Chương 8: Làm bậy sẽ chết thảm

Nhờ ban quản lý tòa nhà, Vân đã hẹn gặp được Philip vào buổi tối thứ Sáu tại căn hộ 1402 của cậu ta. 

Nhưng trước đó, theo lịch hẹn với Trung tâm Hỗ trợ sinh sản, cô đến gặp tổ tư vấn vào buổi chiều. Sau hơn một giờ đồng hồ, nói chuyện với cả chuyên gia y học lẫn cố vấn pháp lý, Vân bước ra khỏi cửa Trung tâm với cảm giác vừa mừng lại vừa lo, mông lung hơn bao giờ hết. 

Mai đã nói đúng, chỉ cần cô nghĩ thoáng ra một chút, cuộc sống này đúng là có rất nhiều lựa chọn. 

Trước kia cô luôn nghĩ, muốn có một gia đình riêng cho chính mình thì cần phải lấy chồng rồi sinh con. Nhưng cô lại quá ngô nghê, để cho cái lối sắp đặt truyền thống cổ hủ đó che mờ mắt. 

Ai nói cô cần phải có chồng thì mới được có con? Ai nói cô phải làm vợ thì mới được làm mẹ chứ?

Chồng xét cho cùng cũng chỉ là một người xa lạ có quan hệ tạm thời. Anh ta có thể ngoại tình, có thể nuôi vài cô bồ nhí. Sau khi ly hôn hai người lại quay trở về làm người xa lạ, cả đời chẳng liên quan gì đến nhau. 

Nhưng con thì mãi mãi là con. Bất luận xảy ra chuyện gì thì vĩnh viễn nó cũng chỉ có một người mẹ ruột không thể thay thế. Vậy nên, thứ cô cần không phải là chồng mà là một đứa con máu mủ ruột thịt của cô. Rất may cô sống trong thời đại văn minh tiên tiến nên việc tự mình có con dễ dàng hơn trước rất nhiều.

Chưa kể, nếu cô trở thành mẹ đơn thân, đứa bé sẽ chỉ là của một mình cô, không có người đàn ông nào có thể tranh giành quyền nuôi con với cô hết. Hai mẹ con cô có thể hoàn toàn tự do, tự chủ, yêu thương chăm sóc nhau, chẳng phải lo nghĩ đến ai.

Bởi thế khi chuyên gia y khoa nói với cô rằng sức khỏe của cô hiện tại vẫn đủ tốt để có thể mang thai và sinh nở, cô đã rất vui. Nhưng ngay sau đó, vị luật sư giải thích cho cô về những ràng buộc pháp lý khi cô là phụ nữ độc thân thì cô lại không thể vui được nữa. 

Để bảo vệ quyền lợi của đứa trẻ, rất nhiều điều khoản luật được đưa ra đối với việc thụ tinh nhân tạo sử dụng tinh trùng hiến tặng. Ngoài quyền được yêu cầu biết thông tin về cha, đứa bé sau này còn có quyền về thăm nuôi, cấp dưỡng, quyền đổi họ tên và rất nhiều thứ khác nữa. 

Chưa kể, việc lấy nguồn gien ở đâu cũng là một vấn đề vô cùng quan trọng và rắc rối. Trừ khi cô tự mình kiếm được người tình nguyện hiến tặng và dẫn anh ta đến, bằng không đối với quy định pháp luật ở Đức và nhiều nước châu Âu khác, việc sử dụng mẫu gien trong ngân hàng tinh trùng bị kiểm soát vô cùng nghiêm ngặt. Đặc biệt, đối với những người độc thân hay đồng giới, những quy định này khiến họ trở thành nhóm đối tượng rất khó được chấp nhận. 

Ah, cuộc sống này sao mà khó khăn với cô quá. Thế này không được, thế kia cũng không xong. 

Đứng trên bậc thềm Trung tâm, Vân ngửa đầu nhìn trời. Bảo cô kiếm tiền thì dễ chứ bảo cô kiếm một người đàn ông tình nguyện hiến tặng tinh trùng thì…thôi khỏi đi.

Chán nản lái xe về nhà, vẫn còn hơn một tiếng nữa mới đến giờ hẹn với tên nhóc hàng xóm, Vân quyết định đi tắm và khoác lên mình một diện mạo đơn thuần nhìn rất vô hại. 

