Chương 23: Thẳng thắn
Im lặng là đồng ý. Khánh nhìn biểu hiện của Vân liền đoán được cô đã không còn muốn tranh cãi tiếp vấn đề xưng hô nữa rồi nên anh đổi chủ đề.
“Đồ ăn hôm nay rất ngon. Tôi đoán đây là món tủ của em nên em muốn dùng nó để dụ dỗ tôi?”
Khánh đã ăn hết suất mỳ của mình, lúc này đang nhàn nhã nhấp một ngụm rượu.
Vân còn đang thong thả ăn nốt những miếng cuối cùng, nghe anh nói vậy liền ngẩng phắt đầu. Nhìn đuôi mắt cong cong lấp ló sau ly rượu pha lê của anh, cô cảm thấy hình như anh cũng đang thăm dò cô. Nhưng cô đã dành gần 20 năm cuộc đời tiếp xúc với đủ loại người trong xã hội, làm sao lại không nhìn ra chút mánh khóe kia của anh chứ.
Không nhanh không chậm, cô nhai nuốt miếng mỳ trong miệng, lại lấy khăn ăn lau khóe môi, sau đó mới từ tốn hỏi.
“Dựa vào cái gì mà anh lại nghĩ tôi muốn dụ dỗ anh?”
Hạ ly rượu xuống, Khánh nhếch một bên môi, vẻ mặt như muốn nói “đừng giả bộ nữa”.
“Dựa vào biểu hiện rất rõ ràng của em. Đề nghị ăn tối tại nhà, cùng đi siêu thị, tự tay nấu một món ngon, hỏi tuổi tác, gợi ý đổi cách xưng hô.”
Anh vừa liệt kê từng việc cô làm, vừa nghiêng người tỳ tay lên thành ghế, dáng vẻ thư thái như khán giả đang xem một vở kịch.
Vân một lần nữa bị anh bắt bài, hai tai không điều khiển được tự động đỏ lên.
Đáng ghét! Sao anh ấy lại thông minh tinh mắt như thế chứ? Không hổ là thiên tài. Cô đã khéo léo lèo lái câu chuyện tối nay một cách rất tự nhiên rồi vậy mà anh vẫn nhìn ra.
Đôi mắt nâu đen của Khánh đã thu lại hết mọi biểu cảm từ ngượng ngùng đến bối rối không biết phải làm sao của Vân.
Anh cảm thấy, cô là một người rất dạn dĩ, trải đời. Trên thương trường, cô cực kỳ sành sỏi, đối nhân xử thế cũng rất khôn khéo. Ngoài kỹ năng lãnh đạo nhuần nhuyễn, cô còn rất biết nhìn người, giỏi phán đoán, lại luôn kín đáo và thận trọng để không ai biết được cô cất giấu kế hoạch gì.
Nhưng trong phương diện tình cảm, cô lại có vẻ rất ngô nghê, vụng về, giống như một người không hề có kinh nghiệm. Mọi cảm xúc, toan tính đều gần như lộ hết ra mặt. Bởi thế mà anh mới dám khẳng định cô đang có ý muốn dụ dỗ anh.
Bị anh bóc trần những tâm tư nhỏ, Vân không chịu yếu thế, liền “đáp lễ”.
“Nếu nói vậy thì chẳng phải người bắt đầu dụ dỗ trước là anh sao? Chờ tôi cùng đi về mỗi ngày sau giờ làm, thường xuyên mời đi ăn, gợi ý khi nào stress thì tâm sự, mua đồ ăn vặt và nước uống đưa qua trợ lý, nhắn tin nhắc nhở đừng bỏ bữa…”
Vân kể đến đâu, nụ cười trên môi Khánh nở rộ ra đến đấy. Thì ra, cô nàng cũng đã để ý thấy những chiêu trò nho nhỏ của anh. Đến nước này rồi thì bọn họ cần gì phải đóng kịch giả ngây giả ngô nữa. Anh quyết định hạ màn, cùng cô thẳng thắn đối mặt với tình cảm của mình.
“Em nói không sai. Tôi đúng là rất muốn dụ dỗ em.”
Vân trợn tròn mắt. Còn chưa hết ngỡ ngàng trước thái độ thản nhiên của anh thì lại nghe anh nói tiếp.
“Nếu cả hai chúng ta đều muốn dụ dỗ lẫn nhau, vậy thì đơn giản rồi. Trực tiếp tiến tới thôi.”
Hả? Vân thầm hét lớn trong đầu.
Câu kết luận ngắn gọn và dứt khoát của Khánh đánh úp bất ngờ khiến Vân ngây ngốc đứng hình ngay tại trận. Cô há miệng sững sờ, không dám tin vào tai mình.
Dễ thế sao? Chỉ bằng một bữa ăn đơn giản, cô đã thành công tóm gọn anh chàng khoa học gia đang ngồi trước mặt này?
