Chương 21: Bữa tối
Không chắc chắn lắm về phán đoán của mình nên Vân muốn thử thăm dò anh một chút. Muốn tạo bầu không khí thoải mái để nói chuyện thì đương nhiên không gian xung quanh cũng cần thân mật, ấm cúng hơn. Vậy nên thay vì đi ra nhà hàng, cô đề nghị họ cùng đi mua đồ về nhà nấu ăn.
Khánh là người thích yên tĩnh, nếu không phải bắt buộc anh cũng không muốn tới mấy nơi đông đúc, ồn ào. Vì thế không cần suy nghĩ nhiều anh liền đồng ý.
Căn bếp nhà Vân được trang bị rất đầy đủ đồ dùng. Nhưng thú thật, từ khi cô chuyển vào ở đến nay, chưa lần nào cô dùng nó để nấu nướng cả. Nhiều lắm cũng chỉ là đun nước pha trà hay hâm nóng đồ ăn đêm khi phải làm việc khuya.
Mang một đống túi lớn túi nhỏ đặt lên mặt bàn bếp, Khánh nhìn một lượt xung quanh. Lần trước tới đây anh chỉ lướt mắt qua. Hiện tại nhìn kỹ mới phát hiện, mọi đồ đạc trong bếp đều có vẻ như chưa qua sử dụng, hoặc nếu có thì rất ít.
Ví dụ như chiếc bếp từ kia, trên bề mặt kính bóng loáng không hề có vết xước do cọ sát với nồi niêu xoong chảo. Hay như cái lò nướng gần đó, trên góc cánh cửa còn nguyên tem bảo vệ.
Cũng chẳng trách được, Vân bận rộn như vậy, đến thời gian ăn còn bị cắt xén qua quýt thì lấy đâu ra thời gian để nấu nướng. Nhưng như vậy thì, bữa tối hôm nay lẽ nào là lần đầu tiên cô ấy xuống bếp?
Có chút nghi ngờ trong lòng, Khánh thận trọng hỏi.
“Bữa tối nay…cô sẽ tự nấu?”
Anh còn nhớ, cô từng nói nhà cô có quản gia. Mặc dù anh chưa bao giờ thấy trong nhà cô có ai khác nên cũng không biết vị quản gia mà cô nói đó hiện tại đang ở đâu. Nhưng cũng có thể cô sẽ gọi người đó tới nấu ăn cho bọn họ.
Nhìn dáng vẻ không mấy tin tưởng của Khánh, Vân nổi hứng trêu chọc.
“Ủa. Tôi cứ tưởng anh sẽ nấu? Tôi nghe nói, đàn ông độc thân thời nay ai cũng dắt túi chút kỹ năng bếp núc để tự phục vụ bản thân. Đang hi vọng sẽ được thưởng thức tài nghệ của anh.”
Nghe cô nói vậy, Khánh chợt cứng người. Khuôn mặt trắng trẻo vì quanh năm được “ủ” trong phòng thí nghiệm thoáng chốc đỏ ửng.
Anh là đàn ông độc thân thì đúng, nhưng có kỹ năng bếp núc thì không hề.
Mười hai tuổi anh đã được gia đình gửi sang Đức. Một năm đầu tiên khi học tiếng Đức, anh sống cùng một người bác họ. Bà ấy cùng bạn gái là một cặp đôi đồng tính rất hạnh phúc. Cả hai đều không thích việc bếp núc. Chuyện ăn uống hàng ngày đều được giải quyết rất đơn giản bằng những món được chế biến sẵn hoặc đồ ăn ngoài. Thời gian rảnh rỗi họ cùng nhau trò chuyện, xem TV, đi du lịch. Vì thế mà Khánh chưa bao giờ phải bận tâm chuyện vào bếp giúp họ nấu ăn.
Bản thân anh từ lâu cũng đã coi việc ăn như một thứ trách nhiệm nạp năng lượng cho cơ thể nên không hề kén chọn. Chỉ cần đừng quá khó nuốt thì bất kể là món gì anh cũng sẽ không chê. Bao năm nay đã quen nếp như vậy nên anh cũng chẳng suy nghĩ đến việc phải học thêm kỹ năng này.
Nhưng hiện tại, hình như…có chút chủ quan quá rồi. Bữa này còn là anh chủ động mời cô nữa. Phải làm sao đây?
Vân nhìn bộ dạng xấu hổ cùng rối rắm của Khánh, cảm thấy thật vui mắt. Hóa ra cũng có thứ khiến thiên tài đành phải khuất phục và bó tay đầu hàng.
“Đùa anh thôi. Tôi sẽ nấu.”
Đôi lông mày đen rậm trên khuôn mặt đã hồi sắc của Khánh nhướng lên cao. Vân cảm thấy anh không tin cô biết nấu ăn nên dứt khoát muốn minh oan cho chính mình.
“Đừng tưởng tôi chỉ biết kiếm tiền. Trước kia chưa quá bận rộn và sống với gia đình, tôi rất hay tự nấu nướng. Chẳng qua những năm gần đây ngày càng nhiều việc, lại ở có một mình, dần dà tôi mới trở nên qua loa như vậy.”
Khánh không bình luận gì, coi như tạm thời tin. Dẫu sao, lát nữa được thưởng thức thành quả anh cũng sẽ phân định được những gì cô nói có đúng hay không.
Anh giúp cô bỏ đồ đã mua ra, một vài thứ đồ uống được xếp vào tủ lạnh. Lúc này anh mới thấy trong tủ có kha khá hộp nhựa chứa những món ăn đã được chế biến.
“Đây đều là đồ cô tự nấu?” – Anh hỏi.
“Không. Mấy món đó là bác quản gia mang tới. Thi thoảng tôi thèm đồ ăn truyền thống của Ba Lan nên bác ấy hay làm sẵn và để đó.” – Vân vừa rửa tay vừa trả lời.
“Quản gia nhà cô là người Ba Lan?”
“Ừm.”
“Nhưng tôi chưa bao giờ thấy có ai ở đây ngoại trừ cô.”
Đang cúi người mở tủ lấy nồi, Vân ngước mắt lên nhìn Khánh, khẽ cười.
“Trước kia tôi ở nơi khác rộng hơn nên có chỗ cho họ sống cùng. Mỗi tội, nơi đó khá xa, đi lại bất tiện, nhất là lúc vào giờ cao điểm bị kẹt xe, phải mất hơn tiếng đồng hồ mới tới văn phòng. Vì thế tôi dọn đến đây. Căn hộ này một mình tôi thì thoải mái, nhưng thêm vài người thì thành chật chội nên tôi không đón họ tới đây.”
Họ? Vậy là, quản gia nhà cô không phải một người mà là nhiều người? Hoặc cũng có thể nói, cô có quản gia và thêm cả những người giúp việc khác?
Điều này anh cũng không thấy quá ngạc nhiên. Lúc còn đi học ở Hamburg, anh thường được Philip đưa về nhà cậu ta chơi. Cả khu biệt thự lớn có không biết bao nhiêu phòng, lúc nào cũng tấp nập người ra người vào. Từ người làm vườn, đầu bếp, quản gia và những người giúp việc khác đều sống trong khuôn viên của biệt thự. Đây hẳn là phong cách của những gia đình giàu có.
Khánh đứng trong bếp, cùng phụ giúp Vân và xem cô nấu ăn. Lần đầu tiên chứng kiến cô làm bếp, cảm giác có chút thần kỳ. Thì ra, cô không chỉ giỏi giang, quyết đoán trên thương trường mà còn rất thành thạo trong khoản nội trợ. Từng miếng nấm miếng thịt được cô thoăn thoắt cắt ra thành những phần đều đặn. Nhờ kỹ năng multitasking* mà hiệu suất cũng rất cao.
*multitask: làm nhiều việc cùng một lúc.
Chỉ một lát sau, hai đĩa mỳ Ý ngon mắt đã xuất hiện trên bàn. Những sợi mỳ dai vàng bóng được trộn đều trong nước sốt pho mát cùng rất nhiều nấm và thịt gà thái sợi, bên trên còn điểm thêm vài nhánh mùi xoăn xanh mướt, nhìn qua đã muốn ăn.
Một bữa tối lãng mạn nhất định không thể thiếu rượu và nến. Vân nhanh chóng lục tìm giá nến ba chân cùng hai chiếc ly đặt lên bàn ăn.
“Anh uống được rượu chứ?” – Vân hỏi.
Lần trước đi ăn bọn họ cũng chỉ gọi nước khoáng nên cô không chắc anh có giống mấy nhà khoa học sống healthy, tránh xa rượu bia, thuốc lá và các chất độc hại hay không.
“Tửu lượng của tôi không tốt nhưng uống một chút cũng không sao” – Khánh thật thà đáp.
Chỉ cần nghe thế, Vân liền nhoẻn cười. Đi tới phía bên kia phòng, cô mang ra một chai vang Ý trong tủ rượu đã lâu không chạm tới.
“Vậy thì uống một ly vang đỏ nhé. Sẽ làm món ăn càng ngon hơn.”
Khánh gật đầu, nhìn Vân đi tới đi lui, tìm dụng cụ mở rượu rồi khui nắp chai. Mọi động tác của cô đều thuần thục, giống một người làm việc này đã quá quen.
Póc. Tiếng nút bấc của chai rượu bật ra. Vân rót rượu vào bình pha lê, vừa rót vừa giới thiệu về chai rượu, có vẻ là loại mà cô rất thích.
Khánh không phải người sành sỏi trong chuyện thưởng thức các loại rượu, càng không hay bận tâm tìm hiểu về chúng. Nhưng có một cậu bạn thân là đại thiếu gia nổi tiếng ăn chơi, anh cũng “nhờ phúc” cậu ta mà được trải nghiệm rất nhiều thú vui của giới quý tộc.
Từ uống rượu, hút xì gà, cưỡi ngựa, lướt sóng, đua du thuyền…không có trò gì mà Philip không kéo anh vào bắt anh chơi cùng. Hễ là các môn thể thao anh sẽ đều hào hứng tham gia nhưng riêng khoản rượu bia, thuốc lá, nhảy nhót ở các hộp đêm, anh luôn rất miễn cưỡng. Vì thế đến tận bây giờ kiến thức của anh về rượu vang cũng chỉ đủ để đọc được tên các loại nho mà thôi.
Bàn ăn đã sắp xếp xong, Vân hướng tay mời anh ngồi. Chiếc bàn dài với mười mấy chiếc ghế, lúc này chỉ có hai người ngồi, nhìn qua có vẻ trống trải. Nhưng khi cô ngồi xuống đối diện anh, nhìn vầng sáng vàng dịu của ánh nến phủ lên trên gương mặt xinh đẹp kiều diễm, bỗng dưng cả căn phòng lớn liền thu nhỏ lại, chỉ còn không khí ấm áp giữa hai người.
Cầm ly rượu nâng lên ngang mặt, Vân cười tươi nói với anh chàng đang ngẩn người nhìn cô ở phía bên kia bàn.
“Chúc cho dự án hợp tác của chúng ta tiến triển thuận lợi, sớm thu được thành tựu.”
Khánh cũng cầm ly lên, hướng về phía cô gái có cái má lúm đồng tiền đáng yêu như mỹ nữ trong mộng của anh, nghiêm túc nói.
“Chúc cho mối quan hệ của chúng ta ngày càng tốt đẹp.”
Một lời hai ý. Anh không biết Vân có hiểu những gì anh nói không nhưng đây là ước nguyện thực lòng.
mi.meo
Phàm NhânMắ, mới có cái văn án thoi á:))))👁️👄👁️
phong Đạm Khinh Vân
Phàm Nhânchưa full à tác giả ơi
Bách Lâm
Phàm Nhân Tác giảBản draft thì full rồi nhưng mình chưa có thời gian chỉnh sửa. Còn khoảng 50 chap nữa, hi vọng từ giờ đến cuối năm sẽ xong và mình sẽ up full.