Người đàn ông đứng thẳng dậy và rời khỏi yên xe. Lúc này Vân mới thấy anh ta cao thật là cao, vai rộng chân dài, đứng sừng sững trước mặt cô như bức tượng đồng đen rất khí thế.

Qua lớp kính dày đen kịt của mũ bảo hiểm, cô cảm nhận được anh ta đang quan sát cô rồi lại hơi nghiêng đầu nhìn đến chiếc xe sau lưng cô vẫn còn nháy đèn vàng liên tục. Không nói không rằng, anh ta quay người chậm rãi dắt chiếc mô tô của mình ra để trả lại chỗ đậu xe cho cô.

Hành động biết sai liền sửa của anh ta khiến cơn giận của Vân phần nào tan biến.

“Cảm ơn và chúc anh một ngày tốt lành!”

Khách sáo bỏ lại một câu, Vân yên tâm ngồi vào xe và tiếp tục lùi vào chỗ đỗ. Bỗng huỵch một tiếng, có cảm giác va chạm ở phía sau. Cô vội phanh lại và ngó đầu ra ngoài cửa sổ xe.

Không thể nào. Rõ ràng cô đã nhìn gương chiếu hậu rất kỹ, căn khoảng cách an toàn rồi mới lùi mà. Sao lại có thể đụng vào xe người khác được?

Lại bước xuống xe một lần nữa, cô nhìn người đàn ông đang đứng cạnh chiếc mô tô của anh ta. Đầu vẫn đội mũ bảo hiểm che kỹ khuôn mặt nhưng có cảm giác lúc này biểu cảm của anh ta chính là vô cùng bất đắc dĩ, như thể anh ta cho rằng cô cố tình tông vào xe anh ta để trả đũa việc anh ta chiếm chỗ đậu xe lúc nãy vậy.

Nhìn kỹ đuôi xe mình, lại nhìn sang xe anh ta, không thấy dấu hiệu xước xát gì. Có vẻ như cô chỉ đâm phải bánh xe. Nhưng theo đúng nguyên tắc, khi có bất kỳ va chạm nào thì hai bên liên quan vẫn phải nói chuyện để giải quyết. Chỉ có điều, lúc này cô thực sự không có thời gian đứng đây tranh cãi dây dưa.

Đã đến muộn còn gặp phải phiền phức. Thật đen đủi.

Ra dấu bảo anh ta đợi một lát, Vân xoay người quay về xe, đậu hẳn vào chỗ rồi cầm ví đi đến trước mặt anh ta.

“Xin lỗi, tôi không cố ý. Đây là danh thiếp của tôi, anh có thể liên lạc với tôi để làm các thủ tục bảo hiểm. Tôi có việc rất gấp, xin phép đi trước.”

Không chờ cho đối phương có cơ hội phản đối, gót giày nhọn như đinh đã xoay 90 độ và gõ từng tiếng cộc cộc vội vã trên nền xi măng.

Nhìn bóng dáng người phụ nữ trẻ rời đi, Khánh chầm chậm tháo mũ bảo hiểm xuống. Cầm tấm danh thiếp trên tay, anh đọc kỹ từng dòng chữ.

Viktoria Królewska

Founder and CEO

Mavilus Venture Capital

Đánh mắt nhìn đuôi xe chiếc Mercedes AMG GT63 màu nhũ xanh, Khánh nhếch miệng cười.

Một động tác nhỏ nhưng vô cùng hiệu quả.

 

 

3 Bình luận

  • mi.meo
    Phàm Nhân
    1 năm trước

    Mắ, mới có cái văn án thoi á:))))👁️👄👁️

  • phong Đạm Khinh Vân
    Phàm Nhân
    2 tháng trước

    chưa full à tác giả ơi

    • Bách Lâm
      Phàm Nhân Tác giả
      2 tuần trước

      Bản draft thì full rồi nhưng mình chưa có thời gian chỉnh sửa. Còn khoảng 50 chap nữa, hi vọng từ giờ đến cuối năm sẽ xong và mình sẽ up full.


Viết bình luận

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay