Chương 11: Sông sâu dễ đo, lòng người khó đoán
Lần này có vẻ như Philip thực sự phẫn nộ, không gì ngăn cản cậu ta lại được nên Khánh cũng chỉ đành bất đắc dĩ cúi đầu chào Vân rồi nhấc ba lô bước vội theo cậu ta.
Vừa vào đến trong xe ô tô, Philip đã lái vọt ra đường trong tâm trạng kích động. Khánh ngồi bên cạnh có chút không yên tâm liền nhắc nhở.
“Cậu bình tĩnh lại đi. Nếu muốn xả giận thì có thể dừng lại nói chuyện một lúc chứ đừng lái xe kiểu này.”
Dường như cũng tự nhận ra mình đang hành động bốc đồng, Philip đánh tay lái vào lề đường và dừng xe lại.
“Con mẹ nó chứ. Cô ta nghĩ mình có tí tiền thì muốn làm gì cũng được à? Đời tôi ngoại trừ ba tôi, đây là lần đầu tiên tôi cảm thấy bị người khác vũ nhục như vậy. 51% cổ phần??? Sao cô ta không nói luôn là muốn chiếm cả công ty của tôi đi? Còn bày đặt lấy danh nghĩa đầu tư. Đậu má, tôi nhổ vào. Không có cô ta thì ông đây vẫn sống tốt.”
Bình thường Khánh luôn là người khuyên nhủ Philip bởi anh biết Philip rất nóng tính, còn là đại thiếu gia nên rất dễ tự ái. Chỉ riêng lần này, anh lại đồng tình với cậu ta.
Là người được chứng kiến toàn bộ câu chuyện, Khánh cũng cảm thấy điều kiện mà Vân đưa ra cực kỳ bất hợp lý. Anh khá bất ngờ khi thấy cô yêu cầu như vậy, biểu cảm còn bình thản như thể đó là chuyện tất nhiên. Điều này không giống với những suy đoán mà anh có trước đó.
Anh vốn nghĩ cô thông minh, thẳng thắn, là người sống có đạo lý. Một người như thế cho dù có lão luyện trên thương trường tới cỡ nào cũng sẽ không bức người khác vào đường cùng như vừa rồi.
Có điều, trước đó cô cũng đã cảnh báo với Philip là mình không giống những nhà đầu tư khác và cho rằng họ không nên tiếp tục thảo luận việc đầu tư. Chính Philip muốn nghe điều kiện của cô nên cô mới nói rõ ra. Sau đó thì quả nhiên cậu ta bị chọc giận.
Ở trong chuyện này Khánh có cảm giác bọn họ hình như đã bỏ qua mất chi tiết quan trọng nào đó. Không thể nào một nhà đầu tư dày dạn kinh nghiệm như cô ấy, sở hữu một công ty lớn có uy tín và danh tiếng tốt như MVC lại đưa ra một loại điều kiện hoang đường đến vậy. Nhất định là có hiểu lầm.
Philip vẫn đang ra rả chửi thề và sỉ vả “Shark Queen” – biệt danh mới mà cậu ta đặt cho Vân. Thậm chí cậu ta còn bắt đầu suy luận con đường trở thành tỷ phú của cô chính là đạp lên xương máu của người khác, dùng thủ đoạn cướp bóc để vơ vét tiền vào túi mình. Dưới chân cô hẳn là xác của hàng trăm công ty khởi nghiệp đã bị cô nuốt chửng, bla bla bla…
Khánh im lặng để mặc cho Philip được trút hết nỗi bực dọc trong lòng. Đợi một lúc lâu, thấy cậu ta có vẻ đã hạ hỏa rồi anh mới nói.
“Cậu có nghĩ, chúng ta đã kết luận hơi vội không? Chuyện này…cứ có gì đó sai sai.”
“Sai cái mông. Đến giờ này rồi mà cậu còn chưa nhìn ra được bộ mặt thật của cô ta hả? Không lẽ cậu bị cô ả mê hoặc rồi? Tôi biết cậu luôn có hứng thú với phụ nữ châu Á nhưng mà cô ta không phải là phụ nữ đâu. Cô ta là cá mập chúa đấy.”
Khánh hơi nhíu mày trước câu châm chọc của Philip nhưng cũng không phản bác gì. Cậu ta nói không sai, sống ở Đức gần 8 năm rồi nhưng Khánh chưa bao giờ có hứng thú với những cô nàng da trắng. Không phải chỉ vì anh là người Việt Nam nên luôn cảm thấy con gái Việt Nam là đẹp nhất mà còn vì trong tâm trí anh luôn có hình bóng một người.
Anh không biết cô ấy là ai hay cô ấy ở đâu, bởi nơi duy nhất anh có thể gặp được cô ấy là trong những giấc mơ lạ kỳ xuất hiện từ lúc anh còn rất nhỏ.
Trong mơ, anh hay nhìn thấy một cô gái mặc áo dài trắng. Cô ấy bước đi thoăn thoắt qua những khóm cây, đùa nghịch với hoa lá. Bóng lưng của cô ấy uyển chuyển trong tà áo dài cùng mái tóc buông xõa bồng bềnh như những áng mây, đẹp đến không thể quên được.
Những giấc mơ của Khánh không hề lặp lại nhưng luôn có hình bóng của cô gái ấy. Có lúc cô ấy dang tay đón ánh nắng xuân vàng ruộm nhảy nhót theo mỗi bước chân, có lúc cô ấy lại vừa chạy vừa vẫy tay gọi anh cùng đi về phía ánh hoàng hôn trên cánh đồng mênh mông. Khánh cứ mải miết ngắm nhìn cho đến lúc cô ấy càng ngày càng xa và dần mờ ảo đến không thể thấy được nữa.
Trong những giấc mơ đó, anh luôn đi theo phía sau cô ấy nhưng mỗi khi vươn tay ra muốn chạm vào lại không chạm đến được. Dù cô ấy ở rất gần ngay trước mắt nhưng bàn tay của anh đều chỉ rơi vào khoảng không hư vô khiến anh hụt hẫng tỉnh dậy.
Anh không biết tên cô ấy, càng không thể biết vì sao cô ấy lại luôn hiện diện trong giấc mơ của anh. Anh chỉ biết cô ấy rất đẹp, sáng ngời và thuần khiết như một tiên nữ. Khuôn mặt cô ấy nhìn nghiêng với cái má lúm đồng tiền đáng yêu không tả nổi. Chỉ tiếc rằng, ngoại trừ trong giấc mơ của anh, cô ấy dường như không tồn tại trên đời.
Có lẽ lý do khiến Khánh có ấn tượng với Vân một phần cũng là vì ngoại hình của cô có nét rất giống với cô gái trong mơ ấy. Đặc biệt là cái má lúm đồng tiền trên má phải đầy mê hoặc. Nhưng ngoài điểm đó ra tất cả mọi thứ ở Vân đều rất khác. Cô điềm tĩnh, còn có chút lạnh lùng, nhìn thứ gì cũng với một dáng vẻ thờ ơ chứ không hoạt bát, hiếu động, đáng yêu như cô gái trong giấc mơ của anh.
Miên man với những suy nghĩ trong đầu, Khánh không để ý thấy Philip đang gọi mình. Tới lần thứ ba, anh chàng không chịu nổi vẻ thất thần trên mặt Khánh nữa liền búng tay lách chách liên tục trước mắt anh.
“Này, trả lời tôi đi.”
“Hả? Cậu nói gì?”
“Nói cái mông cậu bị cô ta bỏ bùa rồi. Con mẹ nó, Karl, cậu tỉnh táo lại giùm tôi. Đây là chuyện cực kỳ quan trọng đó, cậu không thể làm bừa được.”
“Chuyện gì quan trọng?”
“Mẹ kiếp, chuyện dự án nghiên cứu của cậu chứ cái gì.”
Philip nhắc đến Khánh mới nhớ. Vân đã hẹn thứ Hai mang tài liệu đến gặp cô ấy để bàn kỹ hơn. Nhưng trước tình hình này thì…
“Đừng nói với tôi cậu vẫn muốn tiếp tục hợp tác với cô ta đấy nhé. Tôi nói cậu nghe, cậu mà nhận lời đảm bảo sẽ chết thảm. Công sức của cậu bỏ ra sẽ bị cô ta nuốt hết. Cho dù cậu có được đề tên lên báo cáo hay đi tranh giải thưởng Nobel thì cũng thành công cốc khi cô ta là người sở hữu bản quyền. Thế nên nghe lời tôi, chạy nhanh còn kịp.”
Khánh im lặng vài giây, sau đó nhìn Philip với ánh mắt quả quyết.
“Tôi cảm thấy mọi chuyện đang đi chệch hướng. Mà khởi nguồn chính là vì nỗi ám ảnh của chúng ta đối với xuất thân của cô ấy. Tôi nghĩ chúng ta nên điều tra thêm thông tin, phân tích và cân nhắc kỹ càng trước khi đưa ra quyết định.”
“Còn phải điều tra cái mẹ gì nữa? Hai năm rõ mười như vậy rồi, chính miệng cô ta nói ra cái điều kiện ghê tởm kia thì còn cần phân tích gì? Đừng nói với tôi cậu thực sự bị sắc đẹp của cô ta làm cho mờ mắt rồi nhé. Mẹ nó, cậu không thể mù quáng vậy được. Đàn bà đẹp ngoài kia nhiều lắm. Á Âu, trắng đen, nâu vàng đủ cả, cậu tha hồ chọn. Đừng chọn đâm đầu chết ở cái hố này.”
“Sắc đẹp cái gì, bớt nói nhảm đi. Cậu về Hamburg một chuyến, nói chuyện trực tiếp với ba cậu xem có tìm thêm được gì hữu ích không. Tôi sẽ kiếm thử thông tin từ các nguồn khác. Tối mai chúng ta gặp nhau bàn bạc kỹ lại một lượt. Tôi thực sự không muốn chúng ta bỏ lỡ một cơ hội tốt để rồi sau này hối tiếc.”
Khánh vỗ vai Philip vừa như an ủi cho tâm trạng của cậu ta, vừa như động viên cậu ta chịu khó lái xe 300 cây số về nhà đối mặt với “tảng đá kryptonite” mang biệt danh Papa.
Philip xị mặt nhìn Khánh đầy vẻ u oán như bị phản bội nhưng rồi cũng bất đắc dĩ mà làm theo.
Mấy tháng nay không tìm được nhà đầu tư lớn, đồng crypto của Philip đã chững lại, giá trị tăng trưởng gần như bằng không. Cứ với đà này có thể nó sẽ bắt đầu đi xuống, thậm chí có nguy cơ bị thị trường bỏ rơi và trở nên vô giá trị.
Nếu không phải vì quá bí bách có lẽ Philip sẽ không dễ dàng thỏa hiệp như này. Nhưng anh không muốn thất bại, không muốn để ba anh có cơ hội cười vào mặt anh, có lý do để nói anh rời khỏi ông ấy thì không thể sống tốt. Mặc dù tài chính hiện tại không dư dả nhưng anh vẫn mua căn hộ hạng sang kia mục đích cũng là để cho ba anh thấy, giờ anh rất ổn.
Suốt hơn một năm ở chung phòng ký túc xá với Khánh để khởi nghiệp, anh không dám quay về nhà. Dù dịp lễ tết nào dì Claire cũng gọi anh về, lấy lý do bà nội bệnh hay nhớ anh. Nhưng anh quá biết, là ba anh muốn thừa dịp đông đủ, kể cho mọi người nghe anh ở bên ngoài sống túng thiếu thế nào. Thuận thế lúc mọi người xúm vào khuyên anh thì sẽ bày ra màn kịch người cha nhân từ, luôn sẵn sàng đón đứa con ngu dại trở về.
Anh cũng biết, chỉ cần anh quay về chấp nhận sống theo sự sắp đặt của ba anh, mọi thứ sẽ lại trở lại như trước. Nhưng như vậy thì cả đời anh sẽ phải núp dưới bóng ông ấy, không thể theo đuổi đam mê, càng không thể tự do tự tại như bây giờ.
Vì độc lập tự do, đành hi sinh tự tôn vậy.
Trong lúc Philip bận rộn combat với khắc tinh của cậu ta, Khánh ở Berlin cũng không rảnh rỗi. Philip nói tập đoàn Helios là của gia đình Vân, anh liền bắt đầu tìm thông tin liên quan đến nó.
Anh đã từng nghe hiệu trưởng trường TU nhắc đến quỹ học bổng được tài trợ bởi tập đoàn này. Người đến trao giải thưởng cống hiến khoa học cho nhóm nghiên cứu trí tuệ nhân tạo là CEO của tập đoàn đó. Vân cũng nói cô có người bạn được mời đến dự lễ trao giải thì hẳn người bạn đó chính là người này. Anh đã thấy cô ngồi cạnh anh ta trong lễ trao giải.
Trên trang web chính thức của Helios Group có tên của CEO, Mathias Wagner. Khánh thử tìm kiếm tên anh ta trên Google liền ra được rất nhiều tin tức trên các trang báo từ chính thống đến lá cải. Không chỉ thế, còn có cả báo cáo học thuật, thông tin giảng viên cùng rất nhiều thứ khác.
Đọc lướt qua một số trang nổi bật, Khánh có thể nắm được một vài điểm lớn. Anh ta là tiến sĩ mang hai quốc tịch Đức và Ba Lan, từng sang Đức làm giảng viên ở TU rồi chuyển qua làm giám đốc quỹ đầu tư tư nhân và sau đó quay trở về Ba Lan trở thành CEO như hiện tại.
Điểm đáng chú ý là quỹ đầu tư tư nhân mà anh ta từng làm là Mavilus Angel Investment Fund*, tiền thân của Mavilus Venture Capital. Vậy có lẽ là mối quan hệ giữa anh ta và Vân xuất phát từ đây?
*Mavilus Angel Investment Fund: quỹ đầu tư thiên thần Mavilus. Các quỹ đầu tư thiên thần là một dạng đầu tư mạo hiểm dành cho những dự án khởi nghiệp chưa hề có thành tựu.
Nhưng một người mà cô gọi là “bạn” sao có thể trở thành CEO cho tập đoàn mà gia đình cô sở hữu? Cho dù là bạn thân thì cũng chưa thấy ai giao toàn bộ sản nghiệp của nhà mình ra như thế cả. Nhất định bọn họ còn có mối quan hệ khác nữa.
Có khi nào họ là một cặp đôi? Nhưng nếu như vậy thì sao lại chia ra mỗi người một nơi? Chưa kể ở trước mặt cô, anh cảm giác anh ta rất kính nể và lễ phép, giống như cấp dưới với cấp trên chứ không phải ngang hàng. Vậy thì có thể anh ta chỉ là CEO được thuê để giúp cô quản lý công ty.
Quá nhiều bí ẩn chưa có lời giải, Khánh lại tiếp tục tìm kiếm. Anh lật trung trang web của Helios Group, xem từ báo cáo tài chính đến các thông cáo báo chí. Trong đó, có hai thông cáo báo chí đáng quan tâm nhất là việc đổi tên tập đoàn từ Han Group thành Helios Group và việc bổ nhiệm chủ tịch hội đồng quản trị mới: Mai Wagner.
Không rõ đây có phải trùng hợp ngẫu nhiên không nhưng thường thì CEO và chủ tịch của công ty mang cùng một họ thì chính là người cùng một nhà.
Khánh lại cho cái tên mới tìm thấy này vào Google tìm kiếm. Kỳ lạ là ngoài thông cáo báo chí đó ra thì tuyệt nhiên không hề thấy cái tên này xuất hiện ở đâu khác.
Không có tài khoản mạng xã hội, không có ảnh, bài phỏng vấn hay tin tức từ truyền thông, hoàn toàn là một ẩn số.
Điều này rất giống với khi tìm kiếm tên của Vân.
Khánh đã thử tìm kiếm thông tin liên quan đến cô, nhưng ngoài việc cô là người sáng lập và CEO của MVC ra, tuyệt nhiên không tìm thấy gì khác. Tiểu sử cá nhân, CV, học vấn, sự nghiệp, tất cả đều là bí mật.
Quả nhiên, người của thế giới ngầm sống rất kín đáo. Muốn tìm hiểu hay điều tra về thân thế của họ gần như là không thể.
Đọc hết tất cả các thông cáo báo chí và các văn bản khác có trên trang web, vẫn không tìm được thêm gì. Mọi đầu mối đều đi vào ngõ cụt.
Khánh vùi mặt vào giữa hai bàn tay, cảm thấy hoang mang không biết nên nghĩ gì. Anh đưa tay lên vò đầu đến rối bù rồi bực bội tắt máy tính.
Trưa hôm sau, trong lúc Khánh vừa ăn vừa cố gắng tìm kiếm thêm thông tin liên quan đến vị CEO của Helios Group thì Philip trở về, bộ dạng căng thẳng xen lẫn sợ hãi như anh lính mới chuẩn bị ra chiến trường.
“Sao thế? Bị ba cậu đàn áp à?” – Khánh hỏi.
“Giờ tôi mới biết có người còn đáng sợ hơn ba tôi, mà lại ở gần tôi hơn cả ba tôi.”
“Ai?”
Không trả lời, Philip chỉ khẽ nhướng mắt nhìn lên trần nhà. Ngay lập tức Khánh hiểu cậu ta đang ám chỉ người nào ở trên đó.
“Cậu nghe ngóng được những gì rồi? Kể tôi nghe xem nào.”
Philip lắc lắc đầu.
“Tôi không biết phải bắt đầu từ đâu nữa. Có lẽ nên bắt đầu từ việc rao bán nhà thì hơn. Karl, chúng ta dọn khỏi đây đi. Cậu chuyển sang ngôi nhà bên Charlottenburg ở với tôi, đừng ở đây nữa.”
“Cô ấy…kinh khủng đến thế sao?”
Đôi mắt màu xanh xám của Philip mở to hết cỡ, nhìn Khánh trừng trừng như ma chơi dọa người.
“Kinh dị! Phải nói là như phim Bố già. Lúc đi trên đường tôi chỉ sợ về đến đây không tìm thấy cậu hoặc cậu đã bị cô ta trừ khử để bịt đầu mối rồi.”
Khánh nheo mắt, cảm thấy Philip đang phản ứng thái quá.
“Cậu không tin đúng không? Tôi cũng sẽ không bao giờ tin nếu người nói ra không phải là ba tôi”
Nhìn dáng vẻ cực kỳ nghiêm túc của Philip, Khánh kiên nhẫn chờ đợi.
“Tôi hỏi cậu, có phải cậu không tìm ra bất cứ thông tin gì liên quan đến cô ta ngoài việc cô ta là CEO của công ty hiện tại, đúng không?”
Gật gật đầu, Khánh xác nhận.
“Đó là vì theo luật doanh nghiệp bắt buộc phải công khai tên người đứng đầu công ty nên cô ta mới để thôi, chứ tôi bảo đảm nếu không có luật đó thì một nửa chữ trong tên cô ta cũng sẽ không xuất hiện.”
Vừa nói Philip vừa lắc lắc ngón tay trỏ trong không khí, khóe môi trễ xuống biểu cảm cực kỳ nể sợ.
“Thứ nhất là vì đó không phải tên thật. Thứ hai là vì sau lưng cô ta có cả một tổ chức mafia lớn nhất Ba Lan bảo vệ, không ai dám động tới cô ta cả.
Mẹ cô ta là một người Việt nhập cư những năm 90, có công ty riêng và từng kinh doanh thua lỗ đến mức gần như phá sản. Sau đó không hiểu thế nào mà bà ta lại quen biết với một thủ lĩnh của đám đầu gấu chợ đen tên là Robert Markowski. Bọn họ liên thủ với nhau, lập thành băng đảng lấy tên Đại Bàng Trắng, chuyên đi bảo kê đường dây đưa người nhập cư trái phép và dùng công ty của mẹ cô ta để rửa tiền. Bọn họ thuê tàu của ba tôi đưa người vượt biên nên hai nhà mới có quan hệ.
Sau vài năm kiếm ăn, họ bắt đầu mở rộng địa bàn và vươn tay sang nhiều lĩnh vực khác. Công ty cũng cần phải có quy mô hơn, hoạt động bài bản hơn. Lúc này mẹ cô ta mới đưa cô ta lên làm CEO của công ty, thay đổi toàn bộ giấy tờ tùy thân của cô ta để dễ che giấu thân phận.
Từ lúc cô ta tiếp quản, cái công ty quèn đó ngày càng lớn mạnh và trở thành một tập đoàn đa ngành gọi là Han Group. Đang lúc ở đỉnh cao của sự nghiệp thì mẹ cô ta bị bắt vì tình nghi chuyển tiền cho một tên độc tài ở Bắc Phi. Trong khi tạm giam để chờ xét xử, bà ta đã bị ám sát.
Hơn hai năm sau, bộ trưởng bộ quốc phòng Ba Lan bị tố cáo tham nhũng. Quá trình điều tra đã phát hiện ra ông ta mới thực sự là kẻ tiếp tay cho tên độc tài kia, sau đó gài bẫy để mẹ cô ta chịu tội thay và đầu độc bà ta để bịt đầu mối.
Vụ việc này đã kích động phong trào biểu tình phản đối chính phủ. Cô ta cũng thuận đà té nước theo mưa, mua chuộc báo chí khơi lại vụ án oan của mẹ mình, nâng bà ta lên thành biểu tượng của nạn phân biệt chủng tộc và là nạn nhân của định kiến với người nhập cư. Có sự ủng hộ của dân chúng, cô ta vừa giúp mẹ mình tẩy trắng tên tuổi, vừa khiến tập đoàn Han Group nhà cô ta trở thành điểm nhạy cảm, khiến giới cầm quyền ngại động chạm đến.
Không chỉ thế, sau cái chết của mẹ mình, cô ta đã đẩy Robert Markowski ra khỏi tập đoàn Han Group. Sau đó đổi tên nó thành Helios Group để xóa bỏ liên hệ với băng đảng Đại Bàng Trắng của ông ta. Cô ta thành công biến cỗ máy rửa tiền khổng lồ trở thành một tập đoàn thương mại đường đường chính chính, có danh tiếng rất tốt ở Ba Lan, được niêm yết trên sàn giao dịch chứng khoán, còn được tổng thống trao bằng khen doanh nghiệp xuất sắc.”
Khánh lắng nghe vô cùng chăm chú, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. Càng nghe càng thấy hứng thú xen lẫn nể phục. Một phụ nữ trẻ nhìn mỏng manh như vậy mà không ngờ lại mạnh mẽ và cơ trí đến mức đó.
“Tập đoàn Helios lớn như vậy sao cô ấy không tự điều hành mà lại ở Đức quản lý MVC? Nếu so sánh ra thì MVC chỉ bằng một phần mười. Bỏ con cá lớn, giữ con cá bé như vậy nghe không logic.” – Khánh thắc mắc.
Philip lắc đầu.
“Cô ta chẳng bỏ cái nào cả. Chủ tịch hội đồng quản trị HG là em gái ruột của cô ta. CEO là em rể của cô ta. Còn MVC là sản nghiệp cô ta tự dựng nên. Vốn dĩ cô ta muốn tách ra khỏi mẹ mình nhưng khi bà ta bị bắt thì cô ta đã quay về. Mặc dù không cứu được mẹ nhưng cô ta là người có thù tất báo. Cậu đoán xem ai đã giật dây vụ tố cáo lão bộ trưởng kia. Tuy không có bằng chứng cụ thể nhưng ba tôi khẳng định chính là cô ta.
Trong suốt hơn hai năm, cô ta nằm im thu thập chứng cứ, chờ đợi cơ hội, cuối cùng bất ngờ đánh úp đúng giai đoạn trước thềm bầu cử khiến lão kia trở tay không kịp. Chưa kể, cùng thời gian đó cô ta vẫn không quên chỉnh đốn tập đoàn sau một thời gian bị mất quyền kiểm soát vào tay chính phủ, tiện thể thanh lọc hết đám thuộc hạ của Robert.
Có vẻ như chuyện mẹ cô ta bị bắt có một phần liên quan đến ông ta nên cô ta cũng tính sổ luôn, ép ông ta chuyển nhượng toàn bộ cổ phần và rời khỏi tập đoàn.
Cậu nói xem đến cả ông trùm mafia mà cô ta còn đè bẹp thì chúng ta là cái gì chứ? Thế nên giờ tôi hoàn toàn có thể hiểu được vì sao ba tôi từng nói nếu tôi làm liên lụy đến ông ấy thì ông ấy sẽ xách cổ tôi giao nộp cho cô ta.”
Nếu là người khác, khi nghe đến những chuyện thế này hẳn là sẽ cảm thấy sợ hãi giống như Philip. Nhưng không hiểu sao Khánh lại chỉ cảm thấy vô cùng thú vị, thậm chí còn tò mò muốn nghe nhiều hơn, biết nhiều hơn về người phụ nữ này.
Chẳng lẽ cô ấy thật sự đáng sợ như những gì Philip nói ư?
Cứ cho là như vậy đi thì điều này càng chứng tỏ cô ấy không thể nào lại là người nông cạn mà đưa ra những quyết định vô lý được.
Muốn biết sông sâu tới đâu thì không thể chỉ đứng trên bờ mà đoán. Có lẽ anh phải nhảy xuống đo thử xem sao.
mi.meo
Phàm NhânMắ, mới có cái văn án thoi á:))))👁️👄👁️
phong Đạm Khinh Vân
Phàm Nhânchưa full à tác giả ơi
Bách Lâm
Phàm Nhân Tác giảBản draft thì full rồi nhưng mình chưa có thời gian chỉnh sửa. Còn khoảng 50 chap nữa, hi vọng từ giờ đến cuối năm sẽ xong và mình sẽ up full.