Chương 10: Trăm nghe không bằng một thấy
Sau chuỗi ngày căng thẳng, cuối cùng dự án crypto mà Vân ấp ủ cũng tạm gọi là hoàn thành.
Người ta thường nói muốn đi nhanh thì đi một mình nhưng muốn đi xa thì đi một đoàn. Khi cả một tập thể cùng nỗ lực cố gắng thì thành quả bao giờ cũng vượt xa mức mong đợi.
Cô nhìn vào màn hình, từng chi tiết của bản beta cho sản phẩm mới thật sự rất tốt, đúng như cô mong muốn. Chưa kể, so với mốc thời gian đã định ban đầu, họ đã thành công đẩy nhanh tiến độ đến gần một tháng. Cũng phải cảm ơn sự cố rò rỉ thông tin kia khiến mọi người càng thêm quyết tâm.
Mặc dù vẫn chưa điều tra ra được nguyên nhân thông tin mật của dự án bị rò ra từ đâu nhưng trước mắt vấn đề về chất lượng sản phẩm đã được bảo đảm.
Nhìn gương mặt các thành viên trong ban kỹ thuật, Vân nở một nụ cười hài lòng.
“Hôm nay tung luôn teaser ra đi.”
Hàng chục cặp mắt trợn tròn nhìn Vân, cảm thấy có chút khó hiểu.
“Sếp, hôm nay là thứ Bảy. Chúng ta có nên đợi đến thứ Hai để đảm bảo thu hút sự chú ý của dư luận, tăng lưu lượng tương tác không?”
Ngả người ra ghế trong phòng họp, Vân nói tự tin.
“Thị trường của chúng ta chủ yếu là giới trẻ nên cuối tuần chính là lúc họ có thời gian hoạt động nhiều nhất trên mạng xã hội. Chỉ cần dành được sự quan tâm của đúng tệp khách hàng thì hiệu quả sẽ cao, những hiệu ứng phụ xung quanh chỉ là thêm vào, không có cũng sẽ không ảnh hưởng gì cả. Làm đi.”
Tất cả mọi người đều đồng loạt gật đầu nhất trí. Bọn họ háo hức hướng về phía màn chiếu nhìn bản teaser được tải lên mạng và bắt đầu được chia sẻ.
Cả phòng họp vỡ òa vì sung sướng khi thấy tốc độ lan truyền dần tăng cao. Đây chính là phần thưởng lớn nhất cho công sức làm việc ngày đêm của họ suốt thời gian qua.
“Ngày mai mọi người nghỉ ngơi thật tốt, thứ Hai chúng ta bắt đầu triển khai chiến dịch quảng cáo sản phẩm và lót đường cho ngày ra mắt. Tháng này ngoài tiền công làm thêm giờ mọi người đều nhận được thêm 25% lương. Cảm ơn mọi người đã không ngại vất vả.”
“Yeaahhh. Cảm ơn sếp!”
Phòng họp bỗng chốc như biến thành sàn disco, mọi người hò hét, rủ nhau nhảy nhót ăn mừng.
Vân cười vui vẻ và đi ra, để đám thanh niên được thỏa sức chơi mà không ngại có mặt cô.
Trở về phòng làm việc, trợ lý Gosia đang nói chuyện điện thoại với ai đó, thấy sếp lớn liền che mic rồi hỏi nhỏ.
“Cậu Philip Schiller nói muốn gặp chị, chị thấy thế nào?”
Vân hơi nhếch miệng cười. Quả đúng như cô dự đoán, cậu ta sau khi xác minh thông tin với cha mình thì sẽ tìm đến cô. Có điều, không nghĩ cậu ta sẽ xuất hiện nhanh như thế.
“Bảo cậu ta đến đây.”
Gosia gật đầu truyền đạt lại thông điệp qua điện thoại.
Khoảng một giờ sau, theo chỉ thị của Vân, thư ký dẫn Philip lên phòng làm việc của cô. Đáng ngạc nhiên là anh ta không đi một mình mà dẫn theo một nhân vật cô không bao giờ nghĩ đến.
“Cô Krolewska, đây là cộng sự và bạn thân của tôi, Karl Bùi.”
“Xin chào, mời hai anh ngồi.”
Thư ký mang cafe và trà vào cho ba người.
Ở khoảng cách gần thế này Khánh mới có cơ hội được nhìn ngắm kỹ hơn người phụ nữ anh tìm kiếm suốt bốn năm qua. Cô ấy thực sự rất đẹp, từ khuôn mặt đến vóc dáng gần như không có điểm gì chê được. Ngoại hình trẻ trung, phong cách lại chín chắn, như trái táo vừa đến độ chín tới, vô cùng ngọt ngào và mời gọi.
Mặc dù trong ngực tim đập thình thịch nhưng Khánh vẫn giữ cho biểu cảm của mình ở mức độ nhã nhặn, lịch sự, thậm chí có chút xa cách.
Trái lại với anh, Vân không hề tỏ ra đây là lần đầu tiên họ gặp mặt. Cô cười rất tươi nhìn anh, rồi quay qua nói với Philip.
“Thật bất ngờ. Không nghĩ tới người đạt giải thưởng cống hiến khoa học năm nay lại là cộng sự của anh.”
Mặc dù Khánh đã nhìn thấy Vân xuất hiện trong hội trường lễ trao giải nhưng anh không nghĩ tới cô lại có ấn tượng về mình, thậm chí còn nhớ mặt anh.
Philip cũng rất kinh ngạc khi Vân tỏ ra đã biết bạn mình từ trước. Chẳng phải Karl nói cô chưa từng nhìn thấy mặt cậu ta hay sao?
“Sao cô lại biết cậu ấy?” – Philip hỏi.
“À, tôi có một người bạn được mời đến trao giải. Hôm đó tôi cũng đi cùng.”
“Ồ, vậy là cô cũng có mặt trong buổi lễ hôm ấy. Vậy mà chúng ta lại không gặp nhau sớm hơn. Thật đáng tiếc.”
Vân gật đầu đồng tình.
“Đúng là đáng tiếc, nếu không chúng ta đã có thể quen biết và nói chuyện dễ dàng hơn.”
Philip cười gượng.
“Hôm nay tôi đến đây cũng là vì muốn hóa giải những hiểu lầm giữa chúng ta. Ngày hôm qua tôi có chút thiếu kiềm chế mà nói một vài lời không hay lắm. Hi vọng cô không để bụng.”
Nở một nụ cười xã giao tiêu chuẩn, Vân nhã nhặn đáp.
“Không sao. Gặp phải chuyện tai bay vạ gió ai cũng sẽ cảm thấy bực bội thôi. Tôi rất hiểu.”
“Cảm ơn cô đã thông cảm. Vậy chuyện xử lý những thiệt hại, chúng ta có thể thương lượng lại chứ? Cô có gợi ý được phương án nào hợp lý không?”
Nhấp một ngụm trà, Vân thẳng người, hai tay bắt chéo để trên đùi.
“Toàn bộ công tác sửa chữa căn hộ của anh và chi phí liên quan bên bảo hiểm sẽ đảm nhiệm. Còn để đền bù cho những rắc rối phát sinh, tôi sẽ chuyển khoản cho anh 70 ngàn euro. Anh thấy thế nào?”
Khẽ nhíu mày, Philip cố giữ bình tĩnh đáp lại.
“Cô Krolewska, hôm qua cô cũng đã nói là muốn bồi thường thỏa đáng cho tôi. Vậy mà bây giờ cô đưa ra con số này thì tôi thấy hình như hơi thiếu chân thành rồi.”
Vẫn giữ nụ cười nhã nhặn trên môi, Vân từ tốn giải thích.
“Thiệt hại đối với căn hộ của anh đã có bảo hiểm chi trả. Anh còn được thêm 70 ngàn cầm tay nữa. Nếu chừng đó mà vẫn còn chưa đủ thì e là không phải do tôi thiếu chân thành mà do anh thừa lòng tham thôi.”
“Cô…”
Trước khi Philip nổi nóng, Khánh đã kịp ngăn anh lại.
“Cô Krolewska, cô cũng biết ngoài việc căn hộ bị hư hại, còn có những giấy tờ quan trọng khác bị ảnh hưởng. Tổn thất này chúng tôi chưa thấy cô nhắc đến.”
Nhấp một ngụm trà, Vân đặt tách xuống, ôn tồn nói.
“Không phải tôi không nhắc đến mà là phía các anh nhiều lần từ chối đưa ra bằng chứng để chứng minh những giấy tờ đó tồn tại, cũng như việc nó bị ảnh hưởng ra sao, hay giá trị của nó thế nào.”
“Tôi đảm bảo với cô, những tài liệu đó tồn tại và là kết quả nghiên cứu của một đề án khoa học quan trọng gần một năm qua. Mặc dù nó chưa hoàn thành và chưa được công bố nhưng giá trị của nó nhất định không nhỏ.” – Khánh nhấn mạnh.
Đoán được việc Philip chủ động đến gặp cô, còn xuống nước nói chuyện hòa nhã như vậy, chứng tỏ cậu ta đã từ bỏ ý định kiện tụng. Lúc này Vân hoàn toàn chắc chắn mình đang ở kèo trên nên nói rất cứng rắn.
“Chỉ có lời nói suông của anh làm đảm bảo thì anh thử nghĩ xem, tôi tin tưởng thế nào? Hoặc là các anh cho tôi xem vật chứng cụ thể. Còn không, chúng ta đợi lên tòa sẽ có các chuyên gia trực tiếp đánh giá.”
Khánh nhìn người phụ nữ đối diện, làn da căng mịn trắng hồng, khuôn mặt sắc sảo được trang điểm nhẹ nhưng tinh tế với đôi môi đỏ tươi quyến rũ. Đôi mắt cô trong veo nhìn thẳng vào anh rất trực diện, tỏa ra khí thế tự tin mãnh liệt.
Cân nhắc vài giây, Khánh cúi người xuống lấy từ trong ba lô ra một tập bìa cứng.
Philip trợn tròn mắt nhìn Khánh như muốn nhắc nhở anh “đừng tin cô ả nguy hiểm này” nhưng Khánh chỉ liếc cậu ta một cái rồi đưa tập bìa cứng đó cho Vân.
Cô mở tập bìa ra, bên trong là một tệp giấy A4 chi chít những công thức tính toán và ghi chú viết tay. Chữ viết vội bằng đủ loại bút nhưng vẫn khá đẹp và dễ nhìn. Những tờ bên trên đều không có gì đặc biệt nhưng một vài tờ bên dưới có nhiều vết loang, chữ nhòe nhoẹt và giấy cũng hơi cong đi. Đôi chỗ còn không nhìn ra nổi nội dung vì đã quá mờ.
Vân đọc lướt qua tệp tài liệu, không hiểu cụ thể lắm trên đó viết về cái gì nhưng cũng xác nhận được đây đúng là tài liệu nghiên cứu khoa học. Có điều, cô chắc chắn rằng nghiên cứu này không phải của Philip. Bởi vì một vài từ khóa cô nắm được như độ co giãn, nhiệt độ nóng chảy, nhiệt độ đông cứng,…những từ này chẳng có một chút liên quan gì đến công nghệ thông tin hay khoa học máy tính cả. Trong khi đó, anh chàng khoa học gia gốc Việt ngồi bên cạnh Philip lại là một tiến sĩ nghiên cứu về kết cấu vật liệu xây dựng.
Nghĩ đến đây, Vân liền mỉm cười, giơ một tờ nháp trong số đó lên, ôn tồn hỏi.
“Cái này, hẳn là các tính toán cho nghiên cứu của tiến sĩ Karl Bùi?”
Mặc dù đây là câu hỏi nhưng giọng nói của cô lại trực tiếp khẳng định khiến Philip ngỡ ngàng.
“Sao cô biết?”
Khánh quay sang nhìn tên đồng đội heo bên cạnh, cảm thấy muốn úp mặt vào lòng bàn tay. Đây gọi là chưa khảo đã xưng.
Vân khẽ bật cười thành tiếng. Quả nhiên thằng nhóc kia tính dùng cái này để khai khống tiền bồi thường. Tuy nhiên, những lời bọn họ nói cũng không hoàn toàn là bịa đặt. Karl là tiến sĩ đạt giải thưởng MP, là giảng viên ưu tú của trường TU. Các nghiên cứu khoa học của anh được giới chuyên môn đánh giá rất cao và đang trong quá trình thí nghiệm để đưa vào ứng dụng. Nếu thành công, như lời Philip từng nói, có thể thay đổi cả một ngành công nghiệp.
Công ty của Vân chưa bao giờ đầu tư vào khoa học nhưng nếu có cơ hội cô cũng muốn thử sức. Mọi thành công đều xuất phát từ bước đi chập chững đầu tiên. Nếu sau này nghiên cứu của anh được chứng nhận đạt yêu cầu ứng dụng thực tiễn, như vậy chẳng phải nó sẽ thành một mỏ vàng sao?
Chưa kể, ngay từ lúc xem hồ sơ của anh Vân đã có ý định muốn ủng hộ người đồng hương này, vừa hay đây chính là lúc thích hợp để nói đến chuyện đó.
Đảo mắt về phía Philip, Vân hờ hững nói.
“Có lẽ anh quên, tôi từng nói với anh là tôi hay đọc tạp chí khoa học. Báo cáo về nghiên cứu vật liệu siêu đàn hồi trong xây dựng của tiến sĩ Karl Bùi tôi đã từng đọc qua, rất ấn tượng.”
“Vậy giờ cô tin bọn tôi rồi chứ? Nói nghiên cứu này của cậu ấy có giá trị hàng triệu euro không hề ngoa chút nào đâu.” – Philip nhanh nhảu.
Vân gõ gõ nhẹ ngón tay lên tập tài liệu.
“Cái đó…ừm…phụ thuộc vào rất nhiều yếu tố. Nếu kết quả nghiên cứu được kiểm chứng qua thí nghiệm thực tế và đạt tiêu chuẩn để đưa vào ứng dụng thì đúng, nó sẽ có giá hàng triệu euro. Nhưng nếu không đạt chuẩn, nó sẽ chỉ dừng lại ở một báo cáo lý thuyết khoa học, có thể tranh giải thưởng hay đăng lên tạp chí, nhưng giá trị của nó sẽ thấp hơn rất nhiều.”
“Cô đang cố ý muốn hạ thấp giá trị của nó xuống để không phải bồi thường có đúng không? Cô đừng có lươn lẹo như vậy.” – Philip nổi nóng.
“Tôi là nhà đầu tư, những lời tôi nói hoàn toàn xuất phát từ quan điểm của người làm kinh tế nhìn vào giá trị thực tiễn của nó chứ không phải của nhà khoa học khi nhìn vào đột phá trong nghiên cứu học thuật.”
“Cô…”
“Đủ rồi, Philip, cậu bình tĩnh một chút.” – Khánh không muốn Philip lại sa đà vào việc tranh cãi nên vội vàng ngăn cậu ta.
Philip như cô bạn gái khi thấy bạn trai đứng về phía tình địch mà không chịu bênh vực mình, liền có chút ghét bỏ, quay mặt sang hướng khác.
“Vậy, cô đánh giá thế nào về nghiên cứu này?” – Khánh hỏi.
Rời mắt khỏi Philip, Vân quay sang nhìn Khánh, nghiêm túc nói.
“Chưa có đủ thời gian và thông tin để tôi có thể đánh giá kỹ nhưng dựa vào những thành tựu mà anh đã đạt được thì tôi nghĩ nó có tiềm năng. Tôi chỉ thắc mắc một điều, đã là năm 2023 rồi mà anh vẫn còn tính toán trên giấy nháp theo kiểu thủ công thế này…hẳn là có lý do đặc biệt.”
Khánh không trả lời, Vân thấy anh im lặng cũng mơ hồ đoán được anh có chỗ không tiện tiết lộ nên liền nói tiếp.
“Tôi có một đề nghị. Thay vì chúng ta tranh luận xem nghiên cứu này đáng giá bao nhiêu thì chúng ta hãy thực sự biến nó thành thứ có giá trị. Tôi sẽ đầu tư cho nghiên cứu của anh. Mọi thứ anh cần như phòng thí nghiệm, nhân lực, nguyên liệu…đều có thể nói với tôi, công ty tôi sẽ hỗ trợ. Thành quả của nghiên cứu dĩ nhiên sẽ mang tên anh, mọi giải thưởng sẽ là của anh, nhưng đổi lại, công ty tôi sẽ là đơn vị duy nhất có bản quyền. Đương nhiên, nếu sau này được đưa vào ứng dụng, lợi nhuận nó mang lại anh cũng sẽ có phần.”
Khuôn mặt hờn dỗi của Philip như bông hoa héo được tưới nước, lập tức vui vẻ tươi tỉnh trở lại.
“Thật sao? Cô chơi lớn vậy luôn hả? Cô có biết những thứ đồ chơi trong phòng thí nghiệm của cậu ta có giá bao nhiêu không? 70 ngàn của cô còn chưa mua nổi cái máy thử độ bào mòn đâu.”
Vân hơi cụp mắt nhìn xuống tệp tài liệu, khóe miệng kín đáo khẽ cong lên. Vài giây sau cô ngẩng đầu nhìn Khánh, hỏi.
“Anh nghĩ sao, tiến sĩ Bùi?”
Khánh hơi cúi đầu, hàng mi dày cụp xuống che khuất con ngươi không rõ đang nhìn gì. Sau một lúc trầm ngâm, anh nói.
“Tôi đồng ý.”
“Vậy thứ Hai mời anh đến, mang theo toàn bộ tài liệu liên quan đến nghiên cứu, chúng ta sẽ thảo luận kỹ hơn về vấn đề này.”
Khánh gật đầu.
Philip nhìn hai người bọn họ cứ như vậy mà thỏa thuận một dự án đầu tư hàng triệu euro, trong lòng vừa có chút ngỡ ngàng, đồng thời cũng hơi ganh tị.
“Ủa? Thế còn tôi thì sao?”
Vân gấp tập tài liệu trong tay đưa lại cho Khánh rồi cười nhàn nhạt nhìn Philip.
“Anh Schiller, anh được 70 ngàn rồi vẫn còn chưa thấy đủ sao? Lòng tham của anh cũng lớn quá đấy.”
Philip cười chữa ngượng.
“Haha, cô nói đùa gì thế. Lúc trước chẳng phải tôi vì bất bình cho bạn mình nên mới muốn đòi quyền lợi giúp cậu ta sao. Giờ vấn đề này được giải quyết rồi, chúng ta lại trở lại làm hàng xóm tốt với nhau. Cô chẳng nói nếu tôi muốn tìm nhà đầu tư thì đến gặp cô còn gì. Hiện tại tôi đã đến rồi, chi bằng chúng ta cùng xem xét một chút?”
Thấy anh ta gấp gáp như vậy, Vân có chút buồn cười. Xem ra là anh ta bí bách trong việc tìm kiếm nguồn đầu tư lắm rồi. Cũng phải thôi, mấy năm nay thị trường crypto như nấm mọc sau mưa, đồng tiền điện tử mà anh ta phát triển nếu không tìm được tên tuổi lớn nào chống lưng thì sẽ rất khó giành được sự tin tưởng từ người dùng. Bị đánh đồng với những đồng thứ cấp hay tự phát khác thì sớm muộn gì cũng sẽ bị loại bỏ. Thế nên anh ta nhấp nhổm như ngồi trên gai mít cũng dễ hiểu.
Đảo mắt xuống sàn, Vân không thấy Philip mang theo ba lô hay cặp túi gì như Khánh, cô ngờ vực hỏi.
“Anh có mang sẵn tài liệu theo người?”
“Cần gì tài liệu, tôi có thể cho cô xem mọi thứ trên điện thoại của tôi”
Vừa nói Philip vừa lắc lắc chiếc điện thoại Samsung Z Fold 4 trên tay.
Vân gật đầu.
“Được, vậy thì xem một chút”
Nói xong, cô chìa tay về phía Philip, sẵn sàng nhận lấy điện thoại từ trên tay cậu ta nhưng cậu ta lại bất ngờ đứng dậy, đi vòng qua bàn sang ngồi cạnh cô trên ghế sofa.
Sau đó, hai người chụm đầu cùng nhìn vào màn hình và thảo luận nhiệt tình.
Trong lúc ấy, Khánh bị coi như người vô hình, chỉ đành ngồi ngắm phòng làm việc của cô.
Căn phòng khá rộng, nằm trên tầng 8 của một tòa nhà văn phòng ngay quận Charlottenburg, trung tâm tài chính của Berlin. Mặc dù tòa nhà không ở tuyến phố chính trông ra quảng trường Potsdamer Platz nhộn nhịp đông người nhưng đổi lại rất yên tĩnh, tránh được tiếng ồn của giao thông và khu trung tâm thương mại Arkaden. Chưa kể, mặt tiền tòa nhà hướng ra một công viên mang đến tầm nhìn rộng. Từ đây có thể thấy được toàn cảnh cây cối màu xanh phía dưới, rất dễ chịu.
Trong phòng ngoài bàn làm việc và bộ bàn cafe tiếp khách còn có hai giá sách lớn. Trên giá có rất nhiều sách xếp ngay ngắn được chia ra nhiều lĩnh vực. Nhìn sơ qua thì nhiều nhất là lĩnh vực tài chính và tiền tệ, ngoài ra còn có y tế, dược phẩm, truyền thông, công nghệ di động,…nói chung là đủ loại.
Bên phải có một tủ kính nhỏ để ít đồ trang trí, kế đó là vài chậu cây cảnh giúp cho không gian văn phòng đỡ nhàm chán và ngột ngạt.
Tất cả nội thất trong phòng đều có màu cát, màu kem và cà phê sữa, vừa nữ tính nhưng cũng không kém phần mạnh mẽ.
Nhìn chung, thiết kế của căn phòng theo xu hướng tối giản, màu sắc sáng và dịu mắt, không có chi tiết thừa hay những thứ rườm rà. Có thể thấy, chủ nhân của nó là người rất ngăn nắp, quy củ.
Khoảng nửa tiếng đồng hồ trôi qua, khi Khánh đã bắt đầu cảm thấy sốt ruột và rút điện thoại ra nhìn, lúc này mới thấy Vân ngẩng đầu lên, nở một nụ cười vô cùng thân thiện.
“Tôi nghĩ sản phẩm của anh dù chưa hoàn hảo nhưng rất có triển vọng.”
Philip gấp điện thoại lại, hai mắt sáng rực như trẻ nhỏ được khen.
“Tất nhiên rồi, tâm huyết của tôi đặt cả vào nó mà. Tôi cũng vẫn đang trong quá trình cải tiến nó. Hiện tại đã có một vài ý tưởng rồi, chỉ là chưa đủ tiềm lực để thực hiện thôi.”
“Vậy, nếu tôi đầu tư cho anh, tôi sẽ được gì?”
“Cô bỏ vốn, tôi có chất xám và nền tảng, lợi nhuận chúng ta chia 50-50.”
Không rõ vì lời đề nghị của Philip quá hấp dẫn hay quá hoang đường mà Vân đột nhiên khẽ cười. Cô vươn tay cầm tách trà lên thong thả nhấp một ngụm rồi lại nhẹ nhàng đặt nó xuống. Philip nhìn theo từng cử chỉ của cô đến suốt ruột, mãi mới thấy cô lên tiếng.
“Anh Schiller!”
“Cứ gọi tôi là Philip được rồi. Chúng ta là hàng xóm, không cần quá khách sáo. Hì hì.”
Khuôn mặt điển trai kèm theo nụ cười lấy lòng của Philip khiến Vân có cảm giác mình như Hansel hay Greten đứng trước ngôi nhà bánh quy của mụ phù thủy. Một cái bẫy rất ngọt ngào.
Có điều, với 17 năm lăn lộn trên thương trường, cô tất nhiên có cách để vừa ăn được bánh, vừa tránh được mụ phù thủy. Thế nên, Vân rất điềm đạm nói.
“Được, Philip. Tôi nghĩ bấy lâu nay anh quen làm việc với các nhà đầu tư cá nhân, họ chỉ nhìn thấy một vài ưu thế ở anh nên muốn mạo hiểm trở thành người đầu tư hạt giống, hi vọng trong tương lai sản phẩm của anh bạo phát, giá trị tăng lũy tiến sẽ giúp họ kiếm bộn tiền từ một khoản đầu tư không lớn.
Nhưng tôi không giống họ. Công ty tôi ngoài tiềm lực kinh tế còn có cả năng lực kỹ thuật chuyên môn, chúng tôi không bỏ tiền ra chơi trò cá cược với thị trường mà chúng tôi là người định hướng thị trường. Một khi tôi xác định đầu tư, có nghĩa là dự án đó nhất định sẽ thu được thành tựu.”
Philip chăm chú lắng nghe, anh hiểu hết những gì Vân nói và hoàn toàn đồng ý với quan điểm của cô. Nhưng không hiểu sao trong lòng anh lại mơ hồ có dự cảm không tốt.
“Tôi nói vậy để anh thấy, nếu anh nghĩ có thể mang những điều kiện anh từng dùng để thương lượng với các nhà đầu tư trước ra áp dụng với tôi thì chúng ta nên dừng tại đây. Tôi không muốn chúng ta vừa mới hòa giải được một vấn đề lại ngay lập tức vướng mắc ở một vấn đề khác.”
“Cô nói vậy nghĩa là điều kiện tôi đưa ra không làm cô hài lòng? Vậy cô muốn bao nhiêu? 60% lợi nhuận?”
Khẽ cười, Vân không nói gì, chỉ lắc đầu.
“Cô còn muốn hơn thế?” – Philip trợn mắt nói lớn.
Mẹ kiếp, cũng biết dân xã hội đen là một đám cường hào bá đạo, thích ăn dày và giỏi chèn ép người khác. Nhưng dày tới mức độ này thì cũng quá đáng quá rồi. Có điều cô ta chỉ im lặng không nói lại khiến anh tò mò muốn thử nhìn một chút xem lòng tham của cô ta sâu tới mức nào.
“Vậy điều kiện thế nào thì đủ hấp dẫn để khiến cô đầu tư?” – Philip hỏi.
“Anh thực sự muốn biết?”
“Ừm.”
“51% cổ phần của công ty anh, ngoài ra, các sản phẩm crypto sau này đều sẽ niêm yết chính thức trên sàn giao dịch của công ty tôi. Đổi lại, không những tôi cấp vốn cho anh mà còn để các chuyên gia tốt nhất của công ty tôi hỗ trợ anh về mọi mặt.”
“CÁI GÌ???”
Philip nói rất lớn, mặt cậu ta dúm lại như quả táo khô sau đó liền bật cười trào phúng.
“Hahahaha. Cô điên rồi. Ảo tưởng đến điên rồi. Đúng là trăm nghe không bằng một thấy. Ba tôi bảo tôi tránh xa cô ra nếu không sẽ bị cô ăn tươi nuốt sống lúc nào không biết. Quả nhiên, ông ấy không hề nói oan. Cô và đám cho vay nặng lãi chỉ khác nhau ở cái mác, còn bản chất đều là một lũ cướp, muốn ăn không ăn hỏng trên xương máu của người khác.”
Nói dứt lời, Philip liền đứng phắt dậy, kéo tay Khánh.
“Karl, chúng ta về thôi. Ngồi đây thêm một phút nào nữa tôi nghĩ mình sẽ nôn mất.”
mi.meo
Phàm NhânMắ, mới có cái văn án thoi á:))))👁️👄👁️
phong Đạm Khinh Vân
Phàm Nhânchưa full à tác giả ơi
Bách Lâm
Phàm Nhân Tác giảBản draft thì full rồi nhưng mình chưa có thời gian chỉnh sửa. Còn khoảng 50 chap nữa, hi vọng từ giờ đến cuối năm sẽ xong và mình sẽ up full.