Chương 22: Thăm dò
Thời gian quen nhau chưa lâu, nhưng Khánh cảm nhận mình ngày càng bị Vân thu hút. Không chỉ bởi vẻ ngoài quyến rũ hay trí thông minh vượt trội, ở cô anh còn tìm thấy những tính cách tương phản, rất mâu thuẫn lại cũng rất hòa hợp khiến cô trở nên vô cùng đặc biệt.
Chẳng hạn như, khi làm việc cô cực kỳ nghiêm khắc, luôn yêu cầu rất cao, mọi thứ phải chính xác đến từng chi tiết. Lúc bình thường cô lại khá dễ tính, thi thoảng còn có phần qua loa, nói chuyện cũng phóng khoáng, không hay để bụng, càng không soi mói những điều nhỏ nhặt.
Hay như, ở văn phòng, cô là một sếp lớn, phong thái mạnh mẽ, khí chất áp đảo, mọi lời nói đều quả quyết như mệnh lệnh. Nhưng lúc ở trong bếp, cô lại giống như bao phụ nữ của gia đình khác, rất dịu dàng, rất nhu hòa, còn hay nói đùa, thích trêu chọc người khác một cách tinh nghịch.
Nếu nói cô gái trong mộng của Khánh chính là tiên nữ chốn bồng lai có vẻ đẹp thanh thuần, mỹ lệ mà hư ảo vô thực thì Vân chính là tiên nữ đã hạ phàm, vẫn mang nhan sắc rung động lòng người ấy nhưng lại rất đời thường, rõ nét và chân thật.
Bao nhiêu năm theo đuổi hình bóng một người con gái không tồn tại, cuối cùng Khánh cũng đã có thể chạm đến một người bằng xương bằng thịt, ngồi ngay trước mắt anh.
Vừa ăn vừa nói một chút chuyện công việc, cảm thấy nếu cứ tiếp tục như này thì kế hoạch thăm dò của cô mãi mãi sẽ chỉ dừng lại ở ý tưởng. Vân uyển chuyển lái đề tài sang nói về sở thích âm nhạc.
Khi Khánh nói anh hay nghe nhạc hip hop và EDM, Vân không nén nổi tò mò liền hỏi.
“Gu âm nhạc của anh trẻ trung nhỉ, không biết năm nay anh bao nhiêu tuổi?”
Chiếc dĩa đang xoáy tròn cuộn mỳ trong tay Khánh dừng lại. Anh ngẩng đầu, hơi nheo mắt nhìn Vân.
“Sao tự dưng lại hỏi tuổi của tôi?”
Nở một nụ cười, Vân cố gắng làm ra vẻ tự nhiên, như thể cô chỉ hỏi vu vơ.
“À, thì làm việc với nhau một thời gian rồi mà tôi vẫn không biết anh bao nhiêu tuổi. Xưng hô cũng có chút đại khái theo phép xã giao. Nếu biết tuổi, chúng ta có thể đổi cách xưng hô nghe cho gần gũi hơn.”
Khóe môi lén cong lên, Khánh nói.
“Nếu cô muốn chúng ta thân mật hơn thì cứ gọi tôi bằng anh, tôi sẽ gọi cô là em. Cần gì phải dựa vào tuổi tác?!”
Khá bất ngờ trước lời đề nghị đột ngột của anh, Vân thoáng ngơ người mất một giây. Sau đó, cô nhanh chóng lấy lại thế chủ động.
“Thế nhỡ tôi hơn anh nhiều tuổi thì sao? Gọi một người phụ nữ lớn tuổi là em, anh không thấy ngại miệng à?”
Ánh nến lấp lóe trong mắt cô tỏa ra tia sáng tinh nghịch. Khánh mỉm cười, cũng “ăn miếng trả miếng”.
“Gọi một phụ nữ đẹp là em tại sao phải ngại? Tôi thấy rất vinh hạnh.”
Bị câu thả thính của anh chọc ghẹo, hai má của Vân liền đỏ hồng. Uống rượu nhiều năm cơ thể đã thành quen, tửu lượng của cô rất tốt. Cho dù có uống cả chai rượu vang mặt cũng không đổi sắc. Vậy mà chỉ mấy lời của anh lại thành công khiến mặt cô nóng bừng.
Dẻo miệng!
Vừa đẹp trai, tài năng, lại biết nói lời ngon tiếng ngọt, vậy mà vẫn độc thân. Thật khó tin.
Vân híp mắt, hơi vươn người tới trước nhìn thẳng vào đôi mắt đang cười của Khánh, hỏi anh.
“Anh đã dùng chiêu này với bao nhiêu cô gái rồi?”
Khánh bật cười, thưởng thức dáng vẻ như con nít hờn dỗi của cô, thấy đáng yêu hết sức.
“Em cảm thấy tôi rất có kinh nghiệm trong chuyện tán tỉnh phụ nữ?”
Không cần suy nghĩ, Vân gật đầu lia lịa. Cái cằm hếch lên đầy vẻ tự tin.
“Vật họp theo loài, người họp theo tính. Anh làm bạn thân được với tên thiếu gia ăn chơi nhất Hamburg thì chắc cũng không thua kém cậu ta là bao.”
Như nghe được câu chuyện hài, Khánh phá lên cười. Chưa bao giờ Vân thấy anh cười rộ lên một cách thoải mái đến thế. Trước nay, mỗi khi họ nói đến chuyện gì vui vẻ hay bị cô trêu chọc anh cũng chỉ mỉm cười một chút. Hôm nay dường như có men rượu trong người, anh trở nên thả lỏng hơn rất nhiều, cười đến ngả cả người ra sau.
“Em luôn đánh giá người khác bằng cách này à? Vậy theo lý thuyết đó, một người như em, có xuất thân từ một tổ chức xã hội đen, nhất định là rất đáng sợ. Tôi nên tránh thật xa, đúng không?”
Bị anh hỏi vặn lại, Vân á khẩu không nói nên lời.
“Cái đó…hai cái đó…không giống nhau.”
“Tại sao không giống? Chính em nói vật họp theo loài, người họp theo tính mà. Chẳng lẽ, chỉ riêng em là ngoại lệ? Hử?”
Chữ hử cuối câu nói của anh như cái móc, ngoắc vào một mạch máu nào đó trong trái tim Vân khiến nó như nghẽn lại và ngừng đập một giây.
Cô nhìn khuôn mặt điển trai của anh đang cười đến sáng lạn. Trong căn phòng rộng thênh thang chỉ có ánh nến bập bùng cùng quầng sáng từ đèn bếp hắt đến, từng đường nét hoàn hảo trên đó hiện ra vừa sắc bén lại vừa dịu dàng, đẹp đến mê hoặc.
Trước kia cô cảm thấy Nguyên là chàng trai đẹp nhất trong tất cả những người đàn ông cô từng gặp trên đời. Trong lòng cô vẻ đẹp của anh là thứ trường tồn, là tượng đài cẩm thạch vĩnh viễn không gì so sánh được.
Vậy mà ngay lúc này, cô lại cảm thấy, người đàn ông trước mặt còn đẹp hơn thế. Anh đúng là có nhiều nét rất giống Nguyên. Nhưng nếu phải so sánh, thì vẻ đẹp của Nguyên giống như một viên kim cương thô, rất thuần khiết nhưng chưa kịp tỏa sáng. Còn vẻ đẹp của Khánh chính là viên kim cương đó sau khi được mài giũa và đánh bóng, chẳng những trong suốt lung linh, còn phản xạ ra những tia sáng chói lọi đủ màu sắc khiến người ta khó rời mắt nổi.
Ở Nguyên, cô chỉ kịp nhìn thấy nét đẹp của anh khi đang ở độ tuổi thiếu niên tràn đầy sức sống, như bông hoa mận ngày xuân nở trắng tinh khôi. Nhưng ở Khánh, cô lại như thấy được những nét đẹp ấy khi đã bước vào tuổi trưởng thành, như trái mận chín đỏ au trên cành cây giữa nắng hè, nổi bật và mời gọi.
Thấy Vân mãi không trả lời, chỉ nhìn mình chăm chăm, Khánh có chút chột dạ. Có lẽ cô không thích người khác nhắc đến thân thế và gia đình mình. Anh thu lại nụ cười, rướn người về phía trước, dè dặt hỏi.
“Sao em không nói gì?”
Câu hỏi của Khánh kéo Vân ra khỏi trạng thái thất thần vì bị nhan sắc của anh mê hoặc. Trở về với thực tại, cô nhớ ra anh vừa mới bắt bẻ cô. Mà đến tận lúc này cô vẫn chưa tìm được câu nào nghe cho ngầu để đáp trả anh cả, đành vặn lại.
“Nãy giờ anh gọi tôi bằng em cũng thuận miệng quá đấy. Chuyện tuổi tác vẫn còn chưa xác định đâu.”
Khánh đoán được Vân không thể phản bác lại câu anh nói lúc trước nên mới kiếm cớ soi xét đến tiểu tiết này. Anh cũng không muốn làm khó cô, đành chiều theo mà hỏi lại.
“Em nhất định muốn biết tuổi của tôi?”
Vân gật đầu rất dứt khoát.
“Tôi có thể cho em xem thẻ căn cước.”
Nghe thấy vậy, cô liền hí hửng chìa tay về phía trước, ánh mắt hấp háy chờ đợi.
Haha, chẳng thể ngờ không cần nhọc lòng điều tra ngược xuôi, anh lại tự tay dâng thông tin cá nhân của mình cho cô xem. Nhưng chưa thấy thẻ căn cước đâu, cô lại thấy anh nói tiếp.
“Có điều…nghe nói giấy tờ tùy thân của em đã được làm lại toàn bộ. Thông tin ngày tháng năm sinh đều thay đổi. Tôi lại chẳng thể xác minh được tuổi thật của em thì làm sao biết em nhiều tuổi hay ít tuổi hơn tôi?”
Như bị điểm trúng huyệt, Vân cứng người mất một giây rồi nhanh chóng thu cánh tay lại. Cô hắng giọng, vẻ mặt gượng gạo, tránh né đôi mắt tò mò của anh.
Thằng nhóc Philip chết tiệt. Ngay cả chuyện này mà nó cũng nói với anh. Đúng là nuôi ong tay áo, nuôi báo trong nhà.
Biết mình đã tóm trúng điểm yếu của cô nàng, Khánh thầm cười đắc ý trong lòng. Nhưng ngoài mặt anh vẫn làm ra vẻ như không mấy quan tâm, hạ giọng xuống cho đôi bên một bậc thang để giữ mặt mũi cho nhau.
“Dù sao thì từ ngoại hình của em mà đoán, tôi nghĩ tuổi tác của chúng ta chênh lệch không nhiều. Đối với tôi, tuổi vật lý chỉ là một con số, không có ý nghĩa gì hết. Tôi gọi em là em, chẳng phải càng khiến em trẻ ra sao? Cũng đâu thiệt thòi gì. Hơn nữa, chỉ khi chúng ta nói chuyện riêng bằng tiếng Việt với nhau mới dùng đến xưng hô này. Bình thường ở công ty hay trước mặt người khác đều là nói tiếng Đức nên cũng sẽ không xưng hô như vậy. Cần gì phải xét nét đến tiểu tiết chứ, đúng không?”
Bị anh dỗ dành bằng những lời rất hợp tình hợp lý, Vân nghe xong cũng thấy xuôi tai. Vì vậy cô quyết định không nói thêm gì, coi như ngầm chấp nhận.
mi.meo
Phàm NhânMắ, mới có cái văn án thoi á:))))👁️👄👁️
phong Đạm Khinh Vân
Phàm Nhânchưa full à tác giả ơi
Bách Lâm
Phàm Nhân Tác giảBản draft thì full rồi nhưng mình chưa có thời gian chỉnh sửa. Còn khoảng 50 chap nữa, hi vọng từ giờ đến cuối năm sẽ xong và mình sẽ up full.