Cô mặc một bộ đồ thể thao thoải mái, khuôn mặt gần như để mộc, chỉ bôi các loại kem dưỡng và tô chút son cho hồng hào. Sau khi nhìn vào gương, cô tự tin nở một nụ cười rồi cầm thẻ từ và điện thoại đi bộ xuống tầng dưới qua lối cầu thang thoát hiểm. 

Lần đầu tiên đi lối này cô mới phát hiện hóa ra ở cầu thang thoát hiểm cũng có camera. Chậc, ngày đó cô chọn tòa nhà này quả là sáng suốt. 

Đứng trước cửa phòng 1402, Vân nhìn xuống người mình một lần cuối, cảm thấy rất hài lòng với dáng vẻ hiện tại cô mới yên tâm bấm chuông. 

Năm giây sau, cánh cửa gỗ đen bóng mở ra. Xuất hiện trước mặt Vân là một thanh niên trẻ điển trai mặc sơ mi và quần Âu rất lịch sự. 

Cậu ta có mái tóc bạch kim và lông mày vàng sẫm, đôi mắt màu xanh nhạt ánh lên tia ranh mãnh có phần khiêu khích. Mũi cao, môi mỏng, miệng rộng và nụ cười vô cùng kiêu ngạo. 

Vóc dáng cao lớn săn chắc, cậu ta đứng thẳng lưng nhìn xuống Vân với tư thái tự tin đến mức gần như phách lối. 

Quan sát người phụ nữ hẹn gặp anh tối nay, Philip cảm thấy hình như mình đánh giá chủ nhân của căn hộ 1500 kia hơi cao quá rồi. 

Vốn dĩ anh cho rằng người hàng xóm chưa từng biết mặt này phải là một ông chú thành đạt tầm tuổi ba anh, không thì là một bà thím trung niên hay chí ít cũng là một cặp vợ chồng vô cùng giàu có nào đó. Chẳng thể ngờ anh lại gặp được một cô nàng châu Á trẻ tuổi, đã thế cô ấy lại còn rất xinh đẹp, như là tiểu thư của một gia đình quyền quý nào đó vậy.

Philip nhìn vào đôi mắt sáng lấp lánh cùng nụ cười có chút rụt rè của cô gái, trong lòng thầm đốt pháo hoa ăn mừng. Phen này anh không những lấy được ba triệu tiền bồi thường mà có thể còn có bạn gái mới nữa. Một mũi tên trúng hai đích, cả tiền cả người, anh đều muốn “nuốt” trọn. 

Thấy anh chàng trước mặt chỉ nhìn mình không nói gì, Vân ngập ngừng lên tiếng. 

“Tôi là người sống trong căn hộ tầng trên. Xin hỏi…anh là…Philip Schiller?” 

Lúc này Philip mới nhớ ra mình mải nghĩ lan man mà có chút thất lễ. Vội thu lại nụ cười đắc ý, anh liền khoát tay.

“Đúng vậy, mời cô vào.”

Vân bước qua cửa, dừng lại ở ngay lối vào rồi nhìn xuống chân. 

Biết cô đang tính thay giày, Philip liền xuề xòa nói. 

“Không sao, cô có thể đi cả giày vào nhà.”

Ngước lên nhìn, Vân khẽ gật đầu rồi theo anh ta đi vào phòng khách. 

Căn hộ này nhỏ hơn căn hộ của cô rất nhiều nhưng bài trí thoáng đãng và đơn giản nên nhìn vẫn rộng rãi. Trong nhà còn thoang thoảng mùi sơn và đồ gỗ mới, một vài đồ gia dụng vẫn còn nguyên bọc nilon chứng tỏ cậu ta vừa mới chuyển đến ở.

Philip cầm hai ly nước ra đặt lên bàn trà sau đó ngồi xuống chiếc ghế bành, hướng tay mời Vân ngồi xuống sofa bên cạnh rồi bắt đầu thong thả hỏi. 

“Nên xưng hô với cô thế nào nhỉ?”

“Tôi tên là Viktoria Krolewska. Anh cứ gọi tôi là Viktoria hoặc Vika.”

Ồ, khuôn mặt châu Á nhưng tên lại rất Đông Âu. Khẩu âm tiếng Đức cũng thanh thoát chứ không nặng. Có lẽ là con lai chăng? Nhưng sao cái tên này lại nghe quen quen nhỉ? 

Trong lúc Philip còn chưa kịp nghĩ ra mình đã từng nghe thấy cái tên này ở đâu thì cô gái trước mặt đã nhanh chóng đi thẳng vào vấn đề chính. 

“Lần đầu gặp nhau đã ở trong tình huống khó xử thế này, thành thật xin lỗi anh về rắc rối tôi gây ra. Hôm nay tôi hẹn gặp anh là để bày tỏ thiện chí muốn được đền bù cho những thiệt hại mà anh phải gánh chịu, đồng thời cũng hi vọng chúng ta có thể giữ được mối quan hệ hàng xóm hòa thuận.”

Philip ngồi thẳng lưng bắt chéo chân, hai cánh tay thả lỏng trên thành ghế, dáng ngồi vô cùng thoải mái và cao ngạo như một ông vua đang tiếp chuyện sứ giả của nước láng giềng. 

“Đáng lẽ ra chúng ta nên gặp mặt nhau ngay từ đầu. Tôi cảm thấy nói chuyện trực tiếp thế này sẽ hiệu quả hơn nhiều so với việc thông qua bên thứ ba. Chắc cô cũng đã biết, cuộc gặp mặt với đại diện bảo hiểm và luật sư của cô không mang lại kết quả như ý cho lắm. Tôi tin là với sự chân thành của mình cô sẽ có phương án thỏa đáng hơn.”

Hm, miệng lưỡi cũng sắc bén ra trò. Ắt hẳn là anh ta luyện được sau những lần pitching* với các nhà đầu tư. Không hổ với cái danh thiên tài, quả nhiên không dễ đối phó. 

*Khi muốn thuyết phục nhà đầu tư để cấp vốn, người có ý tưởng kinh doanh phải nêu bật được lợi ích to lớn mà mình sẽ mang lại cho họ trong tương lai, đó gọi là pitching.

Vân mỉm cười gật gật đầu. 

“Chắc chắn rồi. Với một người nhã nhặn, thấu tình đạt lý như anh Schiller tôi đương nhiên không thể để anh chịu sự bất công.”

Ái chà, ăn miếng trả miếng, rất dịu dàng nhưng cũng rất cứng rắn. Cô gái này chắc chắn không đơn giản, Philip nghĩ thầm.

“Cứ gọi tôi là Philip.” 

Vân lịch sự nhoẻn cười, đôi mắt trong veo nhìn người đối diện có chút tò mò. 

“Nghe nói anh là nhà khoa học?”

Philip khẽ cười.

“À, cũng gần như vậy.”

“Tôi có thể hỏi anh nghiên cứu ngành gì không?”

“Khoa học máy tính và công nghệ mạng.”

“Ồ. Tôi rất ngưỡng mộ những người làm về công nghệ. Bản thân tôi cũng là người thích dùng đồ công nghệ và hay đọc các tạp chí khoa học. Không biết có thể đọc được các bài nghiên cứu của anh ở tạp chí nào?”

Philip gãi gãi mũi, cười ngượng ngùng. 

“Tôi không nghiên cứu lý thuyết mà thích làm những thứ thực tế có tính ứng dụng hơn. Cô có thể xem trang web của tôi, luôn cập nhật những xu hướng mới nhất trong ngành công nghệ thông tin. Công ty tôi còn mới phát triển một đồng tiền điện tử rất ưu việt, nếu cô hứng thú thì có thể cân nhắc đầu tư.”

Vừa nói, Philip vừa rút từ trong túi áo ra tấm danh thiếp của mình và đưa về phía “cô hàng xóm”. 

Vân nhận lấy tấm danh thiếp, nhìn qua một chút rồi lại ngẩng lên nhìn Philip. 

“Bên bảo hiểm nói với tôi, trong số những thứ bị thiệt hại có một vài tài liệu nghiên cứu khoa học của anh vô cùng có giá trị, có thể mang đi tranh giải Nobel và MP. Vậy nên tôi mới nghĩ anh là người nghiên cứu học thuật, nhưng có vẻ như tôi hiểu lầm rồi.”

Nụ cười trên môi Philip liền tắt lịm, vẻ sượng trân lộ rõ mồn một. Không ngờ cô nàng này giả ngây giả ngô hỏi vu vơ mấy câu hóa ra là đang gài bẫy mình. 

Không chịu thừa nhận cái đuôi mới lòi ra, Philip vẫn cứng giọng. 

“Tư duy nhị phân của cô hình như có hơi bị giới hạn. Làm khoa học đâu nhất thiết chỉ đi một con đường.”

Nở nụ cười rạng rỡ như nắng xuân để lộ rõ lúm đồng tiền quyến rũ, Vân biết mình đã khiến đối phương chột dạ. Điều này chứng tỏ mớ tài liệu vô cùng giá trị mà anh ta nói hoàn toàn không tồn tại, thậm chí nếu có đi chăng nữa thì giá trị của nó cũng bị anh ta phóng đại lên hàng trăm lần để tăng tiền bồi thường.

Nắm được cái đuôi cáo rồi, Vân lập tức buông rèm hạ màn, kết thúc phần trình diễn của “cô hàng xóm vô hại”.

Philip nhìn nụ cười ngọt ngào của cô gái trước mặt không hiểu sao lại có cảm giác như đó là hũ mật tẩm độc, khiến anh chợt thấy lạnh sống lưng. 

Xoay xoay tấm danh thiếp của Philip trên tay, Vân từ tốn buông từng lời nhẹ nhàng như gió. 

“Anh Philip, sự cố tràn nước ở căn hộ của tôi là một tai nạn ngoài ý muốn. Tôi thật lòng rất áy náy khi nó gây ra thiệt hại cho anh. Chính vì thế tôi không hề có ý định trốn tránh trách nhiệm mà trái lại, rất sẵn lòng đền bù thỏa đáng cho anh. Tuy nhiên, tôi cũng không thích sự chân thành của mình bị dùng làm bàn đạp cho người khác mưu lợi. Thế nên, tôi hi vọng anh có thể đáp lại tấm lòng của tôi bằng sự trung thực.”

Mỗi câu mỗi chữ đều rất khéo léo, tế nhị nhưng lại tỏ rõ ý cảnh cáo và răn đe. Người phụ nữ này, bản lãnh không tầm thường chút nào. 

Philip cũng không khách sáo nữa, lập tức trở mặt. 

“Ý cô là tôi đang lừa cô? Cô nhìn đi, nhà tôi còn mới tinh, chưa ở được mấy ngày thì đã bị cô phá hỏng. Tài liệu nghiên cứu của tôi còn chưa kịp công bố hay tranh giải cũng bị vạ lây mà đi tong. Cô nói xem, tổn thất lớn như vậy, cô định bồi thường như nào?”

Vân gật đầu tỏ ý vô cùng thấu hiểu và thông cảm. 

“Anh Philip, như tôi đã nói, tôi sẽ đền bù cho anh thỏa đáng với những tổn thất đó. Nhưng anh cũng nghĩ một chút mà xem, 3 triệu euro không phải là hơi quá sao? Với số tiền đó, đừng nói là sửa trần nhà hay khôi phục tài liệu, dù là mua 2 căn hộ như của anh cũng vẫn đủ. Thế nên anh hãy vui lòng đưa ra một con số thật hợp lý đủ để khiến anh vui vẻ và tôi cũng cảm thấy không quá hoang đường.”

Ha, cô ta đang chê nhà anh giá rẻ? Cô ta nghĩ cô ta có tiền thì có thể coi thường anh sao? Kẻ sĩ có thể chết chứ không thể chịu nhục. Philip hừ mũi cười. 

“Cô nói thế là quá chủ quan rồi. Nhà tôi có thể không đắt tiền nhưng những thứ bên trong nó thì vô giá. Cô nghĩ mà xem, một công trình nghiên cứu khoa học nếu đạt giải MP rồi được đưa vào ứng dụng, thay đổi cuộc sống của hàng triệu con người, nâng cấp công nghệ lên một tầm cao mới, một sản phẩm trí tuệ như thế chẳng lẽ không có giá nổi mấy triệu euro?”

Vân cười hắt ra. 

“Anh nói rất hay. Nhưng mà chỉ một mình anh đánh giá về công trình nghiên cứu của chính mình thì chẳng phải cũng quá chủ quan sao? Chi bằng, anh đưa nó ra để cả hai chúng ta cùng xem xét, như vậy mới khách quan và công bằng chứ, phải không?”

Nghe thấy vậy, mặt Philip có chút cứng lại. 

Nếu mang số giấy nháp đó của Khánh ra cho cô ta xem, liệu cô ta có phân biệt được nội dung trên đó là nghiên cứu gì hay không? Bữa trước anh đã không dám mang cho chuyên gia bảo hiểm xem, sợ họ phát hiện được cái gì đó không khớp. Còn cô ta không phải chuyên gia, chưa chắc cô ta đã hiểu được mấy công thức tính toán đó. Nhưng lỡ như cô ta hiểu rồi phát hiện ra nghiên cứu đó không phải của anh thì toàn bộ màn kịch này coi như hỏng bét. 

Không được, đã “chém gió” thì phải chém đến cùng. Philip làm mặt thản nhiên. 

“Rất xin lỗi nhưng công trình nghiên cứu này là tâm huyết nhiều năm của tôi, còn chưa kịp công bố với ủy ban khoa học nên không thể tùy tiện cho người khác xem được. Đương nhiên, trong trường hợp bắt buộc như phải trình lên cho bồi thẩm đoàn đánh giá thì tôi sẽ đưa ra.”

Lúc này đến lượt Vân nhếch một bên khóe miệng cười vô cùng ranh mãnh. 

“Anh Philip, anh có chắc chắn muốn đi đến bước đó không? Tôi muốn nhắc nhở anh một chút, nếu như anh thua kiện, bên bảo hiểm sẽ chỉ chịu trách nhiệm sửa chữa hư hỏng nhà cửa cho anh. Như thế không những anh không nhận được một xu nào từ tôi mà còn phải chi trả toàn bộ chi phí của vụ kiện. Chưa kể, đến lúc ấy, tôi có đầy đủ lý do để kiện lại anh tội lừa đảo. Với bản án đó, đừng nói là khởi nghiệp, cho dù anh có quay về tập đoàn Schiller thì cũng sẽ khó mà ngẩng đầu lên được.”

Nghe Vân nhắc đến công ty nhà mình, Philip hiểu cô đã điều tra thân thế của anh. Như bị chạm vào vảy ngược, anh lập tức phản ứng. 

“Cô…cô đang uy hiếp tôi? Ai lừa đảo chứ? Rõ ràng người gây chuyện là cô, đang yên đang lành tự nhiên cô phá nhà tôi rồi giờ lại đổi trắng thay đen. Cô mới là đồ lừa đảo!!!”

Bị một thằng nhóc đáng tuổi cháu mình mắng chửi như thế nhưng Vân lại không hề nổi cáu. Cô cực kỳ bình tĩnh nhìn khuôn mặt tức giận đến mức đỏ phừng phừng của Philip.

“Tôi không hề có ý đó. Chúng ta là hàng xóm với nhau, tôi thực tâm muốn giải quyết vấn đề này một cách hòa bình nhất có thể. Chỉ cần anh đưa ra một con số hợp lý, 50 ngàn, 100 ngàn, tôi sẽ vui vẻ chấp nhận, còn tặng anh thêm một món quà tân gia. Nhưng nếu anh nghĩ anh có thể dựa vào danh tiếng của gia đình để chèn ép người khác thì anh chọn nhầm đối tượng rồi.”

Lúc này Philip đã giận đến mức đầu bốc khói, trên khuôn mặt điển trai nở một nụ cười trào phúng.

“50 ngàn? Haha, cô nghĩ tôi là ăn xin sao? Đã thế thì cứ đợi gặp nhau ở trên tòa đi. Lúc đó sẽ biết ai là lừa đảo.”

Cảm thấy mình đã nói hết tình hết lý rồi nhưng anh ta thân lừa ưa cử tạ, thích ăn roi ăn vọt chứ không ưa ngọt ưa bùi thì cô cũng không ngại thay ba anh ta dạy dỗ anh ta một chút. 

Đặt tấm danh thiếp của Philip xuống bàn, Vân nhìn cậu nhóc ngựa non háu đá trước mặt với ánh mắt lạnh lùng cùng nghiêm khắc của một trưởng bối. 

“Được thôi. Đến lúc đó nhớ nói với ông Gerhard là tôi đã cho anh cơ hội đàm phán hòa bình. Kẻo ông ấy lại nghĩ tôi lấy con trai ông ta ra làm công cụ để vả mặt ông ta. Cảm ơn anh đã dành thời gian gặp mặt hôm nay.”

Nói xong Vân liền đứng dậy xoay người bước đi. 

Philip sững sờ trước cái kết không hề nằm trong dự tính.

Gerhard???

Toàn thân Philip như bị điểm huyệt, cứng ngắc không cử động nổi. Khuôn mặt đỏ bừng vì tức giận cũng dần trắng bệch đầy sợ hãi. 

Người phụ nữ này là ai??? Sao cô ta lại biết tên ba anh? Còn gọi tên ông ấy một cách vô cùng thản nhiên không chút kiêng dè gì như thế? Rồi cái gì mà vả mặt? Cô ta trông trẻ như vậy mà có vẻ như lại có quan hệ với ông già nhà anh. Đừng nói cô ta là bồ nhí ba anh nuôi bên ngoài chứ? Không lẽ căn hộ tầng trên là ba anh mua cho cô ta??? 

Không thể nào, mẹ kế của anh quản lý ông ấy rất chặt, làm sao ông ấy có thể có bồ nhí bên ngoài được. 

Có quá nhiều thắc mắc nhảy ra trong đầu cùng một lúc, Philip không thể kìm nén nổi sự tò mò cùng kích động. Anh cần biết rốt cuộc người phụ nữ này có thân phận thế nào. 

“Cô là ai? Vì sao cô lại biết ba tôi?”

Vân dừng bước, ngoảnh đầu nhìn Philip. 

“Câu hỏi này anh về hỏi ông ấy sẽ tốt hơn.”

“Cô nói tên cô là gì?”

“Viktoria Krolewska. À, nếu anh đang bí bách trong việc tìm nhà đầu tư thì mang dự án đến Mavilus Venture Capital gặp tôi. Tôi là người công tư phân minh. Đây là vấn đề cá nhân, sẽ không ảnh hưởng gì đến chuyện hợp tác trong công việc cả.”

Như có tiếng sấm nổ ầm trong đầu, Philip chợt nhớ ra vì sao mình thấy cái tên này nghe quen tai. Rút trong ví ra tấm danh thiếp màu nhũ bạc, anh không dám tin vào mắt mình. Từng dòng chữ trên đó như ngọn lửa thiêu đốt khiến hai con ngươi nóng rát. 

Làm bậy rồi! 

Karl nói không sai, một ngày nào đó thói hiếu thắng ngông cuồng của công tử con nhà giàu sẽ hại anh chết thảm. Quả nhiên anh không cần chờ quá lâu thì ngày đó đã đến ngay trước mặt.

Nheo mắt nhìn tấm danh thiếp trong tay Philip, Vân có chút nghi ngờ. Đó chẳng phải là danh thiếp của cô ư? 

Không để cô thắc mắc quá lâu, Philip xoay tấm danh thiếp về hướng Vân, hỏi. 

“Đây là danh thiếp của cô? Cô là CEO của MVC?”

Nhìn thấy đó đúng là của mình, Vân gật đầu xác nhận. 

“Sao anh lại có nó?”

“Tôi…” 

…Lấy từ chỗ cậu bạn thân để diễn một vở kịch đụng xe bi thương nhằm kéo cô làm nhà đầu tư.

Ah, tình huống hiện tại chưa đủ bê bối hay sao mà anh còn muốn rước thêm tội vào người. Nhanh trí tìm một cái cớ hợp lý, Philip gượng gạo chữa lời.

“…vô tình nhặt được.”

Vân nhướng một bên lông mày vẻ bán tín bán nghi nhưng cũng không hỏi tiếp. 

“Vậy anh cứ suy nghĩ về những gì chúng ta đã trao đổi hôm nay đi. Khi nào quyết định xong thì liên lạc với tôi.” 

Vừa nói Vân vừa chỉ vào tấm danh thiếp sau đó đi một mạch ra cửa không ngoái đầu lại. 

3 Bình luận

  • mi.meo
    Phàm Nhân
    1 năm trước

    Mắ, mới có cái văn án thoi á:))))👁️👄👁️

  • phong Đạm Khinh Vân
    Phàm Nhân
    2 tháng trước

    chưa full à tác giả ơi

    • Bách Lâm
      Phàm Nhân Tác giả
      2 tuần trước

      Bản draft thì full rồi nhưng mình chưa có thời gian chỉnh sửa. Còn khoảng 50 chap nữa, hi vọng từ giờ đến cuối năm sẽ xong và mình sẽ up full.


Viết bình luận

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay