Chương 12: Tự đưa đầu vào hang cọp
Đứng trước cổng toà nhà văn phòng bằng kính xanh ngạo nghễ, Khánh có chút căng thẳng. Như cách Philip nói thì anh chính là tên bác học điên, ở trong phòng thí nghiệm quá lâu nên bị thần kinh, không còn giữ được bản năng ham muốn sống sót nữa rồi. Bởi vì theo cậu ta thì đó là lý do duy nhất có thể giải thích cho hành động ngu xuẩn tự nộp mạng cho địch này.
Nếu nói đây chính là giây phút trước khi chết của mình thì thay vì sợ hãi Khánh lại có chút mong chờ. Cổ thi từng có câu: Bỏ mạng dưới khóm mẫu đơn, hồn thành ma quỷ hãy còn phong lưu*. Có lẽ đó chính là cảm giác của anh lúc này.
*Mẫu đơn hoa hạ tử, tố quỷ dã phong lưu: Đây là một câu ngạn ngữ Trung Quốc. Mỗi con người đều phải trải qua sinh lão bệnh tử, cái chết là điều không ai tránh khỏi, nhưng chết ở đâu, chết vì điều gì chính là thứ làm cho cái chết trở nên đáng hoặc không đáng. Hoa mẫu đơn trong văn hóa Trung Hoa là biểu tượng cho tình yêu và hạnh phúc. Nên ý của câu này là chết vì yêu thì đó là cái chết rất đáng nên có thành quỷ thì vẫn vui vẻ vì được làm quỷ hạnh phúc.
Vân không hi vọng Khánh sẽ đến gặp cô như đã hẹn. Cô nghĩ rằng sau cuộc gặp mặt lần trước, hẳn là Philip và anh sẽ không muốn có liên quan gì đến cô. Thậm chí, nếu sau này có vô tình chạm mặt thì có lẽ họ cũng sẽ vờ như không quen biết hoặc đi đường vòng để tránh cô.
Vậy mà, ngoài dự đoán của Vân, Khánh lại can đảm tự dâng mình đến cửa, đúng là khiến cô bất ngờ.
Ngồi xuống ghế sofa trong phòng làm việc của Vân, vẫn là vị trí hôm trước, chỉ khác là lần này không có cậu bạn nóng tính bên cạnh, Khánh chợt thấy tự tin hơn rất nhiều.
“Rất xin lỗi cô về chuyện hôm nọ. Philip là người thiếu thận trọng trong lời nói nhưng cậu ấy không có ác ý gì đâu. Chỉ là quen được nuông chiều và còn hơi trẻ con nên bộp chộp vậy thôi. Hi vọng cô không để bụng.”
Vân khẽ cười.
“Đừng lo, tôi không nhỏ nhen như vậy.”
Khánh cũng mỉm cười, gật đầu đáp lại.
“Cảm ơn cô. Vậy, chuyện hợp tác của chúng ta…cô vẫn muốn bàn tiếp chứ?”
“Tất nhiên rồi. Mọi điều kiện tôi đã nói hôm trước vẫn giữ nguyên. Anh có thể nêu ra các nhu cầu cần thiết, phía tôi sẽ chuẩn bị và soạn thảo hợp đồng.”
“Cô Krolewska…”
“Cứ gọi tôi là Vika. Mà thật ra thì…anh cũng là người Việt Nam nên chúng ta hoàn toàn có thể nói với nhau bằng tiếng Việt.”
Đôi lông mày đen rậm trên khuôn mặt điển trai của Khánh hơi nhướng lên thể hiện sự bất ngờ nhưng nhanh chóng được anh thu lại. Anh đã biết cô là người gốc Việt, chỉ không nghĩ cô lại tự mình nói ra như vậy, rất không giống với phong cách giấu kín thân phận mà cô thể hiện.
“Cô Vika…”
Phụt…Vân phì cười.
“Xin lỗi anh. Haha. Chỉ là…đang quen nghe tiếng Đức, giờ chuyển qua tiếng Việt thấy tên mình như tên người lạ vậy. Hay anh gọi tôi là Vân đi.”
Nghe cô giải thích Khánh cũng bật cười. Anh nhìn khuôn mặt trắng hồng rạng rỡ của cô, hoàn toàn tự nhiên không có vẻ gì khách sáo, bỗng thấy thân thuộc lạ kỳ, giống như gặp lại bạn cũ đã rất nhiều năm mất liên lạc vậy.
“Vân? Đây là tên Việt của cô?”
Vân gật đầu, cũng vờ hỏi lại cho phải phép.
“Ừm. Tôi có thể biết tên Việt của anh không?”
“Bùi Nguyên Khánh.”
“Tên rất đẹp. Một nhà khoa học ưu tú như anh, hẳn là làm việc gì cũng đều có chủ đích. Nếu tôi đoán không nhầm thì lý do mà anh ghi chép nghiên cứu trên giấy là vì anh muốn giữ nó cho riêng mình?”
“Cô…”
Thấy vẻ mặt của Khánh chợt căng thẳng, Vân vội xua tay.
“Đừng lo, bí mật của anh tôi đảm bảo sẽ không ai biết. Đó cũng là một phần lý do tôi muốn đầu tư toàn bộ nghiên cứu này một cách riêng biệt. Từ máy móc, phòng thí nghiệm đến nhân viên, đều sẽ không liên quan gì đến bất cứ cơ quan hay tổ chức nào.”
Thì ra cô ấy đã đoán ra ngay từ đầu, còn rất tinh tế khi không bóc trần chuyện này trước mặt Philip.
Thực ra, lúc bắt đầu có ý tưởng Khánh đã rất phân vân không biết có nên thực hiện nghiên cứu này dưới sự bảo trợ của trường TU hay không. Anh tin nếu mình đề xuất, nhất định sẽ được đồng ý và được cung cấp đầy đủ mọi thứ. Nhưng như vậy thì kết quả thu được cũng sẽ là tài sản của trường, tài sản của cộng hòa liên bang Đức. Bản thân anh dù là tác giả của nghiên cứu cũng không thể mang nó về đóng góp ở quê hương nếu không có sự đồng ý của chính phủ Đức.
Bao năm sống ở đây, được dạy dỗ đào tạo từ những ngôi trường tốt nhất của đất nước này, được các quỹ học bổng của họ hỗ trợ, nếu anh chỉ ích kỷ muốn mang hết tất cả tài năng của mình về phục vụ quê hương thì sẽ trở thành kẻ vô ơn. Nhưng nếu không thể mang chất xám về đóng góp cho nước nhà anh lại thấy mình giống như tên phản bội.
Đắn đo, giằng xé biết bao ngày anh mới đưa ra được quyết định không phân biệt bên nặng bên nhẹ, anh sẽ cống hiến cho cả hai. Vậy nên anh mới làm nghiên cứu về kết cấu kim loại ở viện khoa học của trường TU. Còn nghiên cứu về vật liệu siêu chịu nhiệt này anh sẽ dành để mang về cố quốc.
Chỉ ngặt nỗi, làm nghiên cứu khoa học có rất nhiều tính toán phức tạp. Có sự giúp đỡ của công nghệ, đa số các tính toán này được thực hiện trên máy có cài các phần mềm chuyên dụng. Nhưng như vậy thì anh sẽ không thể tùy tiện mang thông tin đi nơi khác vì mọi dữ liệu nhập vào máy của trường TU đều được bảo mật nghiêm ngặt đa tầng. Thành thử, anh đành chấp nhận tự tính toán bằng tay và ghi chép thủ công trên giấy. Chẳng ngờ, chi tiết nhỏ này đã bị cô nhìn ra.
“Cô đã đoán được ý định của tôi, vậy hẳn là…cũng đoán được mục đích của nghiên cứu này?”
Xoay đầu nhìn qua bức tường kính ra ngoài, Vân trầm ngâm một phút rồi mới quay lại nhìn Khánh, nói rất tự tin.
“Anh muốn mang ứng dụng của nghiên cứu này về Việt Nam?!”
Quả nhiên cô ấy đoán được. Một phụ nữ rất thông minh.
Không cần thiết phải giấu diếm nữa, Khánh xác nhận.
“Đúng vậy. Thế nên đó sẽ là một trong những yêu cầu của tôi. Mặc dù bản quyền sau này là do công ty cô giữ nhưng tôi muốn nó sẽ được độc quyền sản xuất ở Việt Nam. Có thể, về mặt lợi nhuận thì cô sẽ không thu được nhiều so với thị trường các nước châu Âu nhưng đây là yêu cầu quan trọng. Nếu cô không đồng ý thì bàn bạc tiếp cũng vô nghĩa.”
Khẽ mỉm cười, Vân gật gù. Đúng là phong cách của khoa học gia, rất ngắn gọn và trực tiếp. Cô thích làm việc với những người thẳng thắn thế này.
“Được, tôi đồng ý. Còn điều kiện gì khác không?”
“Không có.”
“Tốt. Vậy tôi sẽ sắp xếp một cuộc họp với ban kỹ thuật để anh cùng họ bàn bạc việc thành lập phòng thí nghiệm, các trang thiết bị cần có và chọn lọc nhân viên hỗ trợ. Tôi muốn trong buổi họp đó anh giới thiệu chi tiết về ý tưởng và mục tiêu nghiên cứu. Ngoài ra, dự án này sẽ được bảo mật nên tất cả những người tham gia hay biết thông tin đều phải được kiểm soát chặt chẽ, bao gồm cả các mối quan hệ cá nhân. Tôi nói vậy, chắc anh hiểu và sẽ tự có biện pháp xử lý phù hợp.”
Mặc dù không trực tiếp nói ra nhưng Vân tin với chỉ số IQ vượt trội của mình Khánh biết rõ cô đang nói đến chuyện gì.
Khánh cụp mắt, hơi bặm môi cắn xuống khóe môi dưới. Ngày hôm nay đến đây anh không hề mang hi vọng gì nhiều, chỉ cảm thấy muốn tìm hiểu thêm một chút về đối phương. Hơn nữa, đối với nghiên cứu của anh, rất khó tìm được một tổ chức hay công ty nào ở đây đồng ý với điều kiện mà anh đưa ra. Vì vậy anh không muốn bỏ qua cơ hội hiếm có này.
Ngặt nỗi, sau vụ việc ngày hôm trước, quan hệ giữa Philip và Vân trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết. Nợ cũ chưa trả, nợ mới lại đến. Hai người bọn họ giờ không khác gì kẻ thù, hoặc ít nhất là trong mắt của Philip thì như vậy. Thế nên Vân đề phòng cậu ta cũng không có gì lạ.
Chỉ có điều, nói chuyện nãy giờ càng khiến Khánh thêm chắc chắn Vân không phải là người thủ đoạn tàn ác như Philip kết luận. Nếu có thể biết được cô có toan tính gì thì may ra mới hóa giải được chuyện giữa hai người này.
“Tôi biết việc này không liên quan tới tôi nhưng mà…có thể cho tôi hỏi vì sao cô lại đưa ra điều kiện như vậy với Philip không?”
Khẽ cười, Vân hơi nheo mắt nhìn Khánh thăm dò.
“Cậu ta nhờ anh hỏi?”
Khánh lắc đầu.
Đứng lên khỏi ghế sofa, Vân đi về phía bức tường kính nhìn ra công viên trước tòa nhà. Cô đứng đó im lặng vài phút rồi nhàn nhạt hỏi.
“Anh có nhìn thấy mấy cây mận kia không?”
Khánh đi đến bên cạnh cô, nhìn về phía tay cô chỉ, quả nhiên có một hàng mấy cây mận lớn ra rất nhiều quả nho nhỏ. Những quả mận chín sớm điểm những đốm đỏ tím trên các tầng lá xanh, thi thoảng có vài con chim sà xuống mổ mổ rồi bay đi mất.
“Có thấy.”
“Anh xem, mận chín nhiều như thế nhưng không ai hái, kể cả đám sinh viên đang ngồi đọc sách dưới gốc cây cũng không thèm bởi vì quả của nó rất chua. Đây không phải là mận dại mà là cây được ban quản lý đô thị trồng, vừa để tạo cảnh quan đồng thời giúp các loài ong có chỗ thụ phấn. Nhưng vì chăm bón kiểu đại trà, cha chung không ai khóc nên không giúp cây ra quả ngọt được.
Philip và đồng crypto của cậu ta cũng vậy. Mặc dù cậu ta đã kêu gọi được một vài nhà đầu tư cá nhân nhưng quy mô quá nhỏ lẻ, tự phát, không có kế hoạch bài bản cụ thể nên không phát triển được. Thêm nữa, chỉ có một mình cậu ta là người thiết kế nên cậu ta không nhìn ra những nhược điểm trên sản phẩm của mình.
Những nhà đầu tư kia cũng chỉ là nhìn thấy tài năng của cậu ta nên cá cược một chút là sau này cậu ta sẽ làm nên chuyện lớn. Nhưng chẳng ai bỏ thời gian hay công sức để xắn tay lên giúp cậu ta cả. Họ chỉ bỏ tiền ra rồi mặc kệ cậu ta thích làm gì thì làm, miễn là họ nhận được lợi tức từ cổ phần.”
Nói đến đây, Vân dừng lại, xoay người sang đối mặt với Khánh. Cô nhìn anh bằng ánh mắt rất trực diện, không che đậy, ngược lại rất chân thành, như thể đang nhìn một người bạn mà tâm sự.
“Tôi đã nói, tôi không giống những nhà đầu tư khác. Tôi sẽ giúp cậu ta, từ việc nâng cấp hoàn thiện sản phẩm đến đưa nó ra thị trường, giúp nó có danh tiếng, kéo lưu lượng người dùng. Mọi thứ tôi đều sẽ giúp. Nhưng như thế thì đổi lại tôi cũng phải có quyền kiểm soát đối với thành phẩm chứ không thể để nó trôi nổi cho ai thích nắn bóp ra sao cũng được.”
Khánh nhìn những cây mận trong công viên rồi lại nhìn Vân, cảm thấy đã hiểu hơn một chút đối với dụng ý của cô. Nhưng anh vẫn có một thắc mắc.
“Tôi đồng ý là trách nhiệm sẽ đi đôi với quyền lợi. Nhưng 51% cổ phần thì cũng quá nhiều, đúng không?”
Vân lại bật cười.
“Giá trị ròng hiện tại của công ty cậu ta chỉ được khoảng năm triệu rưỡi. Giả sử tôi đầu tư vào đó mười triệu, quy ra thành cổ phần thì phải được hơn 60%. Con số 51 đó là tôi đã rất nhân nhượng, coi như đền cho cậu ta một căn hộ mới rồi đó.”
Khánh nhíu mày chưa hiểu.
“Nhưng điều kiện như vậy thì có khác gì cô bắt cậu ấy bán công ty đâu?!”
Thong thả bước trở lại ghế sofa, Vân vừa ngồi xuống vừa nói.
“Với tính cách của cậu ta thì việc phải bán công ty chỉ là chuyện sớm muộn thôi. Cậu ta có tài năng về mặt kỹ thuật nhưng chưa đủ năng lực lãnh đạo. Cậu ta cần thời gian để va vấp, trưởng thành và biết tiết chế lời nói cũng như hành động.”
Nhấp môi nhẹ vào ly trà, Vân lấy giọng rồi nói tiếp.
“Hơn nữa, hợp tác với tôi, cậu ta vẫn được toàn quyền quyết định ở công ty. Tôi sẽ không bước đi hộ cậu ta mà chỉ dắt tay cho cậu ta đi đúng đường thôi.”
Khánh ngồi trở lại xuống trước mặt Vân, nhìn cô đầy tò mò.
“Vì sao cô làm thế? Ý tôi là, vì sao cô lại muốn giúp cậu ấy?”
Hơi ngả người ra lưng ghế phía sau, Vân gác tay lên thành ghế, chân vẫn vắt chéo nhưng dáng ngồi trở nên thoải mái hơn rất nhiều, giống như hạ xuống một tầng đề phòng.
“Ý anh là, vì sao lại giúp con trai của người có thù oán với mình?”
Biểu cảm trên mặt Khánh chợt cứng lại, anh không nghĩ cô lại đoán ra được, thậm chí còn trực tiếp xé toạc tấm vải mỏng che đậy việc anh biết thân thế của cô.
Vẫn giữ nụ cười trên môi, Vân giải thích.
“Những gì Philip nói hôm trước đã khẳng định phán đoán của tôi rồi. Các anh đã điều tra thông tin về tôi từ ba cậu ta. Thế nên giờ này hẳn là cậu ta coi tôi không khác gì kẻ thù, có khi còn khuyên anh đừng nên hợp tác nữa. Ngược lại là anh, tự mình đưa đầu vào hang cọp, có thể nói là khá can đảm.”
Không biết phải nói gì, Khánh cố nở một nụ cười gượng gạo.
Nhìn vẻ mặt sượng sùng của Khánh, Vân thấy rất thú vị, cũng muốn thăm dò một chút xem vị tiến sĩ này rốt cuộc là can đảm đến ngốc nghếch hay là thâm sâu khó lường.
“Anh không sợ tôi sẽ ăn sống nuốt tươi anh à?”
Nghe được câu này Khánh lại bật cười. Nụ cười của anh rất đẹp, như tỏa ra muôn vàn tia sáng, vừa ấm áp, dịu dàng lại quyến rũ, mị hoặc.
“Có lẽ đó là lợi thế của người không có gì để mất.”
Trong giọng nói trầm ấm của anh Vân nghe ra được chút trào phúng lẫn chua xót. Cô nhoài người về phía trước, vươn tay qua bàn trà, chạm một ngón tay vào vầng trán rộng vuông vức của anh.
“Có cái này là có tất cả.”
Hành động của Vân quá đột ngột khiến Khánh không kịp phản ứng. Anh bất động tròn mắt nhìn chằm chằm vào ngón tay của cô cho đến tận lúc cô thu nó về đặt trở lại trên thành ghế. Trên trán dường như vẫn còn lưu lại độ ấm và cảm giác mềm mại của ngón tay cô chạm vào. Một làn hương thơm như mùi hoa hồng thoang thoảng quanh đầu mũi.
Mùi hương này…hình như anh đã ngửi thấy ở đâu rồi thì phải. Không thể nhớ ra được nhưng anh rất chắc chắn mình đã từng ngửi qua, cảm giác vô cùng quen thuộc, như thể nhắm mắt cũng vẫn hình dung ra được.
Vân nhìn anh chàng trước mặt đang ngây ra như phỗng, chớp chớp mắt không ngừng giống như vừa bị điện giật, cảm thấy cực kỳ đáng yêu.
Ha, lần đầu tiên có người đàn ông khiến cô thấy đáng yêu. À thực ra là…là lần đầu tiên nếu không tính người đó.
Nhưng mà nhìn kỹ thì…anh ấy đúng là có nét khá giống với người đó. Ví dụ như cái cằm chẻ trông rất cá tính, đôi mắt màu nâu bóng như hạt cacao. Thậm chí ngay cả hình dáng đôi môi đầy đặn, không dày không mỏng kia cũng có chút giống nữa.
Đột nhiên trong đầu Vân nảy ra một ý tưởng kỳ quái.
Mình bị điên rồi. Chắc tại đêm qua xem lại đống tài liệu của Trung tâm Hỗ trợ sinh sản nên mới bị ám ảnh như thế.
Cả Khánh và Vân đều im lặng một lúc lâu, mỗi người đều có những ý nghĩ khác nhau chạy loạn trong đầu. Không biết bao lâu sau Khánh mới lên tiếng phá vỡ sự yên tĩnh.
“Cô vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi. Vì sao cô lại muốn giúp Philip?”
Giọng nói của Khánh kéo Vân ra khỏi ý nghĩ điên rồ mới xuất hiện, cô đưa tay lên vén tóc mái, không nhanh không chậm trả lời.
“Có thể anh không tin nhưng tôi không hề coi cậu ta là con trai của kẻ thù. Đúng là ba cậu ta có chút…lịch sử với gia đình tôi, nhưng đó là giữa ông ấy và mẹ tôi. Lúc chuyện xảy ra, Philip mới chỉ là một cậu bé. Ân oán đời trước, không nên đè lên vai đời sau.
Tôi chỉ thấy cậu ta là người có tài, có thể bồi dưỡng. Cậu ta hợp tác với tôi thì đôi bên đều có lợi chứ tôi cũng không phải đi làm từ thiện mà giúp cậu ta không công. Chủ yếu là tôi làm gì cũng tính đến lâu dài nên mới nhọc lòng như vậy. Cậu ta không muốn, đó là quyền lựa chọn của cậu ta, tôi cũng sẽ không vì thế mà ghi thù đâu.”
Như có người vừa vén lớp rèm để ánh sáng chiếu vào, mọi thứ chợt hiện ra rõ nét chưa từng thấy.
Thì ra tất cả chỉ là hiểu lầm. Anh đã nói rồi mà, người như cô ấy trông thực sự không giống như loại gian thương bất chấp thủ đoạn. Cô ấy không chỉ thông minh, mưu trí còn rất có tình người nữa.
Cô ấy hoàn toàn không để tâm đến thù oán xa xưa đối với gia đình Schiller, càng không chấp nhặt cái anh chàng nóng nảy, bốc đồng Philip. Cô ấy chính là kiểu người sống ngay thẳng không sợ sóng gió, rất mạnh mẽ nhưng không thích phô trương, đứng ở đỉnh cao nhưng không hề kiêu ngạo.
Từ phong thái cử chỉ đến lời nói biểu cảm, ở cô ấy toát lên sự trưởng thành, chín chắn của một người từng trải, lại cũng rất khiêm tốn, đúng mực của một người hiểu đạo lý và có nhân sinh quan đúng đắn.
Đã xác định được tâm ý của Vân, Khánh cân nhắc thấy mình cần ra tay giúp cậu bạn thân một chút, anh thận trọng hỏi.
“Nếu cô đã rộng lượng như vậy, liệu…có thể cho cậu ấy thêm một cơ hội không? Cậu ấy thực ra đã hoàn toàn hiểu lầm ý tốt của cô, cho rằng cô muốn chiếm công ty của cậu ấy nên mới phản ứng gay gắt. Nếu cậu ấy biết được ý định thật sự của cô, tôi đảm bảo cậu ấy sẽ ngoan ngoãn theo cô học hỏi cách lãnh đạo một doanh nghiệp.”
Đôi lông mày thanh tú trên khuôn mặt xinh đẹp kiều diễm hơi nhướng lên, những ngón tay thon buông lỏng trên thành ghế cũng hơi động đậy, Vân nhìn người đàn ông trước mặt, nghiêm túc suy nghĩ về lời gợi ý của anh.
Hơn nửa phút sau, anh thấy cô cắn nhẹ khóe môi dưới, một cử chỉ rất nhỏ chỉ xảy ra trong tích tắc nhưng lại hấp dẫn anh một cách lạ thường.
Vân đắn đo một lúc, cuối cùng quyết định đồng ý.
“Thêm một cơ hội cho cậu ta cũng được nhưng sẽ có thêm một điều kiện.”
Khánh vẫn chăm chú lắng nghe, thấy cô nói ra thêm bốn chữ.
“Một cuộc gặp mặt.”
mi.meo
Phàm NhânMắ, mới có cái văn án thoi á:))))👁️👄👁️
phong Đạm Khinh Vân
Phàm Nhânchưa full à tác giả ơi
Bách Lâm
Phàm Nhân Tác giảBản draft thì full rồi nhưng mình chưa có thời gian chỉnh sửa. Còn khoảng 50 chap nữa, hi vọng từ giờ đến cuối năm sẽ xong và mình sẽ up full.