Cứ tưởng muốn cưa đổ thiên tài thì cũng phải cần đến phương pháp đặc biệt siêu phàm nào đó chứ. Dễ dàng quá thế này tự dưng cô lại thấy có chút hụt hẫng. Cảm giác bao toan tính trong đầu đều trở nên thừa thãi, IQ không có đất dụng võ nên cũng dư thừa theo.
Hơ. Nếu sớm biết thế này thì cô đã ra tay từ lâu rồi, chẳng cần phải đợi đến tận hôm nay.
Sau khi trấn tĩnh bản thân, Vân nói giọng hào sảng.
“Ok. Vậy thì tiến tới.”
Khánh cực kỳ vui khi thấy Vân đồng ý với anh nhanh đến vậy. Mặc dù giọng điệu của cô có chút không thích hợp, như thể gặp được đối tác làm ăn hợp ý mình liền tiện tay ký luôn hợp đồng. Nhưng có lẽ vì cô đã quen với phong cách như vậy trong công việc nên nhất thời có chút chậm thích nghi.
Không sao, những tiểu tiết nhỏ nhặt này không quan trọng. Chỉ cần cô bằng lòng ở bên anh, mọi thứ khác đều có thể từ từ thay đổi.
Chỉ bằng một bữa tối, Vân ngoài dự kiến đã tóm được bộ gien cực phẩm hiếm có khó tìm. Vấn đề bây giờ chỉ là làm thế nào để khiến anh đồng ý cho cô nhân giống bộ gien của anh nữa thôi.
Những ngày tiếp theo hai người thường xuyên gặp nhau, cùng đi làm, cùng ăn tối như bao cặp đôi mới chớm yêu đương. Ngẫm nghĩ một chút thì chính cô cũng không hiểu buổi tối hôm đó khi anh nói tiến tới là tiến tới cái gì và quan hệ của họ hiện tại nên định hình ra sao.
Bản thân cô có chút hảo cảm với anh, ngưỡng mộ anh vì tài năng, bị anh mê hoặc bởi nhan sắc. Nhưng nếu hỏi cô đó có phải là tình yêu không thì cô có thể trả lời ngay là không.
Cô và anh chưa có mấy hiểu biết về nhau, tình cảm cũng chưa có gì sâu sắc. Nếu theo tiến trình bình thường, bọn họ hoàn toàn có thể bắt đầu hẹn hò. Sau một thời gian tìm hiểu và khẳng định tình cảm thì sẽ tiến tới ra mắt gia đình rồi kết hôn và sinh con.
Ngặt một nỗi, Vân đã không còn niềm tin vào hôn nhân nữa. Bi kịch của bố mẹ cô và cả chính cô cùng Dương đã hoàn toàn dập tắt trong cô tia hi vọng mong manh, rằng cô có thể tìm được một người bạn đời cùng nhau bình an trải qua kiếp sống này.
Lý do cô dụ dỗ Khánh chẳng qua là vì cô muốn hai người thân thiết hơn rồi tìm cơ hội hỏi anh có thể hiến tặng cho cô một bản copy bộ gien thiên tài của anh hay không. Cô thực sự không nghĩ đến anh sẽ trực tiếp đề nghị hai người bọn họ tiến tới. Mà sau khi nghe được câu đề nghị hào phóng đó, cô quá vui mừng nên sảng khoái đồng ý luôn, chẳng kịp nghĩ đến những hệ lụy phía sau.
Đã nhiều ngày trôi qua, Vân cuối cùng cũng phải thừa nhận, nước cờ đó mình đi sai rồi. Ngồi trong nhà hàng, cô bắt đầu rối rắm suy nghĩ bước tiếp theo phải làm thế nào.
Khánh quay trở lại bàn ăn, ngồi xuống trước mặt Vân. Thấy cô đang mải nhìn ra ngoài cửa sổ, tâm tình như thả trôi ở tận phương trời nào, ngay đến cả việc anh ở trước mặt cũng không để ý. Khánh nghiêng đầu, gọi tên cô.
“Vân”
“Hả?” – Vân giật mình quay đầu.
“Đang nghĩ gì thế?”
“À…ờm…không có gì. Anh nói chuyện với bạn xong rồi à?”
“Ừ. Anh ấy là đồng nghiệp cũ, từng cùng anh làm một dự án với trường đại học ở Hamburg.”
“Ồ, ra thế. Vậy mình về thôi.”
Khánh mỉm cười, đứng dậy đi vòng qua bàn giúp cô kéo ghế rồi nắm tay cô cùng đi ra khỏi nhà hàng.
Mấy ngày nay, bọn họ đều như vậy. Anh rất chủ động quan tâm săn sóc cô. Mở cửa, lái xe, cầm túi…mọi cử chỉ của anh đều cực kỳ ga lăng theo đúng chuẩn mực một quý ông nâng niu trân trọng người phụ nữ của mình.
Có điều anh làm vậy càng khiến cô lo lắng, thậm chí áy náy.
Cô vốn nghĩ, thời đại bây giờ cả nam lẫn nữ đều sống rất thoáng, không còn bị bó buộc trong những giới hạn định kiến xưa cũ. Vì thế chỉ cần là đôi bên tình nguyện thì hai chữ “tiến tới” kia có thể là tình một đêm, có thể là hẹn hò vui vui, cũng có thể là bạn giường giúp nhau khỏa lấp nỗi cô đơn trong khi chưa tìm được người bạn đời thực sự…Có rất nhiều khả năng, có rất nhiều hình thức.
Nhưng mấy ngày qua cô đã nhận ra, dường như chữ “tiến tới” đó được anh hiểu theo nghĩa hoàn toàn khác.
Trong đầu anh, có lẽ đó chính là tiến tới một mối quan hệ nghiêm túc, cùng nhau yêu đương hướng đến hôn nhân.
Thực ra suy nghĩ của cô về chuyện nam nữ cũng chính là như vậy. Cô không có thời gian, càng không dư thừa tình cảm để hao phí vào những cuộc chơi bời không có điểm đến.
Đáng tiếc là hiện tại, cô không thể cho anh một tình yêu toàn tâm toàn ý mà anh xứng đáng nhận được.
Nếu đã như vậy, chi bằng giải quyết vấn đề thật nhanh. Sự khập khiễng này chấm dứt sớm chừng nào tốt chừng ấy. Tránh để đến lúc anh sa đà quá sâu, tình cảm dành cho cô quá nhiều, đến lúc đó nếu cô tổn thương anh, cô sẽ không bao giờ tha thứ cho mình được.
Ngồi trong xe ô tô, Vân nghiêng đầu nhìn ra ngoài, dõi mắt theo những đôi trai gái đang vui vẻ khoác tay nhau trên phố. Hôm nay là thứ Bảy, lại mới vào kỳ nghỉ hè, rất nhiều thanh niên tụ tập đi chơi từ chiều tới tận đêm khuya. Các hàng quán, trung tâm mua sắm, những điểm vui chơi công cộng đều đông đúc toàn người là người.
Nếu là 20 năm trước, chắc chắn Vân cũng sẽ vô cùng vui vẻ mà dắt tay bạn trai đến những nơi ồn ào này cùng tham gia náo nhiệt. Người bạn trai đó đương nhiên sẽ là Nguyên.
Trong những năm tháng sống tằn tiện đến khổ sở ở Ý, cô đã từng nghĩ, sau này phải kiếm thật nhiều tiền rồi cùng Nguyên đi đến thật nhiều nơi, khám phá các đất nước trên khắp thế giới, cùng anh lưu lại dấu chân ở cả năm châu. Hiện tại cô đã có đủ tiền để đi vòng quanh thế giới nhưng lại chẳng thể thực hiện được kế hoạch đó cùng anh.
Ở bên cạnh, mặc dù Khánh vẫn chuyên tâm lái xe nhưng anh để ý thấy tối nay tâm trạng của Vân có vẻ không vui, cô thường xuyên im lặng và thất thần.
Vươn tay nắm lấy bàn tay nhỏ gầy của cô, anh hỏi.
“Hôm nay em sao thế? Mệt quá à?”
Lắc đầu, Vân đáp ngắn gọn.
“Không phải.”
“Thế vì sao lại ít nói vậy?”
Vân khẽ cười.
“Thường ngày em nói nhiều lắm à?”
Khánh xoay đầu nhìn cô rồi lại quay về phía trước nhìn đường. Bàn tay lớn có chút thô ráp của anh khẽ miết những ngón tay thon dài của cô.
“Không hề. Bình thường em đã ít nói, tối nay còn đặc biệt ít nói hơn. Thực ra anh hi vọng em nói nhiều lên một chút. Cái gì cũng giữ trong lòng lâu dần sẽ sinh bệnh. Nói ra được sẽ giúp giải tỏa tâm trạng, như thế tốt hơn.”
Vân cúi đầu nhìn bàn tay hai người đan vào nhau, cảm xúc trong lòng vô cùng hỗn độn.
Xe đi đến con đường sau lưng tòa nhà chung cư của hai người rsau đó giảm tốc độ và chầm chậm xuống tầng hầm gara.
Khánh đỗ chiếc Mercedes màu nhũ xanh vào vị trí. Tắt máy và tháo đai an toàn, anh vừa định mở cửa thì nghe tiếng Vân gọi.
“Khánh.”
“Ừ, sao thế?” – Anh quay đầu nhìn cô.
“Em muốn có con với anh.”
Chỉ một câu ngắn ngủi với mấy từ tiếng Việt rất đơn giản nhưng Khánh lại như bị đặt vào khối bom, nổ tanh bành đến không thể suy nghĩ gì được.
mi.meo
Phàm NhânMắ, mới có cái văn án thoi á:))))👁️👄👁️
phong Đạm Khinh Vân
Phàm Nhânchưa full à tác giả ơi
Bách Lâm
Phàm Nhân Tác giảBản draft thì full rồi nhưng mình chưa có thời gian chỉnh sửa. Còn khoảng 50 chap nữa, hi vọng từ giờ đến cuối năm sẽ xong và mình sẽ up full.