Chương 30: Dòng họ Schiller

Thêm một ngày không gặp Khánh, Vân có chút nhớ anh. Cả ngày cô ở công ty cùng một tòa nhà với anh, tối đến về căn hộ cũng cùng một tòa nhà với anh, vậy mà ông trời như trêu ngươi, không cho cô vô tình gặp anh lấy một lần. 

Còn anh, cái đồ bác học lạnh lùng vô nhân tính, đã không gọi điện thoại thì thôi đến một tin nhắn cũng không thèm gửi cho cô. 

Giờ nghỉ trưa cô cố ý đi xuống tầng 5 nơi có phòng làm việc và phòng thí nghiệm của anh, nhưng đi đi lại lại trên hành lang đến gần 10 phút mà đến một cái gấu áo của anh cô cũng không nhìn thấy. 

Muốn bước vào bên trong nhưng lại không đủ can đảm. Muốn nhắn tin cho anh hỏi han hay trêu chọc một chút cũng không dám. Bỗng nhiên cô thấy mình thật thất bại. 

Vân ơi, Vân à, nhiều tiền để mà làm gì, hô mưa gọi gió trên thương trường để mà làm gì khi ngay đến cả một anh chàng phi công trẻ tuổi mày còn không thu phục nổi. Haizzzz… Cô thầm than.

Mang một bụng tâm sự, sáng hôm sau Vân lái xe tới Hamburg gặp mặt hai cha con nhà Schiller như đã hẹn. 

Hamburg là một thành phố cảng cổ kính có lịch sử phát triển hàng chục thế kỷ. Những gia đình giàu có lâu đời ở đây nhiều không đếm xuể, đa phần họ đều có truyền thống kinh doanh. Có những nhà sở hữu xưởng đóng tàu hay nhà máy luyện gang thép, cũng có những công ty gia đình chuyên làm dịch vụ vận chuyển hoặc hậu cần, cung cấp sân cảng, kho hàng. Dòng họ Schiller chính là một trong số đó. 

Cảng Hamburg có vị thế rất quan trọng trong giao thương ở phía Bắc châu Âu. Hàng hóa từ Anh và các nước Scandinavia như Thụy Điển, Na Uy đều cập bến ở đây trước khi được đưa sang các nước khác. Vì thế, những ông trùm hàng hải có hạm đội tàu phà số lượng lớn luôn bao thầu rất nhiều cầu cảng bốc dỡ hàng và sân kho. 

16 năm trước, khi Robert và bà Thanh muốn mở rộng đường dây đưa người vượt biên sang Anh và đưa hàng cấm từ bên đó về, họ đã tìm đến vài ông chủ nhỏ, nhưng bọn họ đều từ chối vì sợ mạo hiểm và không đủ khả năng bao thầu sân bãi để giấu hàng. Vì vậy, theo lời của mấy ông chủ đó, Robert đành tìm đến ông trùm. 

Thời đó, internet còn chưa phát triển mạnh mẽ như bây giờ, thông tin tìm kiếm được trên mạng rất hạn chế, Robert cũng không có lực lượng tai mắt sâu rộng như hiện nay, thế nên những gì bọn họ biết được về ông trùm hàng hải rất ít ỏi, chủ yếu là nghe qua tin đồn và những lời truyền miệng. 

Đại khái là, ông trùm này vốn dĩ không phải người thừa kế tập đoàn. Nội bộ gia tộc Schiller rất không đoàn kết, anh em đấu đá tranh giành nhau đến sứt đầu mẻ trán, khiến tập đoàn tàu biển mang tên họ cũng chao đảo thăng trầm theo. 

Đã có lúc công ty ngập trong nợ nần và những đơn kiện, thậm chí có người còn cho rằng nó sẽ sớm phá sản hoặc bị bán đi. Nhưng rồi Gerhard Schiller từ đâu mọc ra, đánh bay đám anh chị em của mình, trở thành ông chủ, đưa công ty trở lại thời kỳ hoàng kim và sau đó phát triển nó còn rực rỡ hơn trước. 

Từ khi mới sang Ba Lan, Vân đã đã nghe mẹ và Robert nói Gerhard Schiller là một đối tác rất quan trọng. Trong trí tưởng tượng của cô lúc ấy, ông ta hẳn là một lão già cực kỳ hung tợn và nguy hiểm, giống như dân mafia ở các khu cảng nổi tiếng như Hongkong hay Marseille. 

Trước khi cùng Robert tới gặp ông ta Vân đã rất căng thẳng và lo lắng. Nhưng đến khi gặp mặt rồi, cô lại có chút thất vọng. 

