Chương 13: Giũa cho mịn cái nết
Trở về căn hộ, Khánh kể tóm tắt lại cho Philip những gì Vân đã nói với anh. Philip nghe xong có chút ngỡ ngàng nhưng thái độ vẫn nửa tin nửa ngờ, cảm thấy chưa thực sự thuyết phục.
“Nếu cô ta tốt như thế thật, sao lúc đó không chịu nói rõ ràng luôn đi? Đợi đến lúc gặp một mình cậu rồi mới tỏ vẻ ta đây cao thượng thế để làm gì?”
Khánh nhướng cao một bên lông mày, nhìn Philip như người lớn nhìn một đứa bé không hiểu chuyện.
“Cậu có cho cô ấy cơ hội à? Cô ấy vừa nói ra điều kiện thì cậu đã sồn sồn lên chửi mắng người ta xong bỏ về. Cậu đấy, cái tính bốc đồng này chính là vật cản lớn nhất trên con đường thành công của cậu. Chỉ cần cậu biết kiềm chế một chút, có rất nhiều chuyện đã có thể khác đi rồi.”
Philip bị “dạy dỗ” liền xị mặt không vui nhưng anh cũng biết những gì Khánh nói là sự thật. Ngay cả ba anh cũng mắng anh như vậy, nói một kẻ thiếu kiên nhẫn thì không thể làm nên nghiệp lớn.
“Vậy bây giờ giải quyết thế nào?”
“Còn thế nào nữa? Xin lỗi người ta chứ sao. Hỏi xem kế hoạch đầu tư của cô ấy cụ thể thế nào rồi hãy cân nhắc thật kỹ trước khi quyết định có muốn từ chối hay không.”
Nghe được hai chữ “xin lỗi”, đại thiếu gia Schiller như bị nhéo ngang sườn, lập tức phản ứng.
“Lại xin lỗi nữa??? Tôi nói cậu nghe, đời này kể cả ba tôi tôi cũng chưa xin lỗi nhiều thế đâu. Cô ta chính là tên đầu sỏ gây ra mọi rắc rối tai họa, giờ lại còn năm lần bảy lượt bắt tôi xin lỗi?”
Póc.
Khánh búng ngón tay vào trán Philip nghe một tiếng giòn tan. Philip ôm đầu kêu oai oái.
“Con mẹ nó, sao lại đánh tôi? Cái thế giới chó má này ai cũng bắt nạt tôi là thế nào???”
“Còn già mồm? Cậu mà là em trai tôi thì tôi đánh cậu què giò rồi. Đứa nào nói kể cả tổng thống mà làm sai thì cũng bị kết án như dân thường? Chỉ vì cậu là đại thiếu gia mà làm sai lại không phải nhận lỗi à? Cô ấy làm hỏng nhà cậu cũng trực tiếp đến xin lỗi và bồi thường cậu rồi. Còn cái đồ hư hỏng nhà cậu chửi người ta thì không sao, bảo xin lỗi lại sợ mất mặt?”
“Cậu…”
Bực bội mà không có chỗ phát tiết, Philip tức tối khua khoắng chân tay đấm đá vào không khí.
“Loạn rồi, loạn hết rồi. Từ ngày cô ta xuất hiện cậu như bị bỏ bùa ấy, răm rắp nghe theo cô ta. Nói thật đi, có phải cậu mê muội cô ta rồi không? Vì nhan sắc? Hay vì tiền?”
Bốp.
Philip lại bị Khánh vỗ một cái vào sau gáy đau điếng. Cậu ta còn chưa kịp đánh trả đã thấy người kia đi về phía phòng ngủ, chỉ bỏ lại một câu.
“Thằng mất nết!!!”
“Khốn kiếp! Cậu mới mất nết ấy. Tôi lớn tuổi hơn cậu đó, vậy mà cậu dám đánh tôi. Ba mẹ tôi còn chưa bao giờ đánh tôi đâu.”
Một phút sau, Khánh đi ra, tay cầm theo quần áo, ném một ánh mắt lạnh lùng mà sắc nhọn như dao về phía “thằng nhóc nhiều tuổi” kia.
“Thế nên càng cần có người chỉnh đốn cậu một chút.”
Philip nhìn thằng bạn khốn kiếp như một ông cụ non lững thững đi vào phòng tắm rồi đóng sầm cửa lại mà chỉ biết hậm hực trong lòng.
Cãi cọ bát nháo cả buổi như vậy nhưng mấy ngày sau Philip vẫn ngoan ngoãn đến văn phòng công ty MVC tìm gặp “cá mập chúa”.
“Philip, nếu tôi nhớ không nhầm thì khoản bồi thường 70 ngàn euro đã được chuyển cho anh. Phía bảo hiểm cũng xác nhận việc cử đội ngũ tốt nhất đến sửa nhà cho anh. Nợ nần giữa chúng ta đã được giải quyết xong. Không hiểu…anh đến tìm tôi là còn muốn đòi gì nữa?”
Mặc dù Vân biết rõ vì sao cậu ta đến gặp cô, càng hiểu hơn trong lòng cậu ta lúc này đang cảm thấy thế nào nhưng cô vẫn muốn “giũa lại cái nết” của cậu đại thiếu gia này một chút.
Nếu hai người hợp tác thành công, tương lai còn phải làm việc với nhau lâu dài, không thể để cậu ta mang cái thái độ “bố thiên hạ” đó ra nói chuyện với người khác được. Cô là người dễ tính, không thích so đo thì có thể bỏ qua cho cậu ta, nhưng để cậu ta làm mếch lòng đối tác hoặc các chuyên gia cốt cán trong công ty thì sẽ rất khó dàn xếp. Tốt nhất là “dạy con từ thuở còn thơ”, uốn nắn càng sớm sẽ càng mau thay đổi.
Đứng giữa phòng làm việc sang trọng, đối mặt với một người phụ nữ mà anh tin là không lớn hơn mình quá mấy tuổi, lúc này Philip cảm thấy cực kỳ ê chề. Chỉ vẻn vẹn có vài ngày mà anh phải muối mặt đến xin lỗi cô ta những hai lần. Thật sự tổn thương lòng tự trọng của anh quá mà.
Mặc dù Karl đã nói, lần trước anh chưa hề xin lỗi cô ta, chỉ là bảo cô ta đừng để bụng. Nhưng mà trong từ điển của Philip thì chỉ riêng thái độ xuống nước đó thôi đã là lời xin lỗi rất trịnh trọng rồi. Giờ bắt anh thực sự đánh vần ra chữ đó thì…haizzz, bỗng nhiên anh ước mình bị câm luôn đi.
Xoắn xuýt rối rắm trong lòng cả nửa ngày Philip mới nặn ra được một câu.
“Tôi đến là để…xin…xin lỗi cô.”
Đưa tay lên gãi tai, khuôn mặt Philip dần ửng đỏ, những ngón tay cũng lóng ngóng hết di chuyển từ tai ra gáy rồi lại tới cằm.
Vân nhìn tên nhóc kém cô mười mấy tuổi nhưng cao hơn cô cả cái đầu, to lớn như cây cột đình đứng ngượng nghịu giữa phòng liền không nhịn được cười.
Thật ra, cậu ta cũng không phải là một đứa trẻ xấu. Bản chất rất tốt, còn có tài, chỉ là sinh ra trong gấm vóc, được nuông chiều quá đà nên dưỡng thành những tật xấu. Nếu có người tận tình dạy bảo, nhất định cậu ta sẽ như viên ngọc được mài mịn mà sáng bóng lấp lánh, có thể trở thành hàng cực phẩm.
“Được rồi. Tôi đùa chút thôi. Hôm qua tôi đã nói chuyện với Karl về anh rồi. Giữa chúng ta mấy ngày qua liên tục gặp phải những tình huống không vui vẻ. Nếu anh đã cất công tới đây thì tôi hi vọng lần này anh sẽ nghiêm túc nói chuyện rõ ràng một lần. Thời gian của tôi cũng không phải thứ vô giá trị.”
“Được được. Tôi đảm bảo sẽ kiên nhẫn và nghiêm túc.”
Vân nhìn anh chàng vừa phút trước còn ngại ngùng, phút sau đã như con cún vẫy đuôi vui vẻ liền lắc đầu cười.
Bọn họ dành cả tiếng đồng hồ nói qua một lượt những điểm trọng yếu cần duy trì hoặc thay đổi. Vì sản phẩm mới của MVC đạt hiệu quả thấp hơn so với mong đợi sau biến cố rò rỉ thông tin nên sự xuất hiện của dự án Philip đang phát triển sẽ giúp thúc đẩy lưu lượng người dùng. Đổi lại, danh tiếng của MVC cũng sẽ khiến đồng crypto của Philip chiếm được lòng tin hơn, thu hút người dùng mới và kéo giá trị thương mại của công ty cậu ta tăng trưởng mạnh hơn.
Không chỉ thế, Vân cũng chỉ ra những điểm yếu kém trong phương thức hoạt động của công ty Philip. Cô lên kế hoạch giúp cậu ta tuyển thêm nhân sự, hỗ trợ kỹ thuật, chia sẻ nguồn tài nguyên kiến thức và công nghệ để công ty của Philip có thể đi vào quy mô bài bản, chuyên nghiệp hơn.
Những mối lo lắng của Philip từng cái từng cái đều được Vân giải đáp cặn kẽ và thỏa đáng. “Cá mập chúa” ra tay cũng vô cùng hào phóng, ngay từ lượt đầu đã đồng ý cấp cho công ty anh một lượng vốn còn nhiều hơn cả giá trị của công ty trên thị trường.
“Miếng cao dán hình ngân lượng” có tác dụng thật thần kỳ, đột nhiên Philip cảm thấy những tổn thương của lòng tự trọng đều lành lại hết, hoàn toàn biến mất không còn chút dấu vết.
Cái gì mà mất mặt chứ? Đàn ông xin lỗi một người phụ nữ là tôn trọng họ thôi mà. Cũng có gì to tát đâu.
Khuôn mặt trắng trẻo điển trai của Philip giãn ra một nụ cười còn tươi hơn cả hoa lá mùa xuân. Anh nhìn “cá mập chúa” thấy cũng không đến nỗi tàn ác hay ghê gớm lắm, thậm chí là rất xinh đẹp động lòng người.
Bỗng dưng cái ý tưởng từ thời nguyên thủy “một mũi tên trúng hai đích” lại hiện về. Thử nghĩ mà xem, nếu anh có bạn gái là tỷ phú, còn là người có thể khiến ba anh phải dè chừng, cảm giác chiến thắng tuyệt đối này sẽ “phê” tới mức nào.
“Ngày mai trợ lý của tôi sẽ mang một tổ kỹ thuật sang chỗ anh bắt đầu triển khai việc nâng cấp sản phẩm và chuyển server. Cô ấy cũng sẽ gặp gỡ với bộ phận nhân sự để thống nhất kế hoạch tuyển dụng. Thời gian có chút gấp rút nên anh chịu khó vất vả giai đoạn đầu. Sau khi ổn định thì có thể thong thả hơn.”
Philip gật gật đầu như giã tỏi, ngoan ngoãn hệt chú cún con biết vâng lời. Anh nhìn vẻ mặt nghiêm túc làm việc của Vân, vừa lạnh lùng quyết đoán đúng phong thái của sếp lớn, vừa kiều diễm rạng ngời như một đóa hoa rực rỡ màu sắc của tài năng và tri thức.
“Đó là tất cả kế hoạch cho ba tháng tới. Anh có muốn hỏi gì không?”
Ngẩng đầu lên khỏi màn hình máy tính, Philip nở nụ cười đóng dấu bản quyền “công tử hào hoa số 1 Hamburg” nhìn Vân.
“Cô bao nhiêu tuổi?”
“Hả?”
Bị đột kích bất ngờ bằng một câu hỏi không liên quan, Vân có chút phản ứng chậm. Nhưng ngay sau đó cô nheo mắt nhìn Philip đầy thăm dò.
“Anh hỏi cái này để làm gì?”
Nhún vai một cái, Philip làm ra vẻ mình không có toan tính gì, chỉ là hỏi vu vơ thế thôi.
“Tại ba tôi nói ông ấy từng gặp cô 14 năm trước, lúc đó cô đã là cánh tay phải đắc lực của mẹ cô. Tôi chỉ thắc mắc, nhìn cô trẻ như vậy, chẳng lớn hơn tôi là bao thì lúc đó mới là đứa bé thôi chứ mấy. Sao có thể khủng bố tới mức quản lý cả một công ty?”
Phì cười, Vân nghiêng đầu nhìn Philip.
“Vậy anh nghĩ tôi bao nhiêu tuổi?”
“28?”
Vân không đáp, chỉ cười và lặng lẽ tắt các cửa sổ trên màn hình.
“29?”
Philip hỏi tiếp, cổ hơi vươn ra phía trước để nhìn phản ứng của Vân.
“Ok, 30. Chắc không hơn được đâu. Đến một nếp nhăn ở đuôi mắt cô còn không có thì nói ngoài 30 khó tin lắm.”
Vẫn chỉ cười và im lặng, Vân gấp laptop lại, để qua một góc trên bàn làm việc.
Philip nhìn thấy tia vui vẻ tỏa ra từ đôi mắt sáng của Vân, chắc hẳn cô đang rất hài lòng về câu khen ngợi của anh nên tâm trạng mới tốt thế.
“Bị tôi đoán trúng rồi, đúng không? Biết ngay mà, cô 30 tuổi, vậy là 16 tuổi cô đã được mẹ giao cho một công ty triệu đô, cũng đáng nể đấy. Lúc tôi 16 tuổi vẫn còn đang học đại học…”
Thấy Philip lải nhải, Vân liền cắt ngang.
“Không ai nói với anh, hỏi tuổi của phụ nữ là rất bất lịch sự à?”
“Nhưng mà cô…”
…đâu phải phụ nữ đâu. (Cô là cá mập chúa)
Nói được nửa câu Philip liền sực tỉnh, nhớ ra mình vừa lỡ lời. May mà chưa nói hết, không lại thêm một lần muối mặt xin lỗi nữa rồi.
Nhanh trí bẻ lái, anh chữa lời.
“Cô là cộng sự trong kinh doanh, còn là hàng xóm với tôi mà. Chúng ta nên biết về nhau một chút, sau này mới dễ làm việc, cũng tránh được hiểu lầm.”
Vân liếc nhìn anh ta, giác quan thứ sáu của cô mách bảo, tên nhóc này đang tính toán gì đó chứ không đơn thuần chỉ là hỏi chuyện xã giao. Cô thận trọng chuyển hướng chủ đề.
“Những gì có thể biết ba anh cũng đã cho anh biết hết rồi, không phải sao?”
Cô nói rất tự nhiên, không có vẻ gì là đang trách móc, nhưng sao anh lại thấy áy náy giống như lén lút làm chuyện xấu vậy.
“Mà nhắc đến ba anh, chúng ta còn chưa nói đến điều kiện cuối cùng.”
“Hả? Lại điều kiện gì nữa?”
“Karl không nói với anh sao? Tôi đồng ý cho anh thêm một cơ hội, nhưng là kèm theo một điều kiện. Điều kiện này rất quan trọng. Nếu anh không đồng ý, việc hợp tác sẽ rất khó khăn.”
“Cô…”
Đang tính buông một câu chửi thề, Philip sực nhớ ra phải dằn lòng, cố nén lại thói quen phản ứng ngay lập tức rồi chỉnh giọng xuống thấp hỏi lại.
“Cô có điều kiện gì?”
“Một cuộc gặp mặt với ba anh.”
mi.meo
Phàm NhânMắ, mới có cái văn án thoi á:))))👁️👄👁️
phong Đạm Khinh Vân
Phàm Nhânchưa full à tác giả ơi
Bách Lâm
Phàm Nhân Tác giảBản draft thì full rồi nhưng mình chưa có thời gian chỉnh sửa. Còn khoảng 50 chap nữa, hi vọng từ giờ đến cuối năm sẽ xong và mình sẽ up full.