Chương 9: Gặp quỷ
Lúc Khánh bước vào nhà, đập vào mắt chính là một bức tượng hình người trên ghế bành giữa phòng khách. Trong phòng không bật đèn, ánh sáng từ bên ngoài hắt vào qua bức tường kính sau lưng khiến khuôn mặt bức tượng nhợt nhạt xám xanh trông như một hồn ma.
Móa! Khánh hơi giật mình sau đó đưa tay đến chỗ công tắc và bật đèn phòng khách lên. Căn phòng bừng sáng soi rõ bộ dạng thẫn thờ vô hồn của cậu bạn thân đang ngồi bất động.
“Cậu làm cái quái gì mà ngồi trong bóng tối như quỷ thế hả?” – Khánh cao giọng hỏi.
Khuôn mặt đờ đẫn của Philip vẫn không nhúc nhích, chỉ có đôi môi hơi mấp máy khép mở.
“Đúng là quỷ đấy. Tôi vừa mới gặp quỷ thật rồi.”
Khánh nhíu mày.
“Cậu lảm nhảm gì vậy? Ăn uống gì chưa?”
Nghe Khánh hỏi Philip mới nhớ ra anh chưa ăn tối. Nhưng vào lúc này anh còn bụng dạ nào mà nghĩ tới đồ ăn chứ.
Khánh đi vào phòng cất ba lô sau đó trở ra ngồi xuống ghế sofa. Để ý thấy trên bàn trà có hai ly nước, anh hỏi.
“Cậu có khách đến thăm?”
Con ngươi đảo chầm chậm, Philip nhìn vào ly nước ở trước mặt Khánh. Chỗ Khánh ngồi lúc này chính là vị trí người phụ nữ quỷ dị đó từng ngồi mấy tiếng trước.
“Ừ!” – Philip đáp cụt lủn.
“Ai vậy?”
“Quỷ!”
Khánh lắc đầu chán nản, không buồn nói chuyện tiếp nữa.
Ông tướng này hôm nay lại lên cơn gì thế không biết.
Mấy giây sau, Khánh bỗng nghe thấy tiếng Philip lải nhải như một tên tâm thần ở bên cạnh.
“Cậu nói xem, có phải tôi tạo nghiệp rồi không? Đang yên đang lành đi chọc vào ổ kiến lửa. Giờ bị cắn cho sưng tay cũng không thể kêu ai.”
“Cái gì mà kiến lửa? Cái gì mà cắn sưng tay? Cậu phát bệnh điên khùng gì thì đi tìm bác sĩ chứ đừng có ngồi đó nói mê sảng nữa. Tôi đi tắm rồi đi ngủ đây.”
Nói xong Khánh đứng dậy toan bỏ đi. Thấy thế Philip liền gào lên trách móc như oán phụ.
“Cậu…cái đồ nhẫn tâm. Cậu có biết tôi vừa trải qua chuyện kinh dị gì không? Cậu không thể an ủi tôi vài câu được hả?”
Khánh quay lại nhìn Philip bằng ánh mắt “đại thiếu gia nhà cậu thì có thể trải qua chuyện kinh dị gì được”. Nhưng nghĩ lại thì hình như mới có thứ gì đó đả kích cậu ta ghê gớm lắm nên cậu ta mới có bộ dạng này.
“Nói thử nghe xem kinh dị thế nào nào.”
Philip nhìn khuôn mặt bình tĩnh có chút chế giễu của Khánh cảm thấy như nhìn vào chính mình lúc trước, liền nở một nụ cười thương cảm. Hừ, tôi nói ra xong đảm bảo cái cằm của cậu sẽ rớt xuống tận đáy sông Spree.
“Cậu có biết hàng xóm tầng trên của chúng ta, chủ nhân căn hộ 1500 đó là ai không?”
Khánh không trả lời, chỉ nghiêng đầu nhìn chằm chằm Philip, biểu cảm vô cùng thiếu kiên nhẫn.
“Chính là quý cô CEO của MVC đã đụng vào xe cậu bữa trước.”
Khánh trợn tròn mắt, dựng thẳng đầu nhìn Philip với một vẻ không tin. Anh liếc xuống ly nước bằng thủy tinh trong suốt trước mặt không hề có dấu vết nào đã được động đến, liền nhíu mày hỏi lại.
“Cô ấy đến đây gặp cậu? Hai người đã nói chuyện về vấn đề bồi thường?”
Philip cười méo mó, giọng nói có chút chua chát.
“Nói chuyện? Ha, gọi là dằn mặt thì đúng hơn.”
Không hiểu “chuyến thăm hỏi của vị hàng xóm” vừa rồi đã diễn ra thế nào nhưng có vẻ như Philip vẫn chưa thoát ra được trạng thái sốc. Khánh nheo mắt, biểu cảm cực kỳ tò mò, vừa có chút phấn khích cùng hồi hộp, anh sốt ruột hỏi.
“Cậu nói chi tiết đi?! Đừng có bắt tôi phải hỏi từng câu nữa.”
“Chi tiết? Cậu còn muốn chi tiết thế nào? Tôi cứ tưởng cô ta đến để thương lượng, nhưng hoàn toàn không phải. Rõ ràng cô ta không có ý muốn bồi thường nên cố tình gặp mặt để cảnh cáo tôi, còn lôi ba tôi ra để dọa nữa.”
“Ba cậu? Sao chuyện này lại liên quan đến ba cậu? Chẳng lẽ cô ấy quen biết với ba cậu sao?”
“Nào chỉ có quen biết. Lúc đầu tôi nghĩ có lẽ cô ta chỉ chém gió, tìm được tên của ba tôi từ đâu ra rồi dùng nó để rung cây dọa khỉ vì sợ tôi sẽ kiện. Mặc dù không tin lắm nhưng đề phòng vạn nhất nên tôi vẫn gọi điện hỏi thử ba tôi xem sao. Nào ngờ, ba tôi vừa nghe đến tên cô ta liền chửi tôi một trận, nói tôi là con lừa ngu ngốc rồi bảo tôi tránh xa cô ta ra trước khi rước họa vào thân.”
Philip nói nhiều như vậy nhưng rốt cuộc vẫn chẳng đưa ra được một thông tin cụ thể gì. Càng nghe Khánh càng thấy khó hiểu. Anh bực bội thúc giục.
“Con mẹ nó, thường ngày cậu ăn nói gãy gọn lắm mà sao hôm nay lại rềnh rang thế hả? Nói nghe xem, rốt cuộc đã có chuyện gì? Vì sao cậu lại nói cô ấy dằn mặt cậu? Ba cậu với cô ấy có quan hệ thế nào mà ông ấy lại muốn cậu tránh xa?”
Philip gục mặt xuống giữa hai cánh tay, vò đầu bứt tóc, bộ dạng cực kỳ rối rắm.
“Huhu, nếu biết trước thế này tôi đã không cứng miệng đòi kiện tụng. Giờ phải làm sao đây?”
Tốn thời gian nãy giờ vẫn chẳng thể nghe được thứ gì cụ thể, Khánh bắt đầu có chút bực bội. Thay vì chờ thằng nhóc này khai ra, anh thà tự mình đi điều tra thông tin có khi còn nhanh hơn.
“Cậu không nói được câu nào ra hồn thì tôi cũng chịu. Tự lo đi.”
Lạnh lùng buông một câu, Khánh đứng phắt dậy. Chưa kịp bước đi đã bị Philip tóm chặt cổ tay. Khuôn mặt cậu ta chảy nhão ra như bơ nóng, ủ rũ nhìn anh.
“Karl, cậu nghĩ cách giúp tôi đi. Ngay cả ba tôi cũng bỏ mặc tôi rồi. Huhu, ông ấy nói tôi có gan làm thì phải có gan chịu, để liên lụy tới ông ấy thì ông ấy sẽ tự tay xách cổ tôi giao cho cô ta xử lý. Tôi không muốn chết đâu.”
Khánh rũ mắt nhìn cậu bạn chí cốt. Rõ ràng là cậu ta hơn anh ba tuổi, còn xuất thân từ gia đình trâm anh thế phiệt giàu có năm đời, thế mà giờ lại túm lấy anh như cọng cỏ cứu mạng. Thật đúng là hiếm có.
“Được rồi, cậu kể tường tận chi tiết tôi nghe rồi tôi sẽ nghĩ cách giúp cậu.”
Nghe được câu này, Philip liền ngoan ngoãn kể hết toàn bộ cuộc hội thoại tối nay giữa anh và Vân. Sau đó lại tiếp tục tóm tắt những thông tin quan trọng nghe được từ ba anh.
Khánh lắng nghe vô cùng chăm chú, biểu cảm trên mặt cũng thay đổi liên tục, có lúc bất ngờ, có lúc nghi hoặc.
“Vậy là gia đình cô ấy có thù oán với nhà cậu. Ba cậu sợ cô ấy dùng cậu làm cái cớ để trả thù nên quyết định hi sinh cậu?”
Philip ảo não gật đầu.
“Từ ngày tôi chống đối sự sắp đặt của ông ấy, quyết định rời khỏi nhà tự lập nghiệp thì ông ấy đã không còn coi tôi là con nữa rồi. Cậu xem, toàn bộ tài khoản cũ của tôi đều bị ông ấy khóa lại, một xu cũng không cho. Tôi sống chật vật mấy năm nay cậu đều nhìn thấy. Mãi mới tích góp được một chút để mua một căn nhà ưng ý lấy chỗ chui ra chui vào thì giờ lại vướng ngay chuyện này. Số tôi khổ quá mà.”
Đảo mắt một vòng quanh căn hộ triệu đô, Khánh nhướng lông mày nhìn Philip như muốn nói: cậu mà khổ thì cả thế giới này không có ai sướng hết.
Nói đi cũng phải nói lại, cậu ta thân là con trai tỷ phú, quen sống xa hoa hưởng lạc, lại chỉ vì đối đầu với cha mình mà một cước bị đạp ra khỏi cửa. Cậu ta vét hết tiền bán xe và vật dụng cá nhân để lập công ty xong liền không một xu dính túi, phải chấp nhận ở cùng phòng ký túc xá với anh. Anh góp vốn đầu tư cho cậu ta cũng vì không muốn thấy cậu ta nản chí mà sớm bỏ cuộc, quy thuận cha mình.
Loay hoay hai năm, vừa đầu tư crypto vừa tự nghiên cứu thiết kế ra đồng tiền điện tử riêng của mình, cậu ta đúng là cũng có nếm mật nằm gai một chút. Bởi thế mà khi cậu ta vui vẻ khoe với anh là đã ký hợp đồng mua trả góp căn hộ này anh cũng không nói gì .
Với người bình thường thì đây thực sự là một thứ vô cùng xa xỉ nhưng với đại thiếu gia như cậu ta thì cũng chỉ như một món quà tự thưởng cho nỗ lực phấn đấu và sự kiên trì của bản thân.
Khánh nghĩ đi nghĩ lại, cảm thấy dù thế nào cũng không thể tưởng tượng được người phụ nữ trẻ trung xinh đẹp kia lại là một nhân vật nguy hiểm. Trầm ngâm một lúc, anh nói.
“Thực ra tôi nghĩ cậu không cần phải quá lo lắng về cô ấy. Mặc dù cô ấy xuất thân từ gia đình xã hội đen nhưng cô ấy trông có vẻ là một người rất chính trực và sống có đạo lý. Cô ấy cũng đã nói rõ là sẵn sàng bồi thường, chẳng qua con số mà cậu đưa ra quá vô lý, cô ấy biết bị cậu lừa nên mới tức giận mà cảnh cáo cậu một chút. Phản ứng này tôi cho là rất bình thường.
Nếu cô ấy muốn mượn cớ trả thù ba cậu thì sẽ không phí thời gian đến gặp mặt cậu làm gì, cứ im lặng chờ cậu đưa đơn kiện rồi nện cho cậu tơi bời trên tòa, lại kiện ngược lại cậu đến thân bại danh liệt, từ đó quy kết cho ba cậu tội đứng đằng sau giật dây nhắm vào cô ấy để tấn công ba cậu. Như thế mới thực sự thâm hiểm.
Đằng này cô ấy tự mình đến đàm phán, thậm chí bị cậu mắng mà cuối cùng vẫn cho cậu thêm một cơ hội suy nghĩ, còn bảo cậu đến công ty cô ấy nói chuyện đầu tư. Nói thật nhé, cô ấy như thế là quá tử tế với cậu rồi.”
Nghe Khánh nói vậy, Philip cực kỳ tự ái.
“Này, cậu là bạn thân của tôi hay là gián điệp của cô ta hả? Ba tôi nói cô ta là một người rất ghê gớm đó. Mẹ cô ta từng là một thủ lĩnh trong băng đảng xã hội đen lớn nhất Ba Lan. Cái tập đoàn Helios của nhà cô ta là một cỗ máy rửa tiền khổng lồ do chính cô ta đứng sau điều khiển. Một người như thế mà cậu cho là tử tế thì cậu quá ngây thơ rồi.”
“Đại thiếu gia, nếu nói như cậu thì gia đình cậu cũng không khác chút nào đâu, thậm chí có khi còn hơn thế. Mặc dù nhà cậu không đi lên từ thế giới ngầm nhưng cậu có dám đảm bảo ba cậu không hề làm ăn phi pháp và chưa từng rửa tiền? Cậu có biết cái hạm đội hơn 200 tàu biển chuyên chở container của nhà cậu vận chuyển những thứ gì không? Chẳng có tỷ phú nào mà hai bàn tay sạch sẽ không nhúng chàm cả. Cậu phán xét người khác thì cũng phải nhìn lại chính mình một chút cho công bằng.”
Không thể phản bác lại, Philip phồng má bực bội xoay mặt đi hướng khác. Tất cả những gì Khánh nói đều là sự thật.
Từ nhỏ anh đã rất thông minh, sớm nhìn ra những góc tối trong công việc kinh doanh của cha mình. Những hợp đồng kếch xù, những đối tác bí mật, chẳng có thứ gì là hoàn toàn sạch sẽ hết. Ba anh nói gia đình Vika là dân xã hội đen giết người không ghê tay nhưng lại thú nhận rằng họ đã từng hợp tác làm ăn với ông và sau một tai nạn ngoài dự kiến thì trở mặt thành kẻ thù.
Cho đến tận bây giờ anh vẫn không biết những đồng tiền anh tiêu xài hoang phí trong suốt 20 năm cuộc đời có bao nhiêu là tiền sạch. Anh đối đầu với cha mình, muốn tách ra khỏi ông ấy cũng vì không muốn nối bước cha anh, lội xuống vũng bùn khổng lồ dưới cái danh quý phái: đế chế nhà Schiller.
Thấy vẻ chán nản như vừa bị hiện thực vả mặt của Philip, Khánh lên tiếng an ủi cậu bạn.
“Đừng buồn nữa, tôi nói vậy cũng không phải muốn đả kích cậu. Chỉ muốn cậu tỉnh táo lên một chút để nhìn rõ là sự việc không nghiêm trọng như cậu lo lắng. Ngày mai cậu liên lạc rồi gặp mặt cô ấy, xin lỗi cô ấy vì trong lúc bốc đồng mà làm lớn chuyện. Sau đó thương lượng với cô ấy một chút về mức bồi thường mà cô ấy cảm thấy hợp lý. Mặt khác, thuyết phục cô ấy đầu tư cho dự án của công ty cậu với mức chia lợi nhuận cao hơn một chút để coi như là một cách đền bù khác cho cậu. Một phương án đôi bên cùng có lợi như thế, tôi tin cô ấy sẽ đồng ý.”
Đảo mắt liếc về phía Khánh có chút hoài nghi, sau vài giây thấy anh không nói thêm gì Philip mới tin những lời anh nói là vô cùng nghiêm túc.
“Cậu bảo tôi tự dâng mình đến cửa cho cô ta ăn thịt? Cậu bị điên sao?”
“Căn hộ mới của cậu bị cô ấy làm tổn hại, cô ấy sẽ thông cảm cho phản ứng thiếu thận trọng của cậu hôm nay nên sẽ không so đo đâu. Cậu không cần phải sợ.” – Khánh nói rất chắc chắn.
“Có quỷ mới tin. Tôi nói cậu nghe, một người phụ nữ giàu có như cô ta, tự tin sống một mình trong căn hộ hơn 300 mét vuông, tôi đảm bảo là vì trên người và khắp nhà cô ta có giấu súng.”
Pfffff, Khánh phì cười.
“Cậu thần hồn nát thần tính quá rồi đấy. Mà sao cậu biết cô ấy sống một mình?”
Nhún vai một cái, Philip nói như một tình thánh trải đời.
“Kinh nghiệm. Kiểu phụ nữ đó làm gì có ai dám dây vào, trừ khi là muốn tìm chết. Hơn nữa, hôm nay đến gặp tôi cô ta cũng chỉ đến một mình, còn không hề mang theo vệ sĩ. Rõ ràng là rất tự tin không ai chạm được vào cô ta.”
Không rõ Khánh đang nghĩ gì trong đầu nhưng Philip thấy anh đột nhiên mỉm cười.
“Cậu vui vẻ cái gì? Thấy tôi sắp chết cậu khoái lắm hả?” – Philip bực bội trừng mắt với Khánh.
“Thế này đi, tôi sẽ đi cùng cậu. Cả hai chúng ta đều dẫn xác đến cửa xem cô ấy chọn ăn thịt ai.”
mi.meo
Phàm NhânMắ, mới có cái văn án thoi á:))))👁️👄👁️
phong Đạm Khinh Vân
Phàm Nhânchưa full à tác giả ơi
Bách Lâm
Phàm Nhân Tác giảBản draft thì full rồi nhưng mình chưa có thời gian chỉnh sửa. Còn khoảng 50 chap nữa, hi vọng từ giờ đến cuối năm sẽ xong và mình sẽ up full.