Chương 34: Gu của anh là gì

Cả ngày không thấy xe của Vân ở dưới tầng hầm chung cư lẫn tòa nhà công ty, Khánh không khỏi thắc mắc. Rõ ràng hôm trước cô còn đi xuống thăm dò anh, hôm nay lại không thấy đi làm, cũng không có ở nhà. Không hiểu cô nàng này lại đi đâu rồi. 

Lý do anh biết cô tới tìm anh là vì chiều qua lúc trở về văn phòng, anh nghe thấy một vài nhân viên xì xào bàn tán. Họ nói sếp lớn nhằm đúng giờ nghỉ trưa trực tiếp tới tầng 5 để khảo sát tình hình tiến độ dự án. Bọn họ bị một phen tim rơi xuống gót giày, ai nấy cảm giác căng thẳng cực độ. 

Tất cả đều ở lại trong phòng, không ai dám ra ngoài ăn như mọi khi, thậm chí muốn vào toilet cũng đành nhịn đến khi sếp không còn ở đó nữa mới dám đi. Họ sợ cô ấy nghĩ họ lười biếng, thay vì giải quyết bữa trưa nhanh gọn trong lúc làm việc, thì lại lũ lượt rủ nhau ra ngoài. 

Lúc ấy anh đã kéo một cậu nhân viên lại, hỏi sếp lớn mà họ nói có phải Vika hay không. Cậu nhân viên đó liền cười, kêu ngoài cô ấy làm gì có ai được gọi là sếp lớn nữa. Thậm chí cậu ta còn trêu chọc anh, sao dám suồng sã gọi nickname thân mật của sếp ra. 

Ở đây, bọn họ đều nhất loạt gọi cô là cô Krolewska hay sếp lớn. Không ai gọi tên rút gọn của cô cả. Nhưng Khánh đã quen miệng gọi cô như vậy rồi nên nhất thời cũng không để ý. 

Hmm, thăm dò được chút xíu thế xong lại biến mất tăm cả ngày hôm sau. Cô nàng này cứ thoắt ẩn thoắt hiện, như đang cố tình chơi đuổi bắt với anh vậy. 

Ngồi trên sofa trong phòng khách, Khánh nhìn vào màn hình TV nhưng đầu hoàn toàn không đặt ở chỗ đó, mắt cũng không hề thấy trên TV đang chiếu gì. Đang lan man nghĩ ngợi lung tung, bỗng nhiên anh nghe tiếng kính coong của chuông cửa. Trên màn hình điện tử chính là khuôn mặt xinh xắn của cô nàng mà anh vừa nghĩ tới trong đầu. 

Nhắc đến Tào Tháo, Tào Tháo liền xuất hiện. Nếu lần nào cũng linh nghiệm thế này anh nhất định sẽ nhắc tên cô một ngày hai mươi lần. 

Nhanh chóng đổi “mặt nạ”, Khánh mang bộ dạng lạnh lùng ra mở cửa như thể người vừa nhớ đến cô không phải là anh.

“Có chuyện gì không?”

Trên người Vân vẫn còn đang mặc bộ vest công sở ôm sát người nhìn hệt một cô nhân viên văn phòng tiêu chuẩn, miệng lại nở nụ cười quyến rũ cùng ánh mắt dụ dỗ rất tình. 

“Hì, anh lấy nốt mấy gói thịt sấy còn lại cho em được không? Hôm qua em nhìn thấy trên tủ vẫn còn tới hai ba gói mà anh đưa cho em có mỗi một.”

Khánh nhướng cao đôi lông mày rậm, vẻ mặt khó tin nhìn Vân. 

Cùng một cái cớ, dùng tới hai lần? Đây là cô ngốc thật hay cố tình làm vậy để chọc tức anh? 

Anh trầm mặt, vẻ không kiên nhẫn, thẳng thừng nói. 

“Nếu cô thích món đó đến thế thì có thể ra siêu thị mua, không cần ngày nào cũng đến gõ cửa nhà tôi. Tôi cũng không phải đại lý kinh doanh thịt sấy.”

Phụt. Vân phì cười. Nhìn cái mặt lạnh tanh như tảng băng của anh cô lại muốn chọc ghẹo một chút để xem xem lớp băng này khi nào sẽ nứt. Cô chắp tay sau lưng, nghiêng đầu chỉnh sửa lại biểu cảm rồi nói với vẻ nghiêm túc. 

“Nếu anh trở thành đại lý kinh doanh thịt sấy, em tình nguyện làm khách hàng thường xuyên, mỗi ngày tiêu thụ ít nhất hai gói, một năm tiêu thụ tối thiểu 730 gói. Chỉ cần mỗi gói anh bán giá cao hơn siêu thị hai euro, sau một năm anh đã có 1460 euro. Đủ để anh mua…ờm…vé máy bay hai chiều về Việt Nam. Đây đúng là một dự án thương mại rất đáng để cân nhắc.”

Nói xong cô còn gật gật đầu ra vẻ rất hài lòng với đoạn pitching vừa rồi của mình.

Phải cố gắng lắm Khánh mới không bật cười. Anh cắn răng, cố đè nén những tiếng lục khục đang trực chờ thoát ra khỏi cổ họng cùng cảm giác vui vẻ lan tràn khắp toàn thân. 

Thật đáng ghét, nhưng lại rất đáng yêu. 

Dạo gần đây mỗi lần gặp cô, tâm trạng anh đều như đi tàu lượn. Hết lên rồi lại xuống, xuống rồi lại lên, cảm thấy rất mệt mỏi và muộn phiền. Nhưng chỉ cần một khoảnh khắc ngắn ngủi như này thôi, bỗng nhiên những mệt mỏi, muộn phiền ấy liền tan biến, chỉ còn lại cảm giác ngọt ngào giống hũ mật bị đổ ra, lan tràn, thấm ướt trái tim. 

Khánh hất đầu ra hiệu cho Vân đi vào trong nhà. Cô hí hửng bước theo anh đi đến chiếc tủ bếp quen thuộc. 

Không vội đáp ứng cô ngay, Khánh đứng xoay lưng về phía tủ, đối mặt với cô, hỏi. 

“Sao hôm nay lại nghỉ làm?” 

“Hả?”

Vân có chút phản ứng chậm. Sáng nay cô chỉ ăn miếng bánh mỳ lót dạ sau đó lái xe gần 3 tiếng đồng hồ đến Hamburg. Đối phó với cả Schiller bố lẫn Schiller con xong cô lại vội lái xe từ Hamburg về. Gặp đúng giờ cao điểm còn bị kẹt xe trên đường cao tốc. Lúc này đã tám giờ tối, tính ra là 12 tiếng cô chưa ăn gì rồi. Giờ bụng đói muốn tụt huyết áp nên nhất thời không kịp tải thông tin. 

Nhưng anh hỏi vậy có nghĩa là ngày hôm nay anh đến tìm cô ở văn phòng nhưng không thấy? Hehe, đây là tín hiệu tốt nha. 

Cả ngày nay trừ lúc nói chuyện với cha con Philip, thời gian còn lại cô đều ngồi mốc trong xe ô tô, cực kỳ nhàm chán. Lúc này có cơ hội, cô liền muốn trêu anh, lấy sự vui vẻ để nạp năng lượng.

Gần như ngay lập tức, Vân lại triệu tập nhân cách thứ hai đến đóng vai cô gái ngây ngô không biết gì. 

“Nghỉ làm đâu?! Anh không thấy em mặc đồ văn phòng à?” 

Thấy diễn viên sân khấu kịch tên Vân nhập vai, Khánh khoanh tay trước ngực, nghiêng người dựa vào tủ bếp. Miệng hơi nhếch lên, biểu cảm của anh như đang nói: em diễn tiếp đi, để tôi xem em giả ngu giả ngốc được bao lâu.

Hai người cứ đứng đó nhìn nhau, mắt đối mắt, cùng thi gan xem ai là người sẽ đầu hàng trước tiên. 

Không ai muốn đầu hàng cả, nhưng cái bụng rỗng cả ngày chỉ được nạp toàn nước của Vân thì nhanh chóng vẫy cờ. 

Ọc ọc ọccccc.

Tiếng kêu như cá voi gọi bầy, trong căn phòng bếp tĩnh lặng càng được khuếch đại lên tám vạn ba ngàn chín trăm lần. 

Vân xấu hổ lấy tay ôm bụng, cụp mắt xuống không dám nhìn anh. 

“Đi đâu cả ngày mà không ăn uống gì?” 

Khánh lặp lại câu hỏi.

Không còn hứng thú lẫn sức lực trêu chọc anh nữa, Vân quyết định nói thật. Đằng nào thì thằng nhóc Philip kia cũng sẽ kể với anh thôi, cô nói sớm một chút cũng tốt. 

“Em tới Hamburg gặp ba của Philip.”

Nghe thấy vậy, Khánh liền đứng thẳng người, dáng vẻ có chút căng thẳng. Anh biết bọn họ là kẻ thù lâu năm của nhau. Mặc dù lúc này cô đứng trước mặt anh rất lành lặn nguyên vẹn, nhưng cũng không thể dám chắc buổi gặp mặt hôm nay diễn ra suôn sẻ trong hòa bình. 

Đè thấp giọng xuống, Khánh dè chừng hỏi.

“Mọi thứ ổn cả chứ? Có vấn đề gì không?” 

Vân hơi mím môi cân nhắc lợi hại vài giây rồi quyết định trả lời. 

“Ổn. Không có vấn đề gì. Chỉ là muốn giải thích cho ông ấy một chút việc em hợp tác với Philip không hề nhằm mục đích uy hiếp hay trả thù ông ấy. Tránh cho ông ấy hiểu lầm.”

Khánh gật đầu vẻ đồng tình. 

“Ừm. Được vậy là tốt rồi.” 

Nói xong anh yên tâm xoay người, mở tủ lấy nốt hai gói thịt sấy còn lại đưa cho cô. Vân vừa chạm tay vào gói ni lông, anh lại giật nó về như lần trước. Cô híp mắt nhìn anh, làm mặt giận dữ như con mèo nhỏ xù lông. 

“Chơi mãi một trò này anh không chán à?”

Khánh nghiêm mặt nhìn cô, nói như mệnh lệnh. 

“Ăn tối xong mới được ăn.” 

Ồ, yêu cầu này thì dễ, cô làm được. Có điều cô không thích làm một mình. 

Vân thu bộ móng mèo cùng đám lông xù lại, mở to mắt nhìn anh chớp chớp. 

“Anh đưa em đi ăn nhé? Tốt nhất là ở quán nào vui vẻ nhộn nhịp một chút cho em xả stress thì càng tốt.”

Đảo mắt một vòng, Khánh dùng biểu cảm muốn mắng “được voi đòi tiên” nhìn Vân nhưng rốt cuộc không nói gì. 

Mới có thứ Tư, kiếm một quán đông vui nhộn nhịp vào giữa tuần cũng không dễ lắm. Nhất là để phù hợp với tiêu chuẩn đồ ăn ngon, phục vụ thân thiện, không gian rộng rãi sạch sẽ của Vân thì càng khó hơn. 

Chợt nhớ ra có lần Philip dẫn anh tới một câu lạc bộ nhạc Jazz phục vụ đồ ăn và đồ uống khá ổn, còn có nhạc sống tất cả các ngày, Khánh nhập địa chỉ quán vào xe làm điểm đến. 

Bước vào bên trong quán, Vân tròn mắt nhìn cách bài trí theo phong cách cổ điển của những năm 20, 30 thế kỷ trước, cảm giác như lạc vào studio quay bộ phim Gatsby vĩ đại*.

*The Great Gatsby: Một bộ phim Hollywood rất nổi tiếng được chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên và có sự tham gia của Leonardo Dicaprio trong vai nam chính Gatsby.

Tiếng nhạc Jazz réo rắt dập dìu kích thích các tế bào trên chân Vân. Cô vừa đi vừa nhún nhảy, tâm trạng rất nhanh bị kéo vào tiếng nhạc mà trở nên sôi nổi, vui tươi. 

Ngồi xuống một bàn cạnh tường, Vân nhìn Khánh một chút, cong môi gật đầu vẻ rất thán phục. 

“Em cứ tưởng anh quanh năm chỉ biết ở trong phòng thí nghiệm. Hóa ra, kiến thức ăn chơi của anh cũng phong phú đấy chứ.”

Kiến thức ăn chơi? Đây là cô đang khen hay đang chế giễu anh?

