Em đến từ giấc mơ
Một nữ doanh nhân U40 tán tỉnh một nhà khoa học U30 cảm giác thế nào?
Chỉ có thể gói gọn trong 4 từ: mất hết mặt mũi.
“Thế anh thích phụ nữ kiểu gì?” – Vân hỏi.
Khánh không trả lời, chỉ ngước mắt nhìn cô rồi lại nhìn xuống ly nước.
Không kiên nhẫn được, Vân hỏi tiếp.
“Trẻ trung ngây thơ?”
“Không phải.”
“Chín chắn nghiêm túc?”
“Không.”
“Quyến rũ gợi tình?”
“Càng không.”
“Kiểu này không phải, kiểu kia cũng không đúng. Chẳng lẽ anh muốn tiên nữ hạ phàm hay thiên thần giáng thế?”
Liếc mắt nhìn xéo người đối diện, Khánh nói đầy khiêu khích.
“Cô nghĩ tôi tìm người để mang về thờ hay gì?”
Có mà mang anh về thờ ấy. Hơi hé miệng, Vân vừa định nói liền thấy ngón tay trỏ của anh giơ lên ra hiệu cho cô dừng lại.
“Đừng đoán mò nữa. Cô đoán không nổi đâu.”
“Vậy anh nói luôn đi, đừng để em phải đoán.”
Anh lại nhếch miệng cười đầy châm chọc.
“Có nói ra cô cũng đâu thể biến thành được. Tôi không làm chuyện vô ích.”
Bị chọc vào dây thần kinh hiếu thắng, Vân có chút tự ái.
“Chưa thử làm sao biết? Anh nói đi, rốt cuộc là anh muốn kiểu phụ nữ nào?”
Trước con mắt ngỡ ngàng của Vân, Khánh thản nhiên thốt ra tám chữ.
“Quý phái ngoài đường, hoang dã trên giường.”
Một thùng thuốc nhuộm vô hình từ đâu đổ ụp xuống đầu, nhuộm cả mặt Vân một màu đỏ rực.
mi.meo
Phàm NhânMắ, mới có cái văn án thoi á:))))👁️👄👁️
phong Đạm Khinh Vân
Phàm Nhânchưa full à tác giả ơi
Bách Lâm
Phàm Nhân Tác giảBản draft thì full rồi nhưng mình chưa có thời gian chỉnh sửa. Còn khoảng 50 chap nữa, hi vọng từ giờ đến cuối năm sẽ xong và mình sẽ up full.