Chương 31: Ôn lại chuyện xưa

Vân đến sớm hơn so với giờ hẹn gần nửa tiếng, vì thế ngồi một lúc sau mới thấy Philip đi đến. Đi cạnh cậu ta là một ông già trung niên, tuổi khoảng hơn 50, mái tóc gần như bạc trắng, thân hình cao lớn mập mạp nhưng ăn mặc vẫn rất chỉn chu. 

Hai người bọn họ tới trước mặt Vân, cô liền đứng dậy. 

Lúc này, ông Gerhard nhìn thấy khuôn mặt cô gái châu Á xinh đẹp đối diện liền hơi khựng người lại, ánh mắt nghi ngờ. Ông ta ngoảnh đầu sang nhìn con trai mình, lại thấy thằng trời đánh cười hề hề vô cùng gian xảo. 

“Hì, ba, đây chính là nhà đầu tư của con.”

Cảm thấy có thể là mình già rồi, mắt mũi không còn tinh tường, hoặc giả, thời đại bây giờ phụ nữ lạm dụng phẫu thuật thẩm mỹ quá nhiều, người giống người không còn là chuyện hiếm lạ nữa nên ông Gerhard vẫn không dám tin người trước mặt là người mà mình quen. Ông ta vươn tay ra, miệng hỏi có chút ấp úng. 

“Chào cô. Cô đây là…”

Vân mỉm cười, nhẹ nhàng bắt tay ông ta lịch sự như với bao đối tác khác. 

“Chào ngài Schiller. Ngài có khỏe không? Ngài không nhận ra tôi sao?”

Lúc này ông Gerhard mới thực sự tin cô gái trước mặt chính là người mình từng gặp từ mười mấy năm trước. Toàn thân ông liền đông cứng. 

Mười bốn năm trước, sau sự cố ngoài ý muốn đó, ông đã nghĩ cả đời này người của băng đảng Đại Bàng Trắng sẽ cho tên dòng họ Schiller vào sổ đen, vĩnh viễn là kẻ thù chứ không bao giờ hợp tác.

Dân xã hội đen chưa bao giờ là những kẻ biết đến hai chữ tha thứ, họ thà chết chứ nhất định không bỏ qua chuyện báo thù. 

Những năm qua, ông chỉ hi vọng bọn họ quên tên ông đi. Hai gia đình ở hai đất nước khác nhau, chỉ cần nước sông không phạm nước giếng, mọi thứ theo năm tháng sẽ phai mờ và không ai còn nhớ chuyện quá khứ nữa. 

Chính vì sợ họ tìm đến trả thù nên ông luôn để một tai nghe ngóng tình hình liên quan đến Robert và Tania.

Ông biết, Robert Markowski cùng băng đảng của ông ta ngày nay cực kỳ lớn mạnh, không còn là đám lưu manh ô hợp như xưa mà được tổ chức và huấn luyện rất bài bản. 

Báo chí mấy năm trước đưa tin Tania đã chết, Robert đã bán hết cổ phần, tập đoàn HG cũng đã đổi tên, nhưng ông ta biết, quan hệ của Robert và Viktoria rất tốt. Thế nên chuyện bọn họ không còn liên quan gì đến nhau nữa là vô cùng khó tin. Có chăng chỉ là để che mắt người ngoài và dư luận. 

Vì thế khi nghe con trai mình hỏi về Viktoria Krolewska, ông đã rất lo sợ ngày trả thù của bọn họ đã đến. Ông đã cảnh cáo thằng trời đánh này rồi mà cuối cùng nó vẫn điếc không sợ súng. 

Mặc dù lần này ông không phải là đối tác trực tiếp, nhưng nhờ phúc của thằng con nghiệt chủng, ông vẫn phải ngồi tiếp chuyện với kẻ thù. 

Ngược lại với biểu hiện căng thẳng, nhấp nhổm như ngồi trên đinh của ông Gerhard, Vân lại có vẻ rất thoải mái, cử chỉ thân thiện, khuôn mặt cũng luôn nở nụ cười hiền hòa. 

“Ngài Schiller, bao năm rồi không gặp. Tôi rất vui khi thấy ngài vẫn khỏe mạnh phong độ như ngày nào.”

Ông Gerhard cười gượng gạo. 

“Cô cứ đùa. Tôi già đi nhiều lắm rồi. Không giống cô, cảm giác thời gian dường như bỏ quên cô mất rồi. Trông cô không hề thay đổi chút nào.”

“Haha. Ông quá khen. Thời gian nào có bỏ quên ai, chẳng qua phụ nữ chúng tôi có chút mỹ phẩm làm phương tiện hỗ trợ mà thôi. Dạo này ông thế nào? Cổ phiếu tập đoàn Schiller tăng giá liên tục thế, hẳn là ông bận bịu lắm.”

“À, đúng vậy. Bận đến không mở nổi mắt để quản thằng con nghịch tử này. Nếu nó gây ra phiền phức gì cho cô, hi vọng cô đừng chấp nhặt. Dù sao, so với cô, nó cũng chỉ là một thằng nhóc mới lớn, có không hiểu chuyện cũng là thông cảm được.”

Vân đánh mắt nhìn sang Philip một giây, thấy mặt cậu ta méo xẹo. 

“Cái gì mà thằng nhóc mới lớn chứ? Ba, con sắp 23 tuổi rồi đó.”

Cậu ta còn đang định nói tiếp nhưng đã bị ba mình nạt. 

“Im miệng. Con còn sợ chưa gây đủ họa cho ta hả?”

Gerhard trừng mắt nhìn thằng con mất nết, thiếu điều muốn cho nó một trận đòn. 

Tức quá mà! Mấy hôm trước thằng giặc giời này nói muốn ông đi gặp nhà đầu tư của nó. Khoe rằng, họ là một công ty đầu tư rất lớn, sau khi biết nó là con trai ông liền muốn gặp mặt, biết đâu sau này lại có dịp hợp tác với ông. 

Lúc đó đang ăn uống vui vẻ, thằng nhóc này lại còn mang whiskey và xì gà Havana thượng hạng ra mời ông nên ông không đề phòng gì mà liền nhận lời. Tới đây rồi mới biết, nhà đầu tư của nó không ai khác chính là người ông không muốn gặp nhất trên đời. 

Đúng là tạo nghiệp!

Bị ba mình nạt, Philip theo bản năng muốn phản kháng, nhưng lại nghe được giọng nói nhỏ nhẹ, êm ái như nước chảy từ phía đối diện. 

“Ông Schiller, tôi hi vọng ông không hiểu lầm. Buổi gặp mặt hôm nay là tôi muốn để ông thấy, giữa chúng ta hoàn toàn có thể nối lại quan hệ. Tôi biết, chuyện năm xưa ông vẫn canh cánh trong lòng. Tuy nhiên, ông yên tâm, việc tôi đầu tư cho công ty của Philip thực sự đơn thuần vì tiềm năng của cậu ấy, không có liên quan gì đến bất cứ ai khác. Bây giờ như vậy, sau này cũng sẽ vậy, tôi lấy danh dự của mình ra đảm bảo, ông không cần phải lo lắng chuyện gì.”

Lúc này, cả hai cha con nhà Schiller đều quay sang nhìn Vân. 

Ánh mắt Philip sáng long lanh, cảm thấy cô giống như nữ thần vậy, vừa mạnh mẽ, quyền năng, lại dịu dàng, thuần khiết. 

Khác hẳn với Philip, Gerhard lại ngầm đánh giá những lời nói và biểu cảm của Vân. Ông ta hơi híp mắt lại, nửa tin nửa ngờ quan sát cô. 

“Thực ra, lúc đầu tôi muốn gặp ông để nói rõ tình hình trước. Chờ ông tin tưởng và đồng ý rồi mới rót vốn đầu tư. Chủ yếu là vì không muốn để ông biết tin tức thông qua bất kỳ nguồn nào khác, như thế rất dễ khiến lời nói của tôi trở thành sáo rỗng, không đáng tin. Dù sao chuyện năm đó cũng vô cùng nghiêm trọng, liên quan đến mạng người. Chừng nào còn chưa giải quyết triệt để, chừng đó đôi bên đều ít nhiều đề phòng. Có điều, ông cũng biết đấy, trong kinh doanh việc nắm bắt thời cơ rất quan trọng, thành ra…”

Vân còn chưa kịp nói hết, Philip đã nhảy vào cắt ngang lời cô. 

“Từ từ. Chị nói gì mà liên quan đến mạng người? Mạng ai?” 

Vân nghiêng đầu nhìn Philip, thoáng ngạc nhiên, sau lại nhìn ông Gerhard, vẻ áy náy. 

“Ồ, tôi xin lỗi. Thấy Philip biết rõ về gia đình tôi như vậy, tôi cứ nghĩ ông đã kể hết mọi chuyện với cậu ấy rồi.”

Khuôn mặt ông Gerhard chuyển màu liên tục, hết xám tới đỏ rồi lại tím, cuối cùng là trắng bệch. Giọng nói của Vân mặc dù nghe thì nhẹ nhàng nhưng rõ ràng là hàm ý trách móc. Chính là nói ông ta đã bóc trần thân phận của cô với Philip nhưng lại giấu giếm tội lỗi của mình. 

Gerhard run run, giọng ấp úng. 

“Cái này…cũng không phải là tôi không kể, chẳng qua là chuyện dài quá nên nói vắn tắt. Dù sao nó cũng đã quyết định ra ngoài lập nghiệp, nên việc làm ăn của tôi nó không muốn biết cũng không muốn liên quan.”

Ngay lập tức, Philip nhảy dựng lên, nói lớn. 

“Ba, con không muốn biết là vì con luôn nghĩ ba có giới hạn. Dù việc ba làm có mờ ám đến đâu nhưng ba sẽ không bao giờ động đến mạng người. Ba luôn miệng nói ba chỉ là doanh nhân, nói người khác là dân xã hội đen tàn ác. Nhưng nếu tay ba đã nhúng máu thì ba không còn có tư cách phán xét ai nữa.”

Rất may, nhà hàng này là một con tàu nổi trên mặt sông, nơi họ ngồi là phòng khép kín dành cho người có hút thuốc, được quây cửa kính riêng ở phía đuôi tàu nên cũng cách âm luôn. 

Philip đã bao toàn bộ phòng nên ở đây chỉ có ba người bọn họ. Nhưng âm thanh của Philip khá lớn khiến Vân cảnh giác theo bản năng mà nhìn ra phía ngoài một phen. Thấy không có ai chú ý đến bên này, khách trên tàu cũng mải miết với câu chuyện của họ, lúc này cô mới yên tâm nói Philip. 

“Cậu bình tĩnh lại đi, chỉ là ba cậu chưa có dịp kể cho cậu mà thôi. Không cần lớn tiếng như vậy. Uống một chút cho hạ hỏa.”

Vừa nói Vân vừa lấy chai vang trắng vẫn ngâm trong thố đá, rót ra hai ly trước mặt cha con nhà Schiller. 

Philip nói cảm ơn với Vân rồi không chờ ai, tự mình cầm ly lên uống một ngụm lớn. Rượu vang trắng mát lạnh, vị chua nhẹ, uống vào vô cùng sảng khoái, làm dịu sự tức giận trong lòng Philip ít nhiều. 

“Vậy rốt cuộc chuyện đó là thế nào? Liên quan đến mạng ai?”

Nghe câu chất vấn của con trai, ông Gerhard thận trọng nhìn Vân một chút. Thấy cô cũng đang nhìn lại mình liền hiểu ý, cô không cho ông ta né tránh chủ đề này. Vì thế, ông ta cũng cầm ly rượu lên nhấp một ngụm lấy dũng khí mà nói. 

“Chuyện xảy ra lúc con mới 8 tuổi. Năm đó, chị dâu của Viktoria là Magda dẫn một đoàn người lên tàu của nhà chúng ta để sang Anh. Ngày ấy, quản lý đội tàu 1 là Felix, cậu ta luôn là người chịu trách nhiệm đi kèm với tàu chở các chuyến hàng đặc biệt. Mọi khi, cậu ta nhận một nửa tiền từ người của bọn họ xong sẽ cho hàng lên khoang, đi cùng đến lúc cập bến thì làm việc với người ở cảng Hull, trích hoa hồng cho họ và đưa hàng vào rồi nhận nốt một nửa tiền còn lại. Nhưng lần đó, không hiểu đã xảy ra chuyện gì mà hai bên tranh cãi rồi xô xát và nổ súng, Magda bị trúng đạn. 

Cảnh sát ập tới, tất cả đều chạy tán loạn, không biết ai đó đã đẩy Magda xuống biển. Đám người cảng Hull có hai gã bị bắt rồi chết trong trại giam, còn một gã thì thoát được nhưng bị truy nã. Nghe nói một thời gian sau hắn chết vì bị tai nạn khi làm chui ở một xưởng đóng tàu. Lúc đó cảnh sát mới gỡ bỏ lệnh truy nã hắn.” 

“Thế còn Felix thì sao? Có bắt được hắn không?” – Philip sốt ruột hỏi. 

Gerhard lại thận trọng nhìn Vân lần nữa. Cô vẫn rất bình thản như một người không liên quan nghe ai đó kể chuyện phiếm. 

“Không bắt được.” – Gerhard lắc đầu. 

“Thế sao ba không cử người đi tìm hắn? Bao lâu nay con không hề thấy ba chủ động làm việc này.”

Nghe được câu hỏi hợp ý mình, Vân nhìn Philip một chút rồi cũng nghiêng đầu xem Gerhard trả lời ra sao. 

Thực ra, Philip không phải người đầu tiên hỏi ra câu đó. Năm ấy, sau khi biết tin Magda chết, Robert và Vân đã sang tận nơi tìm gặp Gerhard. Ông ta một mực chối bỏ rằng chuyện này không phải do ông ta gây ra, nói Felix phản bội ông ta nên ông ta cũng chỉ là nạn nhân như bọn họ. 

Tuy nhiên, khi Vân đề nghị với ông ta, nếu ông ta cũng là người bị hại, vậy thì bọn họ cùng nhau phối hợp truy tìm Felix. Với tài nguyên của cả hai bên, cho dù Felix có trốn sang châu Phi hay châu Mỹ cũng có ngày bị tìm ra. Chỉ cần tìm được Felix, mọi chuyện sẽ được giải quyết. Robert có thể trả thù cho vợ, Gerhard cũng chứng minh được sự trong sạch của mình. 

Thế nhưng, bất ngờ thay, ông ta lại từ chối lời đề nghị của họ. Ông ta nói đất trời này bao la như thế, hắn có một món tiền lớn trong tay, có thể trốn đến bất cứ đâu. Muốn tìm một người như mò kim đáy bể, vừa tốn tiền bạc, thời gian lẫn sức lực mà kết quả có thể mất cả chì lẫn chài. Người đã chết dù sao cũng không trở về được nữa. Chi bằng nén đau thương, dùng những tài nguyên đó để làm ăn, tạo ra lợi nhuận thì tốt hơn. 

Lý do này đương nhiên không thuyết phục. Thế nên Robert mới ghi thù Gerhard, coi ông ta là đồng phạm với Felix trong cái chết của vợ mình. Mặc dù nếu suy nghĩ kỹ thì rõ ràng, việc giết Magda không hề có lợi lộc gì cho Gerhard. Nhưng chính thái độ thiếu hợp tác của ông ta khiến Vân không khỏi nghi ngờ. Trong chuyện này, nhất định có uẩn khúc.

Chỉ tiếc lúc đó thế lực của Đại Bàng Trắng còn mỏng, Han Group lúc ấy chưa lớn nên bọn họ không đủ sức uy hiếp Gerhard, cũng không thể phân tán lực lượng đi tìm Felix. Vậy nên chuyện này mới bị gác lại suốt bao năm.

3 Bình luận

  • mi.meo
    Phàm Nhân
    1 năm trước

    Mắ, mới có cái văn án thoi á:))))👁️👄👁️

  • phong Đạm Khinh Vân
    Phàm Nhân
    2 tháng trước

    chưa full à tác giả ơi

    • Bách Lâm
      Phàm Nhân Tác giả
      2 tuần trước

      Bản draft thì full rồi nhưng mình chưa có thời gian chỉnh sửa. Còn khoảng 50 chap nữa, hi vọng từ giờ đến cuối năm sẽ xong và mình sẽ up full.


Viết bình luận

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay