Chương 32: Tâm sự của Philip
Như chột dạ, ánh mắt Gerhard đảo qua đảo lại liên tục.
“Việc này…ba có tìm, nhưng tìm không thấy. Chuyện cũng qua lâu lắm rồi, không thể cứ dành cả đời tìm một người được.”
Philip như một cậu bé đang tuổi tò mò, tiếp tục truy vấn.
“Tại sao không? Vì hắn mà một người mất mạng oan. Vì hắn mà ba bị người ta ghi thù, phải sống trong lo lắng. Hắn là thuộc hạ của ba, ba phải có trách nhiệm với hậu quả do người của mình làm ra chứ? Bất luận là vì uy tín của mình hay vì mạng người, ba vẫn nên truy tìm hắn đến cùng.”
Bị Philip hỏi dồn dập, Gerhard liền nổi nóng.
“Con câm miệng lại đi. Thằng nhóc như con thì biết gì. Đây là chuyện của ta và Robert, đâu đến lượt con chen vào.”
Lúc này Vân lại nhẹ nhàng khuyên bảo hai cha con như một vị khách vô tình nghe được câu chuyện.
“Hai người bình tĩnh lại. Thật ra tôi thấy gợi ý của Philip cũng rất hợp lý. Nếu ngài Schiller có thể tìm ra được Felix, để hắn ta đến nhận tội với Robert thì tôi đảm bảo, không những Robert sẽ quên chuyện trước kia mà còn mang quà đến cảm ơn ông nữa. Một công đôi việc, vừa xóa bỏ chuyện cũ, còn mở ra những cơ hội mới. Là một giải pháp rất tốt mà.”
Được lời như cởi tấm lòng, Philip có người đồng tình liền hăng máu mà tiếp tục nói.
“Chính thế. Rõ ràng là một biện pháp tốt và đơn giản mà ba tôi không nhìn ra. Chị xem, người già chính là thiếu sáng suốt như vậy, còn luôn nói tôi trẻ con. Để đó, tôi sẽ giúp chị tìm bằng được hắn ta.”
Nói rồi, Philip không phí phạm thêm giây phút nào, lập tức rút điện thoại ra định gọi cho ai đó.
Thấy thế, Gerhard vội vàng giật lấy điện thoại trên tay cậu ta, trợn mắt hùng hổ mắng.
“Thằng mất nết này. Mày nghĩ mày là ai mà có quyền chỉ đạo hả? Tao còn sống khỏe mạnh đây mà mày đã không coi ra gì rồi?”
Vô cùng ngạc nhiên trước phản ứng của cha mình, Philip lập tức phản kháng.
“Ba, con giúp ba giải quyết mối lo, ba không cảm ơn con mà còn mắng con là sao? Chuyện này đáng lý ra ba có thể dàn xếp xong lâu rồi. Là vì ba thiếu sáng suốt nên mới khiến nó kéo dài lâu như vậy đó. Con đảm bảo, dù hắn có trốn sang châu Á, châu Mỹ hay châu Phi, phải mất bao lâu thì con cũng sẽ có cách tìm ra.”
Những lời nói của Philip như đổ thêm dầu vào lửa, khiến ông Gerhard nổi cơn thịnh nộ. Mắt ông ta long lên sòng sọc, bàn tay cầm chiếc điện thoại của Philip bóp chặt lại, nổi gân trắng bệch. Tay ông ta run run như kiềm chế hết sức ý nghĩ muốn cầm nó nện cho Philip một trận ngay lúc này.
Trước phản ứng của ông ta, Vân càng chắc chắn uẩn khúc trong chuyện này hẳn là điều rất đặc biệt mà bấy lâu nay cô không nghĩ đến.
Thắc mắc mà Philip đưa ra vô cùng chính xác. Rõ ràng tên Felix đó là thủ hạ của ông ta, với tài lực của mình, có rất nhiều cách để ông ta có thể truy tìm ra dấu vết của hắn. Dù sao, hắn cũng đã làm cho ông ta tổn thất ít nhiều và còn kéo một mối thù cho ông ta nữa. Vậy mà 14 năm qua, không hề thấy ông ta có động tĩnh gì.
Đành rằng trước kia Robert và mẹ cô lép vế hơn so với ông ta rất nhiều nên ông ta không cần quá lo lắng. Nhưng thời thế đã khác xưa, Đại Bàng Trắng hiện tại là tổ chức ngầm lớn nhất ở Ba Lan. Tập đoàn Helios cũng nằm trong top 5 doanh nghiệp có tầm ảnh hưởng nhất cả nước. Chỉ cần bọn họ liên thủ, với mạng lưới tài nguyên và địa vị hiện giờ, Robert hoàn toàn có thể đấu tay đôi với nhà Schiller. Mà cô và Robert, dù không chung chí hướng trong chuyện làm ăn, nhưng quan hệ vẫn rất tốt. Những vấn đề cá nhân đặc biệt thế này, nếu có thể giúp cô cũng sẽ không làm ngơ đứng ngoài cuộc.
Vì thế, trừ khi Robert chịu buông bỏ hoàn toàn quá khứ, còn không, ông ấy có thể tìm Gerhard tính sổ bất cứ lúc nào.
Trong khi Vân còn đang phân tích tình huống, Gerhard đã không thể kiềm chế hơn nữa mà động thủ với thằng con báo nhà.
Chát.
Ông ta giơ tay tát vào mặt Philip nghe một tiếng giòn tan, đến ngay cả Vân ngồi đối diện cũng giật nảy người.
“Mày câm ngay cho tao. Nuôi mày lớn đến từng này, mày không giúp được gì thì chớ, còn rước họa về. Hôm nay tao không dạy dỗ mày thì tao không còn là cha mày nữa.”
Philip cảm thấy cậu ta cũng đã nhịn nhục đủ rồi, không còn khách khí gì mà đứng phắt dậy, cãi nhau tay đôi với cha mình.
“Ba quá đáng lắm rồi đó. Những lần khác là con gây chuyện mang phiền toái về cho ba thì ba mắng con đã đành. Lần này rõ ràng con đang giúp ba mà ba cũng đánh con nữa. Con sống kiểu gì ba cũng không vừa lòng, đúng không? Con không phải là con đẻ của ba, có đúng không?”
“Thằng mất dạy! Những lời như thế mà mày cũng nói ra được? Mày muốn làm tao tức chết có phải không?”
Nói xong, Gerhard ném chiếc điện thoại vào người Philip rồi đẩy mạnh ghế đứng lên rời khỏi bàn. Đi được vài bước ông ta chợt nhớ ra còn có một người khác đang ngồi đó nhìn hai bố con ông chòng chọc với ánh mắt khó tin. Lúc này ông ta mới nhận ra mình nhất thời bị thằng con chọc giận mà mất khôn. Cảm thấy xấu hổ với một màn thất thố vừa rồi, ông Gerhard quay lại nói với Vân.
“Cô Krolewska, thật xin lỗi vì đã để cô chứng kiến chuyện không hay trong nhà. Hôm khác tôi mời cô ăn cơm rồi chúng ta nói chuyện sau. Tôi xin phép đi trước.”
Dứt lời, Gerhard chỉnh lại vạt áo ngay ngắn rồi quay người rảo bước, không ngoảnh đầu lại.
Ba cậu ta rời đi rồi, Philip vẫn còn bực bội. Ném chiếc điện thoại lên bàn, cậu ta cầm ly rượu vang uống một hơi cạn sạch. Đặt cộp chiếc ly rỗng xuống, Philip nhìn ra phía cửa nơi ba mình đã khuất dạng từ bao giờ, tức tối nói.
“Chị xem, có phải là ba tôi già rồi nên lẩn thẩn không. Rõ ràng là một chuyện có thể giải quyết triệt để mà cứ không chịu làm, để dây dưa suốt bao năm. Nếu là tôi, đừng nói 14 năm, cho đến ngày tôi chết tôi cũng phải tìm ra tên khốn phản bội đó. Thật là…”
Cậu ta đi đi lại lại mấy vòng rồi ngồi xuống tự cầm chai rượu trên bàn rót thêm vào ly của mình. Vân đăm chiêu suy nghĩ nãy giờ, cảm thấy dường như cô đã nắm được trọng điểm vấn đề nằm ở đâu.
Nếu một người như Gerhard có đủ sức để tìm ra tên phản trắc kia mà lại không làm thì chỉ có thể là vì tên đó nắm trong tay một thứ mà ông ta hoặc là sợ hãi không dám đụng đến hoặc là yêu quý nên không nỡ đụng đến. Bất luận thứ đó là gì, cô đều muốn tìm ra.
“Philip, tôi nghĩ ba cậu có chỗ khó xử. Cậu lại cứ một mực dồn ép ông ấy, còn cố tình nói mình không phải con đẻ của ông ấy mới khiến ông ấy nổi giận. Nếu cậu chịu bình tĩnh nói chuyện có khi ông ấy sẽ không phản ứng như vậy.”
Bản tính tự ái bị chạm đến, Philip lại chu mỏ lên phân bua.
“Chị mà cũng nghĩ tôi sai sao? Chắc là vì chị chưa biết tên tuổi lẫy lừng của các vị thiếu gia nhà Schiller rồi. Ông nội tôi có tới 3 đời vợ, thêm 2 vị phu nhân không chính thức nữa. Bà nội tôi chính là một trong 2 vị đó. Các anh chị em của ba tôi đều là cùng cha khác mẹ, họ hàng của ông ấy cũng vậy.
Ngay đến cả ba tôi cũng đã có 2 đời vợ rồi. Tôi và em gái cũng chỉ chung một nửa dòng máu mà thôi. Hơn nữa từ nhỏ tôi đã hay bị ông ấy mắng mỏ. Thế nên ai mà biết được, tôi và ông ấy có phải cha con ruột hay không.”
Nghe tới đây, Vân liền nhíu mày như một người trưởng bối, dịu giọng khuyên bảo Philip.
“Cậu muốn biết ông ấy có phải ba ruột không thì có thể đi thử ADN. Những chuyện trong nhà thì phải biết bảo vệ kín đáo chứ. Dù có tức giận thế nào thì đáng lẽ trước mặt người ngoài vẫn phải giữ cho ông ấy chút thể diện. Cậu làm um lên như vậy rõ là sai rồi còn gì? Tôi đã nhắc cậu rất nhiều lần, phải học cách kiềm chế. Muốn thành công thì không thể cảm tính và xốc nổi được, cậu hiểu không?”
Bị nói đến cứng họng, Philip hậm hực quay mặt đi. Vân lại hỏi tiếp.
“Cậu nói ba cậu có 2 đời vợ, vậy là ba mẹ cậu đã ly hôn?”
Philip nhún vai, tỏ vẻ không quan tâm, cũng không chắc chắn lắm.
“Ly hôn, ly thân, ai mà biết được. Dù sao bà ấy cũng bỏ rơi tôi, sao tôi phải bận tâm?”
Kinh ngạc nhìn Philip, Vân không ngờ cậu ta nhìn như một tên nhóc mới lớn vô lo vô nghĩ, vậy mà hóa ra cũng có hoàn cảnh không vui vẻ gì.
Rút ra bao thuốc trong túi xách, Vân mở nắp lấy một điếu mời Philip. Cậu ta nhìn điếu thuốc rồi nhìn Vân rồi lại nhìn điếu thuốc, giống như không tin cô lại có thứ này trên người. Sau một hồi lưỡng lự Philip vẫn quyết định cầm lấy rồi chủ động cầm bật lửa, châm thuốc cho cả 2 người.
Trong phòng bao, rèm cửa kính thông ra khoang bên ngoài được kéo không kín hết, chừa một khoảng đủ để nhìn thấy khung cảnh náo nhiệt, người người ăn uống cười nói cụng ly hết sức vui vẻ. Đối lập với trong này, chỉ có hai người bọn họ vô cùng yên tĩnh, như một thế giới khác hoàn toàn tách biệt.
Nhìn qua cửa sổ thấy một màu xanh của mặt nước mênh mông, cả Vân và Philip đều trầm mặc hút thuốc. Chẳng rõ bao lâu sau, Philip mới lên tiếng phá vỡ sự im lặng.
“Ngày tôi còn nhỏ, vì ba tôi bận rộn nên trong nhà lúc nào cũng chỉ có hai mẹ con. Người làm rất nhiều nhưng tôi cũng rất nghịch ngợm, mẹ tôi thường xuyên than thở với ba là bà mệt mỏi. Ba tôi chỉ biết kiếm tiền nên mẹ tôi than thở gì ông ấy cũng không quan tâm. Dần dà mẹ tôi chẳng buồn than thở nữa, tự tìm niềm vui cho chính mình.
Bà ấy rất thích mua sắm, mỗi lần mua đều rất nhiều, có những thứ chẳng dùng bao giờ nhưng vì buồn chán nên mua cho thỏa mãn. Hồi đầu bà ấy luôn đi cùng tài xế mỗi khi ra ngoài, nhưng sau đó tôi bắt đầu thấy bà ấy tự mình lái xe, mỗi lần trở về cũng chỉ mua một hai thứ.
Vì còn bé nên tôi chẳng suy nghĩ mấy nhưng ba tôi bắt đầu để ý. Đến một hôm, tôi thấy bọn họ cãi nhau rất to, tranh luận rất căng thẳng. Mẹ tôi ném vỡ đồ đạc rồi giận dỗi bỏ đi. Bà ấy không về nhà suốt mấy ngày liền, sau đó thì ba tôi tìm được bà ấy, mang về nhốt vào phòng.
Bà ấy kêu gào, khóc lóc, rồi năn nỉ và làm lành với ba tôi. Tôi cứ tưởng như thế là mọi chuyện lại yên ổn. Nhưng không hề, chỉ mấy ngày sau đó bà ấy lại đột nhiên biến mất. Lần này thì có vẻ như bà ấy đã có sự chuẩn bị. Vàng bạc nữ trang đều được bà ấy vét sạch mang theo.
Trong lúc còn đang nháo nhào đi tìm bà ấy thì ba tôi nhận được tin xấu. Có kẻ nào đó lợi dụng lúc nhà tôi đang loạn, ba tôi ít đề phòng mà lấy trộm sổ sách quan trọng trong két sắt của ông ấy.
Vậy là ba tôi bỏ luôn việc tìm mẹ tôi, chỉ tập trung vào việc công ty. Ít lâu sau tôi hỏi ông ấy thì ông ấy bảo lần này bà ấy đi hẳn rồi, sẽ không trở lại nữa. Tôi không tin mẹ sẽ bỏ rơi tôi nên cứ chờ và chờ. Sinh nhật năm nào tôi cũng ước bà ấy quay về nhưng đều không thấy.
Ba tôi nhanh chóng tái hôn, vợ mới của ông ấy lúc đó đã mang bầu chuẩn bị đến ngày sinh nở. Tôi tức giận nói ba tôi là đồ phản bội, là người cạn tình cạn nghĩa. Ông ấy nói mẹ tôi đã phản bội ông ý trước, ngoại tình không biết bao nhiêu lâu với bao nhiêu người.
Tôi cho là ông ý chỉ nói vậy để bao biện và lấp liếm cho việc mình nuôi bồ và có con riêng bên ngoài. Nhưng mãi sau này khi tôi lớn hơn, nghĩ lại mới thấy những chuyện mờ ám mà mẹ tôi làm hồi đó.”
Đưa điếu thuốc lên hút một hơi, cũng vừa lúc nó tàn gần hết, Philip thả đầu lọc vào gạt tàn, cầm ly rượu lên nhấp môi.
mi.meo
Phàm NhânMắ, mới có cái văn án thoi á:))))👁️👄👁️
phong Đạm Khinh Vân
Phàm Nhânchưa full à tác giả ơi
Bách Lâm
Phàm Nhân Tác giảBản draft thì full rồi nhưng mình chưa có thời gian chỉnh sửa. Còn khoảng 50 chap nữa, hi vọng từ giờ đến cuối năm sẽ xong và mình sẽ up full.