Gerhard quả thật có khuôn mặt của gian thương, rất tâm cơ và xảo quyệt, nhưng ông ta không có ánh mắt tàn độc của các ông trùm thế giới ngầm hay thứ sát khí của dân xã hội đen. Ở ông ta, cô nhìn ra được lòng tham với tiền bạc nhưng cũng nhìn ra cả sự sợ hãi khi đối mặt với cái chết. 

Ông ta rất sợ chết, cũng không dám đưa ra những mệnh lệnh lấy đi mạng sống của người khác. Nói ông ta hèn thì hơi quá lời, nhưng ông ta chắc chắn không phải người can đảm. Để leo lên được hàng ngũ các ông trùm, ông ta hoàn toàn dựa vào mưu mô chứ không phải bạo lực. Có thể nói, bàn tay ông ta nhúng chàm nhưng không vấy máu tanh. 

Mãi sau này, Vân mới điều tra được, hóa ra ông ta nhát chết như vậy một phần cũng vì xuất thân không đáng tự hào lắm của mình. 

Dòng họ Schiller đông con nhiều cháu nhưng đa phần lại là không cùng cha mẹ. Do gia tộc giàu có nên con trai con gái nhà họ đều rất chơi bời, chẳng mấy ai chịu chuyên tâm học hành để chăm sóc cơ nghiệp tổ tiên để lại mà trái lại, tối ngày gieo rắc tai họa. Chuyện ly hôn, ngoại tình hay có con riêng trong nhà họ là chuyện thường xuyên như cơm bữa. 

Mấy chục năm trước, khi cha của Gerhard Schiller, người đứng đầu dòng họ lúc ấy, đột ngột qua đời vì đột quỵ, đám con cháu quen ăn không ngồi rồi liền lao vào giành giật của cải. Đất đai, nhà cửa, vàng bạc đều bị họ chia năm xẻ bảy, cấu xé hơn thua nhau từng chút một. Chỉ có công ty là không thể cắt nhỏ để chia nên họ bắt đầu đấu đá xem quyền quản lý nó thuộc về ai. 

Ở thời điểm đó, công ty vận tải biển Schiller chính là công ty lớn nhất ở cảng Hamburg, sở hữu rất nhiều kho hàng, tàu công ten nơ, giá trị thương mại rất lớn nên ai cũng muốn chiếm lấy.

Ban đầu, người anh cả của Gerhard giành nó về mình với tư cách là con trưởng. Điều này hợp lý với truyền thống thừa kế nên không ai dám phản đối. Tuy nhiên ông ta bất tài, sau vài năm liền biến công ty thành một nùi rối tung, bị đối tác kiện tụng liên tục. Thấy vậy, đám anh chị em còn lại liền bắt ông ta từ chức, giao lại quyền cho em họ, con trai lớn của chú ông ta. 

Người này có chút đầu óc nhưng lại là một tên máu me cờ bạc nên sau khi nhận công ty rồi hắn liền thông đồng cùng chị gái bòn rút tiền để lao vào đỏ đen khiến danh tiếng của công ty tiếp tục rớt thảm. 

Trải qua vài lượt giành giật, cuối cùng công ty mới tới tay Gerhard Schiller, người con ngoài giá thú luôn bị cả dòng họ khinh rẻ và bắt nạt. Lúc này công ty đã vô cùng bết bát, đơn kiện chất đống, nợ nần khắp nơi, uy tín không còn, khách hàng cũng chạy gần sạch. 

Để trả nợ nhanh, Gerhard đã cho thuê khoán rất nhiều sân bãi và tàu công ten nơ. Không cần biết người thuê khoán sử dụng nó vào mục đích gì, miễn là đấu giá đưa ra mức cao nhất. 

Ngày ấy, nước Đức mới thống nhất sau hàng chục năm chia cắt, nhu cầu chở hàng hóa từ Tây Đức sang Đông Đức rất lớn. Ai cũng biết, hàng hóa chở sang Đông Đức có rất nhiều mặt hàng bị cấm. Tuy nhiên, Gerhard đã tuyên bố không quan tâm ai thuê và chở hàng gì, chỉ cần giao tiền thuê và nộp đủ chi phí làm thủ tục xuất nhập cảng là được. 

Vì câu tuyên bố đó, hàng loạt các chủ thầu có máu liều liền tham gia đấu giá và sẵn sàng đưa ra các mức giá cao ngất ngưởng. Trong vòng một năm, Gerhard đã giải quyết hết số nợ lúc trước và rồi từng bước đưa công ty trở lại quỹ đạo. 

Những năm về sau, ông ta trải đường, cài cắm hết người của mình ở các vị trí quan trọng để thâu tóm đường dây thông quan. Chỉ cần là tàu hay kho của tập đoàn Schiller, đảm bảo sẽ không có ai gây khó dễ. Vì thế các đơn hàng hay đối tác lớn đều tìm đến ông ta. 

Gerhard còn dùng tiền tài trợ cho các cuộc tranh cử và các chiến dịch vận động hành lang, nắm được rất nhiều chính trị gia trong tay để bảo kê cho tên tuổi của tập đoàn ông ta. Nhờ thế, các tuyến đường có tính chất nhạy cảm như tuyến đường đến Kaliningrad hay St. Petersbourg của Nga, chỉ có ông ta đi được. 

Một mình tập đoàn Schiller gần như bao thầu trọn gói cảng Hamburg và nắm giữ đường vận chuyển qua 6 nước phía bắc châu Âu. Ông ta thậm chí còn vươn cánh tay tới vùng biển Adriatic, mua lại rất nhiều tàu chở hàng giá rẻ ở đó và cắm rễ một hạm đội chuyên phục vụ các tuyến đường Địa Trung Hải và bán đảo Balkan. 

Nhờ sự khôn khéo của mình, Gerhard bước lên thành ông trùm ngành vận tải biển mà không cần dùng đến khối cơ bắp nào. Dưới trướng ông ta là một đội ngũ luật sư cực kỳ thông thạo các bộ luật và giỏi tìm sơ hở. Mặc dù nổi tiếng là hay chèn ép đối tác, nhưng rất hiếm có ai kiện thắng được ông ta. Sự tham lam của ông ta khiến nhiều người căm ghét nhưng vì ông ta độc quyền rất nhiều tuyến đường và sân cảng nên họ cũng chỉ đành ngậm bồ hòn làm ngọt. 

Robert và bà Thanh cũng không tránh khỏi số phận đó. Sau khi nhận lời hợp tác, ông ta mỗi năm lại đòi tăng chi phí lên, lấy lý do lạm phát rồi thì phải lo lót cho người bên cảng đến ở nước Anh. Ở đó họ dùng đồng Bảng Anh nên tất nhiên sẽ đắt hơn v..v… Nói chung lúc nào ông ta cũng đưa ra được lý do nhưng vì không thể tìm thấy đối tác khác nên Robert luôn đồng ý. 

Chỉ đến khi xảy ra sự cố năm đó, Robert đã rất tức giận đến mức suýt chút nữa thì giết Gerhard. Chính Vân đã ngăn Robert lại vì ông ta có sức ảnh hưởng rất lớn, lại thân thiết với giới chính trị ở Đức nên nếu giết ông ta, cả Robert lẫn mẹ cô đều sẽ không thoát nổi.

Vì đại cục, Robert buộc phải nín nhịn đau đớn mà tạm bỏ qua cho lão ta. Có điều, cái chết của Magda, người vợ quá cố của Robert, luôn là cái dằm trong tim ông ấy. Vân đã từng hứa với Robert đến một ngày sẽ giúp ông ấy tìm ra hung thủ. Chỉ là không ngờ, chuyện nọ kéo theo chuyện kia, lời hứa ấy đã 14 năm rồi vẫn chưa thực hiện được. 

Thật ra thì, 10 năm trước, lúc chuyển quỹ đầu tư thiên thần của mình sang Berlin và đổi tên thành MVC, Vân cũng đã định sẽ nhân cơ hội này mà tìm kiếm tung tích kẻ gây ra cái chết của Magda. Tuy nhiên, lúc đó cô chưa biết tiếng Đức. Ngoại trừ Mathias, bạn bè mạng lưới gì cũng đều không có. Robert cũng vừa làm đám cưới với Lydia nên không muốn động chạm tới chuyện này, sợ sẽ khiến Lydia tổn thương. Vì thế Vân đành chỉ biết chờ đợi. 

Chẳng thể ngờ, sau đó hàng loạt biến cố xảy ra. Ngân hàng tư nhân của Han Group bị thanh tra, mẹ cô bị bắt, Robert chạy trốn. Cô phải rửa oan cho mẹ, khôi phục lại tập đoàn, còn bị Dương giày vò với chuyện ly hôn tới mức lâm bệnh. Cứ thế mọi thứ cuốn cô đi, ngoảnh đầu lại liền hết 10 năm. 

Ngồi trong nhà hàng Pháp sang trọng nổi bập bềnh trên sông Elbe, nghĩ lại con đường mình đi 10 năm qua, Vân có chút ảo não, thở dài.

3 Bình luận

  • mi.meo
    Phàm Nhân
    1 năm trước

    Mắ, mới có cái văn án thoi á:))))👁️👄👁️

  • phong Đạm Khinh Vân
    Phàm Nhân
    2 tháng trước

    chưa full à tác giả ơi

    • Bách Lâm
      Phàm Nhân Tác giả
      2 tuần trước

      Bản draft thì full rồi nhưng mình chưa có thời gian chỉnh sửa. Còn khoảng 50 chap nữa, hi vọng từ giờ đến cuối năm sẽ xong và mình sẽ up full.


Viết bình luận

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay