Chương 29: Dò tìm

Về đến phòng ngủ, Khánh ngồi phịch xuống giường, ngả đầu ra sau vắt tay lên trán. Anh nhìn lên trần nhà, ánh mắt vô định không có tiêu cự. 

Anh không muốn cãi vã với Vân, càng không muốn làm tổn thương cô. Nhìn dáng vẻ uất ức tủi thân của cô, anh thực sự đau lòng, muốn buông bỏ tất cả. Nhưng anh muốn cô phải thẳng thắn đối diện với tình cảm của mình, với tình cảm của anh. Anh muốn mối quan hệ của họ có một cơ hội để phát triển thật nghiêm túc. 

Ngày hôm ấy, anh đã thấy khóe mắt ửng hồng của cô cùng những giọt nước long lanh đang bị kìm nén. Lúc đó anh rất muốn ôm chặt cô vào lòng, trao cho cô mọi thứ cô muốn. Đừng nói là hiến tặng tinh trùng, có bảo anh đổi mạng cho cô anh cũng cam lòng. 

Nhưng anh không muốn đơn phương cô độc trong một mối quan hệ mập mờ không biết rõ kết quả. Anh có thể cảm nhận được cô cũng có tình cảm với anh. Chỉ là ít nhiều đến đâu thì anh không dám chắc. Anh rất hi vọng một chút khiêu khích có thể giúp cô nhìn rõ lòng mình, nhìn rõ điều cô muốn thực sự là gì. 

Nếu anh đã tổn thương em, sau này anh sẽ bù đắp. Còn hiện tại, anh chỉ có thể cho em chút động lực này. 

Khánh nói thầm như muốn truyền những lời nhắn nhủ ấy qua khoảng không, qua lớp bê tông dày cứng trên trần nhà đến tai cô nàng hàng xóm tầng trên. 

Trở về căn hộ, Vân bực bội quăng túi lên sofa trong phòng khách sau đó cầm bao thuốc cùng bật lửa bên dưới bàn trà và đi ra ngoài sân. 

Căn hộ cô ở nằm trên tầng thượng, có một khoảng sân rất to với đủ loại hoa cỏ. Đang vào giữa hè, vườn treo xanh rì rậm rạp lá. Mới chỉ mấy ngày trước thôi, Khánh và cô còn cùng nhau ngồi trên ghế mây dưới tán cây trong vườn treo nhìn xuống khung cảnh thành phố về đêm ở phía dưới. Thế mà hôm nay họ đã lại giận dỗi không thèm nhìn mặt nhau nữa rồi. 

Rốt cuộc thì cô thích anh bao nhiêu? Cô không biết. Những gì cô nói vừa rồi chủ yếu là lời bộc phát trong lúc kích động. 

Bảo cô đang nói dối thì hơi quá vì cô cũng có ý nghĩ như vậy thật. Chuyện con cái cô có thể không cần, nhưng điều kiện tiên quyết chính là, anh sẽ thay đứa bé bầu bạn cùng cô trọn đời. Mà điều này thì chẳng có gì đảm bảo. 

Bây giờ ngay đến cả tình cảm anh dành cho cô có còn nữa không cô còn không nắm được, sao có thể chắc chắn anh sẽ yêu thương và gắn bó với cô đến đầu bạc răng long. 

Vừa hút thuốc, Vân vừa nhìn mông lung về phía xa, cảm giác cô đơn trống trải bỗng ập đến. 

Con người thật là giống loài dễ hư hỏng. Mới nếm quả ngọt một lần đã nghiện ngập. Không được ăn liền nhung nhớ vấn vương. 

Cô và anh bên nhau chỉ một tuần mà giờ cô đã thèm cảm giác được cùng anh trò chuyện, cùng anh đứng lặng im ngắm nhìn cuộc sống xung quanh một cách bình yên. 

Bàn tay cầm điếu thuốc chống lên lan can, cánh tay còn lại ôm một bên vai xoa xoa, nỗi buồn trong lòng Vân ngày một trĩu nặng. 

Ở ban công phía dưới, Khánh mở màn hình điện thoại nhìn những tấm ảnh chụp lịch sử các điểm đến trên máy định vị GPS trong xe của Vân. Cô có thói quen lưu trữ những địa điểm hay đến trên bản đồ để cập nhật những đoạn đường bị chắn hoặc bị tắc. Ngoài địa chỉ chung cư, địa chỉ công ty, còn có hai nơi khác ở Berlin. Anh đã tra ra, một nơi nằm ở khu dân cư phía Tây Nam thành phố. Nơi còn lại là một tòa nhà nằm trong trung tâm. 

Anh đoán, địa chỉ ở khu dân cư kia chính là nơi ở khác mà cô từng nhắc đến. Chỗ đó hẳn là có vị quản gia và những người làm như lời cô kể. Địa chỉ còn lại, có lẽ anh phải tự đến kiểm tra mới biết được. 

Khánh ngẩng đầu nhìn lên cửa sổ kính của căn hộ tầng trên. Bên trong vẫn sáng đèn chứng tỏ cô chưa ngủ. Anh thở dài nhìn ánh đèn đó một lúc rồi mới quyết định về phòng.

Sáng hôm sau Vân đi làm muộn hơn bình thường. Nguyên nhân là vì đêm hôm trước cô trằn trọc khó ngủ nên uống thuốc an thần. Lơ mơ thế nào quên đặt đồng hồ báo thức nên ngủ một mạch tới tám giờ mới dậy. Tắm rửa trang điểm xong ra khỏi nhà đã là chín giờ. Cũng may buổi sáng nay không có cuộc họp nào quan trọng nên không ảnh hưởng gì. 

Cô vừa vào văn phòng đã thấy Gosia sắp xếp rất nhiều tài liệu để sẵn trên bàn cho cô. Ngó qua một chút, đều là những báo cáo của các dự án đang được thực hiện. Biểu đồ giá trị tăng trưởng, bảng thống kê doanh thu sáu tháng đầu năm,… Mới sáng ra chưa kịp ăn gì đã bị đống giấy tờ này dọa cho tụt huyết áp luôn rồi. 

Vân nhấp một ngụm trà đã được thư ký pha sẵn, lật lật qua mấy tài liệu khác liền thấy báo cáo tiến độ của thí nghiệm mà Khánh đang làm. Cô mở ra xem lướt, ngẩng đầu hỏi Gosia. 

“Dự án của Karl thuận lợi không?” 

Gosia gật đầu. 

“Có vẻ rất khả quan. Mới hai tháng đã thu được kết quả khá tốt. Nhưng còn rất nhiều thí nghiệm được lên kế hoạch từ nay cho đến cuối năm. Đến khi đó mới có thể đánh giá được tổng thể.” 

“Ừm. Rất tốt. Anh ấy cần hỗ trợ gì thì cứ đáp ứng. Ngân sách cho dự án này cần được ưu tiên.”

“Tôi hiểu. Sáng hôm qua anh ấy có lên đây tìm chị, chị gặp anh ấy chưa?”

Ồ? Cô tưởng lúc đó anh vẫn đang giận nên không thèm để ý tới cô chứ? Cả ngày không có nổi một tin nhắn hay một cuộc gọi nhỡ mà. Sao tự dưng lại chủ động đi tìm cô?

“Anh ấy có nói tìm tôi để làm gì không?” 

Gosia lắc đầu. 

“Không nói. Sau khi nghe tôi bảo cả ngày chị sẽ không đến anh ấy có vẻ thất vọng lắm. Hay chị gọi cho anh ý xem sao.”

Gosia không biết Vân đang nghĩ gì mà nghe cô nói xong lại tủm tỉm cười. Sếp dạo này quá khó hiểu! 

Tuần trước thì mỗi ngày đều vui vẻ phơi phới như nắng xuân. Đùng một cái hôm qua lại nghỉ làm. Hiện tại thì cười trộm một mình. Chẳng lẽ công việc căng thẳng quá nên rơi vào trạng thái rối loạn lưỡng cực* rồi?

*Rối loạn lưỡng cực: một bệnh về tâm lý có đặc trưng là các giai đoạn trầm cảm đi kèm với các giai đoạn hưng phấn ở mức bất thường (wikipedia). 

Nghiêng đầu quan sát vị sếp lớn mà mình đã đi theo hơn 10 năm, Gosia thận trọng hỏi.

“Chị ổn cả chứ? Đột nhiên chị nghỉ làm cả ngày làm tôi có chút lo lắng đó.”

“Ừm, không có chuyện gì đâu. Tôi đến chỗ Kristin thôi.”

“Ồ! Chị đến sớm vậy? Lịch hẹn của chị với cô ấy vẫn chưa tới mà.”

“Ừ. Hôm trước tôi gặp ác mộng, bị mất ngủ hai ngày nên đến gặp cô ấy giải tỏa một chút.”

Khẽ nhíu mày, Gosia có chút thương tâm nói. 

“Đã lâu rồi chị không còn gặp ác mộng nữa mà giờ lại xuất hiện. Có khi chị nên sắp xếp thời gian nghỉ ngơi thêm đi. Dạo này chị bắt đầu xuống cân rồi đó.” 

Vân đưa tay lên sờ mặt mình, đúng là cằm cô có hơi nhọn ra một chút. Đợt trước Khánh còn nói với cô mỗi ngày đều sẽ đưa cô đi ăn tối để vỗ béo cô. Mà chưa được bao lâu thì đã…

Haizzz…Vân thầm thở dài trong lòng. 

Khánh đang ở trong phòng thí nghiệm, đột nhiên mí mắt khẽ giật giật. Anh không hề biết chỉ trong một buổi sáng mà tên mình đã được nhắc đến tới mấy lần. 

Tranh thủ giờ nghỉ trưa, Khánh quyết định ra ngoài. Lúc này anh đang đứng trước tòa nhà có địa chỉ được lưu trên xe của Vân. Anh nhìn tấm bảng bằng kính ở trong sảnh ghi tên các công ty và cá nhân có văn phòng đặt tại đây. 

Khánh nhìn một lượt từ trên xuống dưới, văn phòng luật, phòng khám tư nhân, công ty truyền thông và rất nhiều đơn vị khác nữa. Làm sao anh xác định được Vân đã đến đây để gặp ai hay làm gì? Hoàn toàn không có manh mối. 

Giơ điện thoại lên chụp một bức ảnh những cái tên này lại, rất có thể sau này anh sẽ cần. 

Đi ra khỏi tòa nhà, Khánh tản bộ dọc con phố một đoạn liền đi tới Checkpoint Charlie*. 

*Checkpoint Charlie: một địa điểm lịch sử và điểm du lịch nổi tiếng ở Berlin. 

Cách đó tầm 50 mét, có một tấm biển khá lớn ghi Tattoo Atelier. Anh nhớ ra trên cổ tay trái của Vân có một hình xăm màu đỏ hình bông hoa chín cánh được thiết kế cách điệu rất độc đáo. Nghĩ đến hình xăm đó, Khánh liền tò mò muốn biết nó là hình gì và có ý nghĩa thế nào. 

Bước vào trong tiệm xăm, Khánh nhìn một vòng cách bài trí cổ quái đặc trưng phong cách hipster thường thấy của các thợ xăm. 

Anh không có hình xăm, cũng chưa bao giờ có ý định sẽ xăm mình, chỉ có tên thiếu gia bạn thân của anh mới thích trải nghiệm môn nghệ thuật đau đớn này. 

Sinh nhật 18 tuổi của Philip, anh đã phải tháp tùng cậu ta đến studio của một nghệ nhân nổi tiếng ở Hamburg chỉ để cậu ta xăm một hình cây thánh giá ở trên ngực. Giờ nhớ lại tiếng kêu của cậu ta lúc ấy anh vẫn thấy buồn cười. 

Nhân viên đón khách của tiệm xăm nhìn Khánh một chút, thấy anh là người nước ngoài liền chủ động chào hỏi bằng tiếng Anh. 

“Xin chào. Tôi có thể giúp gì cho anh không?”

Cô gái mặc áo hai dây để lộ những hình xăm kín người từ trên cổ đến từng ngón tay. Trên mặt và tai cô ấy còn xỏ rất nhiều khuyên. Khánh nhìn cô gái một chút rồi chậm rãi nói bằng tiếng Đức.

“Tôi có một hình xăm nhưng không biết nó là hình gì và có ý nghĩa thế nào. Cô có thể giúp tôi không?”

Cô gái rất thân thiện cười với Khánh, gật đầu.

“Được thôi. Cho tôi xem đi.”

Khánh mở album ảnh trên điện thoại, lướt lướt một chút rồi mở cho cô ấy xem tấm ảnh chụp hình vẽ bông hoa mà anh đã cất công vẽ lại trên giấy rồi tô màu. 

Chưa đầy vài giây, cô gái đã thốt lên. 

“À, đây là hình hoa poinsettia hay còn gọi là ngôi sao Giáng Sinh. Nó có ý nghĩa là thành công, chúc mừng hoặc những lời chúc tốt đẹp.” 

“Ồ, cảm ơn cô nhé.”

“Không có gì. Chúc anh một ngày tốt lành!”

Bước ra khỏi tiệm xăm, Khánh tự lẩm nhẩm trong đầu: Ngôi sao Giáng Sinh. Anh mở điện thoại ra lần nữa, vào google tra tên của loài hoa này mới phát hiện, trong tiếng Việt, nó được gọi là hoa trạng nguyên. 

Có một sự trùng hợp, trong tên của anh cũng có chữ Nguyên. Vân mang trên tay hình xăm của một loài hoa có tên anh. Chi tiết nho nhỏ này khiến anh tự nhiên thấy vui như tìm ra kho báu vậy. Cảm thấy đây có lẽ là sự sắp đặt của định mệnh, là tín hiệu của vũ trụ muốn nói với anh rằng, cô và anh, nhất định phải thuộc về nhau.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

BTS: Giới thiệu một chút về Checkpoint Charlie. Đây từng là trạm kiểm soát biên phòng giữa Đông Berlin và Tây Berlin trong thời kỳ Chiến tranh lạnh. Sau Thế Chiến lần thứ 2 khi nước Đức và thủ đô Berlin bị chia cắt làm 2 nửa, một bức tường đã được dựng lên để phân cách địa phận giữa Đông Đức và Tây Đức. Dọc đường biên giới này đặt các trạm kiểm soát biên phòng đặt tên theo bảng chữ cái A – B – C. Để cho dễ hiểu và dễ nhớ, tên của mỗi trạm này đều được gọi thành một từ bắt đầu bằng chữ cái tương ứng, vì thế nó trở thành Alpha – Bravo – Charlie. 

Sau khi Chiến tranh lạnh kết thúc và hai nửa nước Đức được sáp nhập, bức tường Berlin bị dỡ bỏ cũng như các trạm kiểm soát biên phòng cũ đều không còn. Duy chỉ có trạm C – Checkpoint Charlie nằm ngay trung tâm thủ đô Berlin là được giữ lại một phần để làm điểm tham quan . Hiện tại, nơi này là một trong những điểm du lịch phổ biến nhất ở Berlin, thu hút rất nhiều khách đến chụp ảnh check-in và tìm hiểu về lịch sử đặc biệt của nó.

Đây là những hình ảnh hiện tại của trạm kiểm soát C – Checkpoint Charlie ở Berlin

 

 

3 Bình luận

  • mi.meo
    Phàm Nhân
    1 năm trước

    Mắ, mới có cái văn án thoi á:))))👁️👄👁️

  • phong Đạm Khinh Vân
    Phàm Nhân
    2 tháng trước

    chưa full à tác giả ơi

    • Bách Lâm
      Phàm Nhân Tác giả
      2 tuần trước

      Bản draft thì full rồi nhưng mình chưa có thời gian chỉnh sửa. Còn khoảng 50 chap nữa, hi vọng từ giờ đến cuối năm sẽ xong và mình sẽ up full.


Viết bình luận

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay