Chương 7: Biết địch biết ta
Chuyện thông tin dự án bị rò rỉ còn chưa giải quyết xong đã lại thêm một rắc rối khác đổ xuống đầu. Căn hộ của Vân hiện tại ngổn ngang như một bãi chiến trường. Toàn bộ phòng ngủ và phòng quần áo đều bị hỏng từ sàn lên đến tường và các kệ tủ. Đã thế, nước còn thấm xuống tận tầng dưới gây ảnh hưởng tới nhà khác.
Không thể phân thân ra lo tất cả các việc nên Vân đành giao chuyện nhà cửa cho trợ lý, để Gosia gọi cho bên bảo hiểm bất động sản đến sửa nhà đồng thời kiểm tra thiệt hại của căn hộ kia và đưa ra phương án bồi thường. Còn chính cô chỉ có thể tập trung vào chuyện quan trọng nhất lúc này là đảm bảo dự án được đưa trở lại quỹ đạo và ra mắt đúng hạn.
Chiều thứ Hai, sau một ngày căng thẳng cùng tổ kỹ thuật và phòng marketing họp tới họp lui, Vân trở về phòng làm việc trong tâm trạng hoang mang.
Ở thời đại công nghệ thông tin này, mọi thứ đều diễn ra với tốc độ nhanh đến chóng mặt. Chỉ cần sơ hở một phút thôi là đã đủ để đối thủ có cơ hội vượt lên trước mình, thậm chí còn có thể bị đạp ra khỏi vòng đua.
Hiện tại bản beta đã được xây dựng gần xong, các đề xuất về chiến dịch ra mắt sản phẩm cũng rất khả thi, nhưng bên quan hệ công chúng lại thông báo, một công ty đối thủ đã quyết định đẩy nhanh tiến độ, công bố bản demo cho sản phẩm ví crypto mới của họ, thậm chí còn ấn định ngày ra mắt sớm hơn so với kế hoạch. Điều này chứng tỏ họ đã nắm được kha khá thông tin về dự án của MVC nên mới tự tin đối đầu trực diện như vậy.
Thật đúng là chó cắn áo rách. Cứ với đà này, nếu chẳng may vào ngày tung ra sản phẩm, hiệu quả không được như mong muốn, nhất định đám cổ đông già kia sẽ có cớ sỉ vả cô, thậm chí yêu cầu hủy luôn dự án.
Không được, ngồi im chờ chết chưa bao giờ là phong cách của mình. Cô phải tìm một lá bài khác đủ mạnh để đập tan ý đồ đó của họ.
Vẫn còn đang loay hoay nghĩ cách tìm lá bài mới ở đâu, cửa phòng làm việc đã mở ra và bóng dáng mệt mỏi của Gosia xuất hiện.
Mấy ngày nay cô ấy cũng rất vất vả, tăng ca cả thứ Bảy và Chủ Nhật, điện thoại cũng bị gọi liên tục không ngớt. Vân nhìn cô trợ lý thân tín đã theo mình mười mấy năm, cảm thấy có chút áy náy.
“Chị Vika, phía bảo hiểm bất động sản mới gọi tới, có vẻ như chủ nhân căn hộ 1402 không phải là một nhân vật tầm thường dễ đối phó. Anh ta không hài lòng với bất kỳ phương án bồi thường nào mà bên bảo hiểm đưa ra. Giờ còn đòi kiện chị nữa.”
Vân nhíu mày khó hiểu.
“Sao lại thế? Thiệt hại nặng tới mức nào mà anh ta muốn làm lớn chuyện như vậy?”
“Theo như người đại diện của bảo hiểm đến hiện trường kiểm tra thì thiệt hại vật chất không quá nhiều, chỉ có một mảng trần bị ngấm nước, ngoài ra các thiết bị trong nhà không hề có dấu hiệu bị hư hại. Nhưng vị chủ nhà lại nói, nước từ trần nhà rơi xuống làm hỏng rất nhiều tài liệu tuyệt mật trên bàn làm việc của anh ta. Giá trị của những tài liệu đó vô cùng lớn, có thể là đột phá về khoa học mang tầm cỡ giải thưởng Nobel hay chí ít là MP.”
Nghe đến đây, trong đầu Vân chợt nhớ đến buổi lễ trao giải cống hiến khoa học của trường TU.
“Anh ta là nhà khoa học?”
“Hình như không phải. Theo những thông tin tôi tra ra được thì anh ta là doanh nhân. Nhưng cũng có thể vừa là doanh nhân vừa là nhà khoa học.”
“Những tài liệu đó là gì? Quý giá tới mức nào?”
“Anh ta nói đó là tài liệu nghiên cứu của một dự án khoa học chưa từng được công bố nên anh ta không thể nói chi tiết. Giá trị của nó vô cùng lớn, có thể làm thay đổi cả một ngành công nghiệp trong tương lai. Nhưng bên bảo hiểm lại nói, những tài sản không thể định giá thì không được tính trong bảo hiểm bất động sản, nên họ từ chối bồi thường cho những thiệt hại đó.”
Hai bên thái dương giật giật, Vân đưa tay lên bóp trán, cảm giác da đầu cũng muốn căng đến nứt toác ra.
“Liên lạc với tổ pháp lý, bảo luật sư Steinberger tới nói chuyện xem có thể định giá được số tài liệu đó không.”
Gosia gật đầu rồi quay gót đi ra.
Vào thời điểm nhạy cảm này cô không thể dính dáng đến bất kỳ vụ kiện tụng nào, nhất là lại liên quan đến tầng lớp khoa học trí thức được xã hội kính trọng. Nếu để tin này rơi vào tay giới truyền thông thì không chỉ có danh tiếng của cô bị bôi đen mà hình ảnh của công ty cũng bị ảnh hưởng. Đừng nói là bị đối thủ cạnh tranh dìm, có khi sản phẩm của công ty còn chưa kịp ra mắt thì đã bị công chúng tẩy chay trước rồi.
Trưa hôm sau, trong lúc Vân tranh thủ vừa ăn vừa lướt qua các dự án crypto đã bị ban thẩm định cho rớt để xem có thể vớt vát được thứ gì khả thi hay không, Gosia cầm điện thoại đến đưa cho cô nói với giọng lo lắng.
“Luật sư Steinberger muốn nói chuyện trực tiếp với chị.”
Vị luật sư dày dạn kinh nghiệm trong vấn đề tố tụng liên quan đến các sản phẩm sở hữu trí tuệ này thường ngày rất ít khi nói chuyện với cô. Chỉ cần nghe thông tin truyền đạt từ trợ lý và kết quả mà cô muốn, anh ta sẽ luôn biết cách giải quyết vấn đề vô cùng kín kẽ và ổn thỏa, sau đó chỉ gửi báo cáo cho cô qua email. Lần này anh ta lại muốn nói chuyện trực tiếp thì e là gặp phải tảng đá to nào rồi.
Có dự cảm chẳng lành, Vân nhận điện thoại từ tay trợ lý, hỏi luôn vào vấn đề.
“Chủ nhân căn hộ 1402 đó là người rất có máu mặt?”
“Cậu ta thì không nhưng gia đình cậu ta thì có. Chị biết tập đoàn vận tải biển Schiller không?”
Schiller AG, tập đoàn vận tải biển lớn thứ 3 ở Đức, sao cô lại không biết chứ. Chẳng những mẹ cô và Robert từng bị chèn ép khi làm ăn với họ mà lão già Gerhard Schiller còn nợ nhà Robert một mạng người. Nhắc tới cái tên đó đến bây giờ cô vẫn còn giận run lên.
“Căn hộ đó không lớn lắm, cũng chẳng có gì đặc biệt, người nhà Schiller sao lại ở đó?” – Vân thắc mắc.
“Tôi đã điều tra sơ qua. Cậu ta tên Philip, là con trai cả của Gerhard Schiller và là một thiên tài máy tính. Vì không chung chí hướng và không muốn làm việc dưới trướng cha mình, cậu ta đã đến Berlin để tự khởi nghiệp. Quan hệ của cậu ta với gia đình không tốt lắm nên cậu ta mua căn hộ đó để ở riêng.”
“Vậy cậu ta đòi bồi thường cho số tài liệu đó thế nào?”
“Ba triệu euro, không kém một xu.”
Vừa nghe được con số, hỏa khí trong đầu lập tức bốc lên phừng phừng. Phải cố gắng lắm Vân mới không hét lên.
“Cái gì? Cậu ta bị điên hả? Cậu ta nghĩ bố cậu ta là tỷ phú thì người khác cũng là tỷ phú sao?”
Luật sư Steinberger im lặng, từ chối đưa ra lời bình luận cho câu nói vừa rồi. Mặc dù trên giấy tờ Vika chỉ đứng tên một vài tài sản cá nhân và cổ phần của MVC, nhưng làm việc với cô lâu năm anh cũng đã đoán được mối quan hệ giữa cô và tập đoàn đa ngành Helios Group của Ba Lan.
Nếu anh không lầm thì chủ tịch và CEO hiện tại của HG là người nhà của cô. Cho dù bọn họ cố ý dùng tên họ khác nhau để tránh bị báo chí liên hệ và dòm ngó nhưng xâu chuỗi nhiều sự kiện liên quan tới bọn họ thì vẫn có thể nhìn ra được đây là một gia đình.
Chỉ tính riêng công ty MVC này thôi, tổng giá trị đầu tư của nó đã lên đến cả tỷ euro mà Vika là cổ đông lớn nhất. Nếu tính thêm cả tập đoàn HG thì con số tài sản mà cô sở hữu còn lớn hơn gấp vài lần.
Đó là mới tính phần bề nổi. Còn phần chìm của tảng băng sâu tới đâu thì không ai biết được.
Anh nghe nói, trong số các cổ đông sáng lập của tập đoàn HG từng có hai thủ lĩnh xã hội đen vô cùng ghê gớm. Nếu Vika cũng có liên quan đến họ thì nhất định là có rất nhiều thứ không thể lộ tên ra được.
Bấy nhiêu thôi đã đủ thấy so sánh giữa Vika và cậu thiếu gia nhà Schiller kia, bọn họ đều là bên tám lạng kẻ nửa cân, không ai thua kém ai. Bởi vậy anh mới cần nói chuyện trực tiếp với cô xem cô muốn hướng đến phương án giải quyết nào.
Có thể cô sẽ muốn chi luôn ba triệu bồi thường để bịt miệng cậu ta, tránh phải đối đầu với gia đình cậu ta nếu để sự việc đi đến bước kiện tụng. Nhưng cũng có thể cô sẽ không chịu để một tên nhóc hai mươi mấy tuổi đầu uy hiếp mình và quyết tâm đấu với cậu ta đến cùng.
Day day hai bên thái dương, Vân bực bội siết chặt chiếc điện thoại trong tay.
“Được rồi, tạm thời đừng manh động. Để tôi nghĩ xem có thể đàm phán ngoại giao một cách hòa bình với cậu ta hay không.”
“Ok. Cần gì cứ nói với tôi. Không làm phiền cô nữa. Chúc may mắn!”
Luật sư Steinberger nói ngắn gọn vài câu rồi cúp máy.
Quẳng điện thoại sang một bên, Vân ngẩng đầu nhìn trợ lý.
“Gửi cho tôi tất cả các thông tin mà cô và luật sư Steinberger tìm được liên quan tới Philip Schiller.”
Biết địch biết ta trăm trận trăm thắng. Trước khi quyết định có nên mang cậu ta ra làm cái thớt để tính cả nợ mới nợ cũ với lão già Gerhard Schiller không thì cô muốn biết, rốt cuộc cậu ta có bản lĩnh tới cỡ nào.
Rất nhanh chóng, toàn bộ thông tin về “hàng xóm tầng dưới” của Vân hiện ra trên màn hình máy tính trước mặt cô. Trái với dự đoán ban đầu, càng đọc cô càng thấy thú vị.
Một cậu nhóc kém cô mười lăm tuổi, sinh ra đã ngậm thìa kim cương, vậy mà thay vì ăn chơi sa đọa như bao tên công tử con nhà giàu khác, cậu ta lại rất chịu khó học hành và có thiên phú. Mười bảy tuổi đã được chọn vào chương trình bồi dưỡng tài năng khoa học của Đại học Hamburg, hai mươi tuổi tốt nghiệp thạc sĩ loại xuất sắc rồi mở công ty riêng. Công ty của cậu ta tuy mới thành lập và vẫn ở quy mô nhỏ nhưng đã thu hút được một số nhà đầu tư hạt giống.
Điều đáng nói là, công ty cậu ta chuyên làm về mảng crypto. Hiện tại đang phát triển một đồng tiền điện tử mới và đang trong giai đoạn kêu gọi thêm đầu tư. Nhưng có vẻ như tình hình không được thuận lợi cho lắm.
Nhìn vào tiểu sử có thể thấy, cậu ta là một thiếu gia rất có chí và có tài, không muốn dựa dẫm vào gia đình và một lòng chuyên tâm phát triển sự nghiệp. Một người như vậy không thể nào có kiểu đòi hỏi vô lý hay cố tình kiếm cớ gây sự được.
Chưa kể, nếu đúng như lời luật sư Steinberger nói, quan hệ cha con nhà Schiller không tốt, như vậy cậu ta nếu có đi kiện cô cũng chưa chắc đã được cha mình đứng ra hỗ trợ. Rõ ràng phải có một động cơ nào đó rất lớn mới khiến cậu ta làm vậy.
Có lẽ nào, cậu ta yêu cầu cô bồi thường ba triệu euro là vì muốn lợi dụng sự cố này để có thêm một khoản đầu tư cho công ty?
Chỉ dựa vào những thông tin này mà đoán già đoán non thì không chính xác được. Chi bằng cô trực tiếp ra mặt, thăm dò đối phương một chút xem rốt cuộc cậu ta muốn gì thì hơn. Cũng chỉ là một cậu nhóc mới tốt nghiệp mà thôi, cô không tin mình không đối phó nổi.
mi.meo
Phàm NhânMắ, mới có cái văn án thoi á:))))👁️👄👁️
phong Đạm Khinh Vân
Phàm Nhânchưa full à tác giả ơi
Bách Lâm
Phàm Nhân Tác giảBản draft thì full rồi nhưng mình chưa có thời gian chỉnh sửa. Còn khoảng 50 chap nữa, hi vọng từ giờ đến cuối năm sẽ xong và mình sẽ up full.