Chương 33: Điểm đáng ngờ
Vị thuốc tê tê hương bạc hà còn đọng lại trên đầu lưỡi cộng thêm vị chua chua lạnh lạnh của vang trắng tạo nên cảm giác man mát, xoa dịu tâm tình của Philip đi rất nhiều.
Hoặc cũng có thể vì đây là lần đầu tiên anh có can đảm để tâm sự một cách chân thật nhất với người khác mà không quan tâm người đó có phán xét hoặc thương hại mình hay không.
Bạn bè xung quanh Philip rất nhiều nhưng chỉ có hai loại, hoặc là rất chơi bời, sống hời hợt nên gặp nhau chỉ để party thác loạn, hoặc là rất mọt sách, sống khép mình nên cũng chẳng mấy khi có dịp ngồi uống rượu tâm sự như thế này.
Người duy nhất biết được nhiều chuyện trong nhà anh chỉ có Karl. Nhưng cũng không phải vì anh kể lể ra với cậu ta mà đa phần là cậu ta tự mình quan sát rồi xâu chuỗi mà hiểu được.
Karl rất tế nhị, có những thứ cậu ta dù có thể đã biết nhưng sẽ tỏ ra mình không biết để tránh làm cho người khác cảm thấy ngượng ngùng, khó xử.
Bọn họ làm bạn từ lúc anh mới 17 tuổi, sống cùng một khu, học chung một trường. Karl lúc đó còn chưa đủ 14 tuổi nhưng đã rất chững chạc và già dặn. Cậu ta nói tiếng Đức không sõi lắm nên bọn họ ban đầu buôn chuyện với nhau bằng tiếng Anh. Chính Philip là người đã dạy thêm tiếng Đức cho Karl nên phát âm của cậu ta mang khẩu âm Hamburg đặc trưng giống anh.
Ngoài dạy tiếng Đức, Philip còn đưa Karl “vào đời”, dạy cậu ta rất nhiều thứ khác, giúp cậu ta trải nghiệm rất nhiều cái đầu tiên. Chẳng hạn như, lần đầu tiên uống rượu, lần đầu tiên hút thuốc, lần đầu tiên cưỡi ngựa, lần đầu tiên đi hộp đêm, thậm chí là lần đầu tiên đến câu lạc bộ thoát y.
Mỗi năm có tới ba kỳ nghỉ lớn, nghỉ Đông vào dịp Giáng Sinh, nghỉ Xuân vào lễ Phục Sinh và nghỉ Hè. Trừ những lúc Karl về Hannover thăm bác của cậu ta, thời gian nghỉ còn lại đều bị anh kéo tới biệt thự hoặc đi du lịch cùng mình, tiện thể khám phá đủ thứ mới lạ.
Philip không có anh em trai nhưng từ ngày quen Karl, anh coi cậu ta không khác gì em trai mình. Ừm, thật ra thì Karl mặc dù kém tuổi nhưng hành xử lại như một ông anh trai nên đôi khi Philip cũng chẳng phân biệt nổi giữa hai người bọn họ, ai lớn hơn ai. Nhưng họ chính là anh em sống chết có nhau, như tay liền chân.
Thân thiết là vậy nhưng dù gì Karl cũng là đàn ông. Cách mà đàn ông chia sẻ với nhau rất khác với phụ nữ. Đàn ông sẽ không nhiều lời, không sến sẩm nói những câu an ủi sáo rỗng. Nhất là loại đàn ông không thích mở miệng như Karl thì lại càng không làm mấy chuyện đó. Nhưng cậu ta dùng hành động để biểu thị sự đồng cảm và quan tâm.
Mỗi khi anh cần, cậu ta luôn có mặt. Từ lúc quen nhau đến nay, mọi thăng trầm, biến cố lớn nhỏ trong cuộc sống của anh đều có sự hiện diện của Karl. Ngay cả sự nghiệp mà anh có hiện tại cũng là nhờ công sức đóng góp của Karl mà thành. Đó chính là cách mà đàn ông thể hiện tình cảm của mình.
Còn cách mà phụ nữ như Vân làm lại rất đỗi dịu dàng. Không khoa trương, cũng không ủy mị, cô rất biết dùng những lời dễ nghe để xoa dịu trái tim người khác. Dùng ánh mắt nhu hòa phủ lên người đối diện một tầng yêu thương. Nói chuyện với cô giống như ngâm mình xuống dòng nước khoáng vậy, bao nhiêu mệt mỏi, bực dọc đều được thanh tẩy khiến cho tâm hồn trở nên trong lành, nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
Vân nghe Philip kể rất nhiều chuyện về tuổi thơ của cậu ta, cảm thấy hai người bọn họ thật giống nhau. Họ đều là những đứa trẻ kém may mắn, phải chứng kiến những góc khuất xấu xí trong đời sống hôn nhân của cha mẹ mình, phải lớn lên trong cảnh thiếu thốn tình thương vì bị cha mẹ bỏ rơi. Ở vào hoàn cảnh đó, lại trong một gia đình giàu có như vậy mà Philip vẫn không quá hư hỏng, vẫn chưa đến mức lầm đường lạc lối, đã coi như là một thành tựu không dễ dàng rồi.
Đồng cảm với cảnh ngộ của cậu ta, Vân lại giơ tiếp bao thuốc về phía Philip.
“Nếu có thể đốt hết những tâm sự u uẩn trong lòng cùng khói thuốc thì cứ đốt luôn cả bao cũng được. Đây là cách tôi thường làm.”
Thấy Vân mời mình, bản thân cô cũng đã ngậm trên môi một điếu mới, Philip hơi nhíu mày.
“Không nghĩ chị lại là dân hút thuốc đấy. Thậm chí có vẻ còn hút khá nhiều.”
Bật bật lửa, Vân châm thuốc xong liền nhả khói ra rồi nói.
“Hiện tại đã là rất ít rồi đấy. Thỉnh thoảng căng thẳng tôi mới hút thôi. Trước kia…”
Cô hơi ngừng một chút rồi bật cười.
“…mẹ tôi gọi tôi là cái ống khói di động.”
Nghe cô nhắc đến mẹ mình, Philip cũng có chút thương cảm liền chắt lưỡi.
“Chậc. Chúng ta như này thật giống hai đứa trẻ mồ côi ngồi tâm sự với nhau. Chị thì mẹ mất, tôi thì mẹ bỏ đi biệt tăm suốt mười mấy năm. Haizzz…thật đáng thương làm sao.”
Hơi liếc mắt nhìn Philip rồi hút thêm một hơi thuốc, Vân lặng im không bình luận gì.
Ngoại trừ người nhà cô và gia đình Robert, không ai biết mẹ cô vẫn còn sống. Bà chỉ thay đổi một diện mạo khác, sống với một thân phận khác mà thôi. Nhưng cô luôn thấy vui khi tất cả mọi người đều nghĩ bà đã chết. Điều đó chứng tỏ kế hoạch của cô rất hoàn hảo, không một ai nghi ngờ. Thêm nữa, mẹ cô có thể nhờ vậy mà có một cuộc sống bình yên, an hưởng những niềm vui giản dị của tuổi già, bên cạnh một người đàn ông yêu thương bà ấy là dượng Dominik.
Lan man nghĩ đến mẹ, Vân chợt nhớ tới điều gì. Cô liền hỏi Philip.
“Mẹ cậu…bỏ đi năm nào, cậu nhớ không?”
Philip không hút thuốc nữa nhưng đã rót thêm rượu vào ly và nhấp lên môi.
“Ừm…mùa đông năm 2008, lúc ấy tôi vừa qua sinh nhật 8 tuổi được mấy tháng.”
Ồ, Vân thầm kêu trong lòng khi phát hiện ra có điểm bất thường. Đây là vô tình trùng hợp hay là có liên quan? Sự cố dẫn tới cái chết của Magda đúng là xảy ra vào thời gian đó.
Chính là vào những ngày cuối tháng 11 của năm 2008, Robert nhận được tin Magda đã chết, Felix cũng bỏ trốn mà mẹ của Philip, dù không biết chắc có phải bà ta chỉ lợi dụng thời điểm Gerhard đang rối ren hay không, nhưng cũng bỏ đi. Một mùa đông mà ba người cùng biến mất, đây là điều rất đáng ngờ. Có lẽ cô có thể điều tra thêm một chút, biết đâu sẽ tìm được tin tức gì.
Vân liên tục hút thuốc, miên man suy nghĩ và phân tích xem liệu có mối liên hệ nào giữa ba người này. Năm đó rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì.
Ở bên cạnh, sau khi được trút bầu tâm sự, tâm trạng của Philip đã khá lên rất nhiều. Cậu ta chống má nghiêng đầu nhìn dáng vẻ suy tư của Vân một hồi rồi lên tiếng cảm thán.
“Đẹp thật! Càng nhìn càng thấy đẹp!”
Thu hồi tầm mắt lơ đãng ngoài cửa sổ, Vân xoay đầu nhìn Philip, hỏi cậu ta.
“Cậu vừa nói gì?”
Nở một nụ cười dụ hoặc, Philip lặp lại thêm một lần.
“Tôi bảo chị đẹp. Bình thường thì nhìn nghiêm túc mà lúc hút thuốc lại trông rất ngầu, còn có nét hư hỏng nữa, thật sự rất sexy.”
Đôi lông mày thanh tú nhướng lên thật cao, Vân kéo khóe môi làm biểu cảm cảnh cáo.
Chẳng rõ Philip thật sự không hiểu hay cố tình không hiểu ý nghĩa của biểu cảm đó mà cậu ta lại nói tiếp.
“Chị vẫn còn độc thân đúng không?”
Hai chữ ‘độc thân’ lọt vào tai Vân như tiếng chuông báo thằng nhóc trước mặt sắp sửa giở trò quỷ. Cô cảnh giác nhìn cậu ta, trong đầu lại vô thức mà nghĩ đến Khánh.
Cô hiện tại có còn được coi là phụ nữ độc thân không nhỉ? Mối quan hệ của cô và anh bây giờ rất mập mờ khó xác định. Cô vẫn muốn theo đuổi anh, nhưng anh lại chỉ toàn lạnh nhạt, tìm cách đẩy cô ra xa. Bọn họ lúc bắt đầu không hề có những câu khẳng định quan hệ, mà lúc kết thúc cũng chẳng hề nói chia tay.
Thậm chí ngay lúc này đây, cô còn chẳng dám xác nhận, buổi tối hôm đó có được coi là cuộc chia tay của hai người không nữa.
Nói đến mới nhớ, một tuần cô và Khánh hẹn hò rơi đúng vào lúc Philip đi nghỉ nên cậu ta không hề hay biết gì. Giờ mà cô nói cô đang hẹn hò với bạn thân của cậu ta, không hiểu cậu ta có thấy sốc không.
Vân lại bị những ý nghĩ miên man kéo đi. Thấy cô im lặng, Philip cho rằng cô đang thừa nhận tình trạng quan hệ của mình. Cậu ta liền hí hửng đề nghị.
“Chị làm bạn gái tôi đi. Tôi sẽ giúp chị tìm ra tên khốn Felix đó.”
“Huh?”
Vân nhảy dựng trên ghế, bị câu nói khiếp vía đến quá đột ngột của Philip dọa cho một phen. Đến cả lông tơ và tóc trên gáy cũng muốn dựng đứng.
Biết ngay mà! Khi thằng nhóc này hỏi mấy câu nhạy cảm đó là cô đã ngửi thấy mùi bất ổn rồi. Quả nhiên, đại thiếu gia nhà Schiller, không có chuyện gì là không dám làm. Đến cả kẻ thù của cha mình mà cậu ta cũng muốn dụ dỗ làm bạn gái, còn rất khảng khái mà tuyên bố sẽ giúp cô ấy bất chấp sự phản đối của cha mình.
Đúng là tuổi trẻ ngông cuồng, trời cao đất dày là gì đều không biết sợ.
Đột nhiên cô lại nghĩ, nếu mà Khánh biết người anh em thân thiết như thể tay chân của anh đang có ý tán tỉnh cô thì anh sẽ phản ứng như nào nhỉ? Mặt anh sẽ thúi hoắc nói tuyệt đối không được hay là sẽ giận đến mức cạch mặt cả cô lẫn Philip luôn? Haha, thật sự rất muốn được nhìn dáng vẻ đó.
Chẳng rõ Vân nghĩ gì mà lại cúi đầu rồi cười tủm tỉm. Philip thấy vậy liền vui mừng. Đây là tín hiệu bật đèn xanh cho anh đúng không?
Thuận đà tiến tới, Philip hơi vươn người về phía Vân, nhìn cô bằng đôi mắt cún con nhìn khúc xương, sáng lấp lánh ánh mong đợi.
“Chị đồng ý rồi đúng không? Lát nữa chúng ta cùng về Berlin nhé?”
Bị tiếng nói gần sát bên tai của Philip làm cho tỉnh, Vân vội gạt những tưởng tượng khùng điên trong đầu mà nạt cậu ta.
“Đồng ý cái mông. Chị đây thà độc thân cả đời chứ sẽ không bao giờ dính dáng đến cậu.”
Mặt Philip lập tức xụ xuống như bánh đa bị nhúng nước. Cậu ta thất vọng tràn trề, bi thương hỏi.
“Vì sao?”
Dụi điếu thuốc vào gạt tàn, Vân không mặn không nhạt đáp.
“Cậu không phải gu của tôi.”
Câu nói của cô thành công kích thích trí tò mò của Philip. Mắt cậu ta càng dán chặt lên mặt cô, hỏi không ngừng.
“Gu của chị là gì? Gia thế quý tộc như hoàng tử nước Anh? Hay đẹp trai lãng tử như ngôi sao Hollywood? Hay là nam tính mạnh mẽ như cầu thủ bóng bầu dục?”
“Dừng. Dừng. Dừng.”
Đưa tay lên bóp trán, Vân cảm giác như cơn đau nửa đầu của mình đang từ từ trỗi dậy.
Giê-su! Alla! Shiva ơi! Cậu ta móc đâu ra lắm loại gu thế không biết?
Thấy Philip lại há miệng như chuẩn bị hỏi thêm câu nữa, Vân vội vàng chặn họng cậu ta.
“Tóm lại, gu của tôi là gì thì cũng không phải cậu. Bỏ ngay cái ý tưởng đó đi, ok?”
Bị chê bai, Philip hậm hực.
“Tôi có gì không tốt chứ? Đẹp trai, có tài, nhiều tiền, lại rất biết cách chiều phụ nữ. Chị mà làm bạn gái tôi, tôi đảm bảo sẽ tuyệt đối chung thủy, không bao giờ nhìn cô gái nào khác ngoài chị.”
Ồ, câu này…sao nghe quen quen ta? Hình như một năm nào đó, ở một nhà hàng nào đó, cũng có một đại thiếu gia ăn chơi nào đó từng nói những câu hứa hẹn thề thốt với cô như vậy. Kết quả là rất nhiều năm sau, anh ta cắm cho cô không biết bao nhiêu cái sừng.
Ha, thề cá trê chui ống. Cô mà tin mấy lời này thêm lần nữa thì chính là ngu hết thuốc chữa và đáng bị biến thành con tuần lộc.
Nhìn biểu cảm không cam lòng của Philip, Vân chỉ đành dĩ độc trị độc, dùng những lời lẽ sởn gai ốc để đáp lại cậu ta.
“Cậu rất tốt. Chính là tôi không xứng với cậu. Tôi sinh ra đã không may mắn nên không thể có được người đàn ông hoàn hảo như cậu. Nói thế đã đủ rõ ràng chưa?”
Khóe miệng Philip kéo tới tận mang tai. Anh biết thừa Vika chỉ đang muốn đối phó với anh nên mới cố tình trả lời như vậy. Nhưng bất chấp điều đó, anh vẫn thấy sung sướng khi được cô khen. Ừm, cứ coi đó là lời khen đi.
Thấy Philip vui vẻ trở lại, Vân thở phào coi như đã dỗ dành được cậu ta.
“Thỏa mãn rồi thì mau về thu xếp hành lý rồi quay lại Berlin đi. Cậu đi chơi nửa tháng, việc dồn đống lên ngập quá đầu rồi đấy.”
Philip cười hì hì rồi ngoan ngoãn như một chú cún con, nghe lời cô răm rắp.
mi.meo
Phàm NhânMắ, mới có cái văn án thoi á:))))👁️👄👁️
phong Đạm Khinh Vân
Phàm Nhânchưa full à tác giả ơi
Bách Lâm
Phàm Nhân Tác giảBản draft thì full rồi nhưng mình chưa có thời gian chỉnh sửa. Còn khoảng 50 chap nữa, hi vọng từ giờ đến cuối năm sẽ xong và mình sẽ up full.