Thật ra anh đúng là quanh năm chỉ biết ở trong phòng thí nghiệm. Những kiến thức ăn chơi này phải cảm ơn Philip vì đã ngày này qua tháng khác kiên trì lôi kéo anh đi theo cậu ta. 

Hai người nhanh chóng gọi đồ ăn cùng nước uống rồi yên lặng nghe nhạc.

Khánh đã ăn tối nên chỉ ngồi nhâm nhi một cốc soda chanh. Vân nhìn chiếc bánh pizza cỡ đại được mang ra, biết mình sẽ không ăn hết nên bảo cậu phục vụ cắt một nửa cho vào hộp lát nữa cô mang đi. 

Giải quyết bữa tối xong, Vân thấy người ngợm khỏe khoắn hẳn lên. Chân tay mồm miệng lại có thể hoạt bát mà trêu ghẹo người ngồi đối diện. 

Nhớ đến đoạn thả thính của Philip lúc chiều, cô nhấp một ngụm rượu vang lấy can đảm, mang chiêu thức mới học được ra áp dụng lên người Khánh. 

“Đẹp thật! Càng ngắm càng thấy đẹp!” 

Khánh ngước mắt, nhìn dáng vẻ Vân chống má say sưa thưởng thức nhan sắc của anh. 

Đang yên đang lành lại định giở trò gì thế không biết? Khánh im lặng nhủ thầm, lông mày khẽ nhướng lên quan sát. 

Hừ! Không thèm nói gì à? Vân hậm hực. Được, vậy cô tung chiêu tiếp theo. 

“Bình thường nhìn thì nghiêm túc mà lúc uống rượu trông anh lại rất ngầu, còn có nét hư hỏng, rất sexy.”

Đôi lông mày rậm của Khánh càng nhướng lên cao hơn nữa. Rõ ràng anh đang uống soda chứ đâu phải rượu. Anh tiếp tục im lặng, cảnh giác nhìn Vân. Cô nàng này lại có kịch bản mới?

Vân tỉ mỉ dõi theo từng biểu cảm trên nét mặt Khánh, thấy anh không phản ứng nên rất thất vọng. 

Đáng ghét! Vẫn không thèm nói gì hết là sao? Định lực tốt đến vậy? Đã thế để chị đây ra thêm chiêu nữa. 

Nữ diễn viên Trúc Vân trong vai cô gái si tình khẽ chớp chớp mắt. 

“Em biết, anh vẫn độc thân. Anh làm bạn trai em nhé? Em đảm bảo sẽ không nhìn người đàn ông nào khác ngoài anh.” 

Oops, hình như hơi lố rồi. Vân tự mắng chính mình. Thôi không sao, kệ đi. Chỉ cần chọc cho anh ấy vui vẻ là được. 

Lúc này Khánh rất muốn đưa tay lên che mặt và lặng lẽ rời khỏi đây, coi như không quen biết người phụ nữ chập cheng thích diễn sâu trước mặt. Không hiểu cô lên mạng tra google hay học được ở đâu mà lại tuôn ra mấy câu thả thính vừa sến sẩm, vừa lạc hậu như từ thời Napoleon thế không biết. 

Chán chẳng buồn phản ứng, Khánh tiếp tục im lặng. Nhưng Vân nhất quyết không chùn bước, thừa thắng xông lên. 

“Im lặng là đồng ý. Coi như anh chấp nhận rồi nhé?”

Nói xong cô cười híp mắt, khoe cái lúm đồng tiền sâu hoắm bên má phải, sâu tới mức Khánh cảm thấy mình đã rơi tọt xuống đó, không ngóc đầu lên được nữa rồi. 

Trong lòng rất xao xuyến ngọt ngào nhưng ngoài mặt Khánh chỉ lười biếng liếc Vân.

Cô bây giờ chính là đang lấy việc trêu đùa anh làm vui. Anh không nên coi những lời này là thật rồi lại để cô xoay mòng mòng. Trước khi biết chắc chắn cô thực sự đã yêu anh, anh nhất quyết không để cô sớm đắc ý. 

“Tôi không chấp nhận, cũng chưa hề đồng ý.” 

Cuối cùng anh cũng phản ứng lại được một lần, nhưng lại là buông ra một câu nghe rất ghét bỏ. Vân trề môi, hỏi vặn. 

“Vì sao? Em xinh đẹp, có tài, nhiều tiền, lại rất biết cách pha trò khiến người khác vui vẻ. Làm bạn trai em, anh nhất định không thiệt thòi đâu.”

Xoay xoay ly nước trên mặt bàn, Khánh nghe Vân tự khen chính mình, thầm cười cô không biết khiêm tốn. Nâng lên khuôn mặt lạnh tanh, anh nói với giọng rất nghiêm túc. 

“Tôi không thích phụ nữ lừa đảo.”

Bang. Vân như bị gõ một búa vào đầu, đau điếng. 

Con sư tử đực này lại đến giờ khó ở hay gì vậy? Đang vui vẻ tự dưng lại quay ngoắt 180 độ là sao? 

Lái chủ đề sang hướng khác, Vân khoanh hai tay lên mặt bàn, hơi rướn người về phía anh, đôi mắt nâu tò mò cùng giọng nói kích động như công an tra khảo gián điệp. 

“Thế anh thích phụ nữ kiểu gì?”

Vẫn bận rộn xoay chiếc ly trong tay, Khánh không trả lời, chỉ đảo mắt nhìn cô rồi lại nhìn xuống ly nước. 

Không kiên nhẫn được, Vân hỏi tiếp. 

Trẻ trung ngây thơ?”

Lần này rất nhanh cô đã nghe thấy anh trả lời.

“Không phải.”

“Chín chắn nghiêm túc?”

“Không.”

“Quyến rũ gợi tình?”

Khánh bật cười mỉa mai.

“Càng không.”

Vân bắt đầu bí ý tưởng. Cô liệt kê bao nhiêu kiểu thế rồi mà anh cứ luôn miệng không phải. Có chút bực bội, cô bắt đầu cao giọng với anh. 

“Kiểu này không đúng, kiểu kia cũng không được. Chẳng lẽ anh muốn tiên nữ hạ phàm hay thiên thần giáng thế mới chịu?”

Liếc mắt nhìn xéo Vân, Khánh nói như khiêu khích.

“Cô nghĩ tôi tìm người để mang về thờ hay gì?

Có mà mang anh về thờ ấy.

Hơi hé miệng, Vân vừa định nói liền thấy ngón tay trỏ của anh giơ lên ra hiệu cho cô dừng lại. 

“Đừng đoán mò nữa. Cô đoán ko nổi đâu.”

Chỉ số IQ bị coi thường, Vân hếch cằm lên yêu cầu. 

“Vậy anh nói luôn đi, đừng để em phải đoán.”

Anh lại nhếch miệng cười đầy châm chọc. 

“Có nói ra cô cũng đâu thể biến thành được. Tôi không làm chuyện vô ích.”

Bị chạm vào dây thần kinh hiếu thắng, Vân thấy hơi tự ái. 

Hứ! Là cái dạng cao siêu gì mà cô không thể biến thành chứ? Đời này chỉ có chuyện cô muốn làm hay không thôi chứ không có chuyện cô không làm được.

“Chưa thử làm sao biết? Anh nói đi, rốt cuộc là anh muốn kiểu phụ nữ nào??”

Trước con mắt ngỡ ngàng của Vân, chiếc cằm chẻ kiêu ngạo của Khánh vểnh lên. Đôi môi đỏ hồng quyến rũ của anh hé mở, không nhanh không chậm, thản nhiên thốt ra tám chữ. 

“Quý phái ngoài đường, hoang dã trên giường.”

Bụp. Một thùng thuốc nhuộm vô hình từ đâu đổ ụp xuống đầu Vân, nhuộm cả mặt cô một màu đỏ rực.

3 Bình luận

  • mi.meo
    Phàm Nhân
    1 năm trước

    Mắ, mới có cái văn án thoi á:))))👁️👄👁️

  • phong Đạm Khinh Vân
    Phàm Nhân
    2 tháng trước

    chưa full à tác giả ơi

    • Bách Lâm
      Phàm Nhân Tác giả
      2 tuần trước

      Bản draft thì full rồi nhưng mình chưa có thời gian chỉnh sửa. Còn khoảng 50 chap nữa, hi vọng từ giờ đến cuối năm sẽ xong và mình sẽ up full.


Viết bình luận

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay