Chương 24: Hỏng bét

Trong xe rất yên tĩnh. Yên tĩnh đến nỗi Khánh có thể nghe thấy tiếng tim mình đập bang bang như trống trận. 

Anh choáng váng ngây người nhìn chằm chằm Vân. Khuôn mặt cô rất nghiêm túc, nghiêm túc đến mức giống như cô muốn thực hiện ý định của mình ngay bây giờ. 

Kể từ sau bữa tối thứ Sáu tuần trước, bọn họ bắt đầu hẹn hò. Lần đầu yêu đương anh hoàn toàn không có kinh nghiệm. Anh không biết các bước tiến triển của một đôi tình nhân diễn ra như thế nào. Bao giờ thì nắm tay, bao giờ thì ôm hôn, bao giờ thì…

Dù anh đã đọc qua một vài cuốn sách, cũng từng nhìn thấy Philip dùng hành động “minh họa”, nhưng thực tế khi xảy ra với chính mình anh lại loay hoay, lúng túng, chẳng biết phải làm sao, chỉ đành…tùy cơ ứng biến.

Có thể là vì đã một tuần rồi nhưng bọn họ vẫn mới chỉ dừng ở việc nắm tay nên lời đề nghị bất chợt này của Vân khiến anh cảm thấy khó tin. Cũng có thể là vì hiện tại họ đang ở trong xe ô tô mà cô lại đưa ra yêu cầu quá trực tiếp khiến anh có chút…căng thẳng. 

Đầu óc đàn ông ở phương diện này chẳng ai là trong sáng cả, ít nhiều đều đã từng có những tưởng tượng nọ kia. Nhưng nói thế nào thì đây cũng là lần đầu tiên của bọn họ, nếu làm qua loa thì sau này nghĩ lại có khi sẽ không vui. 

Những ngày qua anh luôn cố gắng để ý tới cảm nhận và phản ứng của Vân đối với những cử chỉ thân mật giữa hai người. Anh không muốn khiến cô nghĩ anh chỉ định dụ dỗ để đưa cô lên giường. Anh thật lòng có tình cảm với cô, muốn yêu thương, nâng niu cô bằng cả sinh mệnh. Vì thế anh để cho cô cả thời gian và không gian để từ từ đón nhận anh bước vào cuộc sống của cô. Nhưng nếu tốc độ của anh quá chậm khiến cô không thể kiên nhẫn đợi được, vậy thì…

“Ở ngay đây sao?” – Khánh hỏi.

Trong đầu anh một vài hình ảnh 18+ bắt đầu nhảy nhót khiến hai vành tai cũng dần đỏ lên. 

Lần này đến lượt Vân ngơ người ra. Mất vài giây cô mới hiểu ý anh là gì. Cũng giống như anh, khuôn mặt cô lập tức đỏ hồng vì xấu hổ. 

“Không phải. Ý em không phải vậy.”

Phù. Như gỡ được tảng đá trong lòng, Khánh thở phào nhẹ nhõm. Anh vươn người sang phía cô, vòng tay lên lưng ghế, nhìn cô bằng đôi mắt sâu hun hút đầy dụ hoặc. 

“Lên nhà, rồi em muốn có bao nhiêu cũng được.” 

Anh đè thấp giọng, nói những lời ám chỉ đầy tình tứ. Hơi thở nam tính cùng mùi hương cơ thể đặc trưng của anh ập tới khiến cô không uống rượu mà cũng lâng lâng như say. 

Nhưng cô không thể làm một kẻ vô trách nhiệm, ăn xong chùi mép, càng không thể làm một kẻ lợi dụng, lừa gạt anh lên giường để lén lút có đứa con của anh. 

Cô biết, một khi họ bước qua ranh giới này thì về sau dù cô có lấy lý do gì cũng không thể bao biện được cho tội lỗi của mình. Cô cũng không thể nhắm mắt dối lòng mà kết hôn với anh chỉ để có đứa con một cách đường đường chính chính. 

Cô không muốn tổn thương anh, càng không muốn chính mình giẫm vào vết xe đổ năm xưa giữa cô và Dương. Anh còn trẻ, tương lai còn rất dài phía trước. Cô không thể, không cho phép mình phá hỏng tương lai ấy. 

Cố gom góp nốt những tàn dư lý trí còn sót lại để kháng cự ánh mắt quyến rũ của anh, cô cắn răng nói. 

“Em muốn thụ tinh nhân tạo.”

Lại thêm một câu nói ngắn ngủi mà khiến anh choáng váng. Khánh cảm thấy trong mấy phút vừa rồi anh như nằm dưới một chiếc máy đe, liên tục bị đập đến hoa mắt chóng mặt. 

Anh ngồi thẳng người, nhíu mày nhìn cô, môi mấp máy. 

“Em…ý em là gì? Anh…anh không hiểu.” 

Hít sâu một hơi, Vân lấy dũng khí nói lại một lần nữa. 

“Em muốn anh giúp em có con bằng cách thụ tinh nhân tạo.” 

Những nếp nhăn giữa đôi lông mày rậm của anh càng lún sâu hơn. Anh nhìn cô chằm chằm một lúc, sau đó không hiểu nghĩ đến cái gì lại đảo mắt nhìn xuống phía chân cô. 

Cô quan sát phản ứng của anh, rồi chợt hiểu anh đang nghi ngờ cô không phải phụ nữ chân chính và không thể làm chuyện đó. Xấu hổ cùng tức giận, cô xoay cả người sang phía khác, đưa lưng về phía anh, nói giọng oan ức. 

“Không phải lý do đó.” 

Khánh biết Vân rất thông minh, đã đoán ra suy nghĩ của anh nên càng thắc mắc. 

“Nếu không phải thì vì sao lại thụ tinh nhân tạo?” 

“Em…” 

Cô ấp úng, hai bàn tay xoắn chặt, không biết phải nói tiếp thế nào. 

Khánh nhìn Vân chăm chú. Biểu hiện của cô khiến anh vô cùng khó hiểu. 

Ngẫm nghĩ hồi lâu, anh bỗng nhớ tới vài lời cô nói với ai đó trong điện thoại mà anh vô tình nghe được vào tuần trước. Thêm cả cuốn brochure trên bàn trà nhà cô ngày bọn họ từ bệnh viện trở về. Sắp xếp logic một chút, lúc này mọi thứ liền trở nên rõ ràng. 

Những nếp nhăn trên trán dần giãn ra, anh chợt bật cười. Một nụ cười méo mó, vặn vẹo và đầy trào phúng. 

Đôi mắt anh đen thẫm chất chứa bi thương. Anh đau đớn hiểu ra lý do vì sao cô dụ dỗ anh. 

Hóa ra, cô không có ý muốn làm bạn gái anh, càng không định có một mối quan hệ nghiêm túc lâu dài như cùng anh kết hôn hay gì đó. Thứ cô muốn chỉ là một đứa bé với bộ gien bác học của anh mà thôi. 

Cô hoàn toàn không có tình cảm với anh. Cho dù có đi nữa thì nó cũng quá ít, ít đến mức không đủ để thực hiện cả việc có con bằng phương pháp tự nhiên. 

Điều này cũng giải thích cho lý do vì sao một tuần qua cô chưa từng chủ động có những tiếp xúc thân thể với anh. Cô không ôm anh, không hôn anh, thậm chí không chủ động nắm tay anh khiến anh cũng không dám quá phận.

Thất vọng, mất mát, nhục nhã, cay đắng,…có cả ngàn cả vạn cảm xúc nghẹn ứ trong cổ họng anh lúc này.

Đột nhiên Khánh cảm giác mình như một ngân hàng gien di động vậy. Hay nói một cách thô thiển thì chỉ là cái bình chứa tinh trùng. Vậy mà anh lại ảo tưởng rằng cô thích anh. 

Thật nực cười! 

Thật lố bịch!

Tim anh quặn thắt từng hồi, bàn tay để trên lưng ghế của cô run rẩy thu lại. 

Vân nghe được tiếng cười chua chát của anh liền sợ hãi quay đầu sang nhìn. 

Khánh không nói thêm câu nào, chỉ lặng lẽ mở cửa bước xuống xe và đi thẳng về phía thang máy. 

Nhìn theo bóng anh, Vân hoảng loạn tới mức não đông cứng lại, không biết phải làm gì. Một lúc lâu sau cô mới như tỉnh ngộ, vội vã đuổi theo. 

“Khánh, nghe em nói đã.”

Vân đi giày cao gót, lại thấp hơn Khánh tới 20 centimet, sải chân không thể dài và nhanh bằng anh nên khi cô vừa chạy được đến trước cửa thang máy, Khánh đã đứng ở bên trong. 

Qua khe cửa sắt đang dần đóng lại, cô nhìn thấy đôi mắt lạnh lẽo đầy đau thương lẫn oán hận của anh. 

Hỏng bét! 

Hỏng bét rồi! 

Vân thầm than thở trong lòng. 

Cô không ngờ Khánh lại có phản ứng dữ dội đến thế. Cô còn chưa kịp giải thích gì với anh thì anh đã như thông tỏ tất cả và trực tiếp dùng hành động thay cho câu trả lời. 

Biểu hiện của anh cho thấy anh không những từ chối lời đề nghị của cô mà còn rất giận dữ. Không được, cô không thể để mối quan hệ của họ trở nên tồi tệ đến mức trở mặt thành thù. Họ vẫn còn đang hợp tác với nhau, sau này còn rất nhiều dịp phải gặp mặt nói chuyện cùng nhau. Nếu để tình trạng này kéo dài, làm sao cô có thể bình tĩnh đối diện với anh được. 

Vân bấm thang máy, quẹt thẻ để lên tầng của mình sau đó lại lóc cóc đi bộ qua cầu thang thoát hiểm xuống tầng của anh. Đứng trước cửa căn hộ 1402, cô ngập ngừng vài giây rồi vẫn quyết định bấm chuông. 

Một phút, hai phút, anh không ra mở cửa. Cô cầm điện thoại lên gọi cho anh. Một cuộc, hai cuộc, anh không nhấc máy. Đến cuộc thứ ba thì nhận được tín hiệu không thể kết nối. Anh đã tắt điện thoại. 

Cô lại tiếp tục bấm chuông. Cô sẽ bấm cho đến khi nào anh chịu mở cửa nói chuyện với cô mới thôi. 

Chưa bao giờ Vân thấy sốt ruột đến vậy. Trong lòng như có ngọn lửa nóng thiêu đốt đến cháy rụi tâm can. 

Khánh bị tiếng chuông cửa lẫn tiếng chuông điện thoại làm phiền tới mức phát điên. Vốn dĩ tâm trạng anh đã tồi tệ lắm rồi, bị cô bức ép tới không còn đường lui, anh bộc phát bốc hỏa, quơ tay gạt hết đống tài liệu trên bàn làm việc. 

Giấy tờ văng tung tóe khắp nơi. Bàn phím và con chuột cũng bị hất xuống đất, vài phím bấm của bàn phím không dây long ra, bắn vào trong góc phòng. 

Chuông cửa vẫn không ngừng kêu réo. Khánh cắn chặt hàm răng, bàn tay cũng nắm lại thành quyền, nổi hằn những đường gân cùng mạch máu chằng chịt rất đáng sợ. 

Hít sâu một hơi, anh cố gắng áp chế những kích động trong lồng ngực đang chực chờ nổ tung, bước từng bước chậm chạp về phía cửa. 

Cánh cửa gỗ nặng nề mở ra, vóc dáng cao lớn sừng sững của Khánh xuất hiện cùng khuôn mặt trắng bệch, lạnh lẽo như tảng băng ngàn năm. Đôi mắt anh đen thẫm, tỏa ra những tia sắc bén như dao phóng tới. 

Anh đứng đó im lặng không nói gì, con ngươi sáng quắc sắc bén nhìn cô chăm chăm như thể đang muốn phóng ra hàng ngàn mũi tên nhắm về phía cô. 

“Anh…cho em vài phút thôi. Hãy để em giải thích.” – Cô van nài.

“Giải thích? Ý cô là ngụy biện? Dùng những lời lẽ giả dối để bao che cho hành động ích kỷ của mình?” 

Từng lời của anh sắc nhọn như mũi kiếm kề vào cổ Vân khiến cô run rẩy. 

“Không….em…em không…không phải em định…”

Vân lắp bắp nói không thành câu. 

“Không phải cô định lừa gạt tôi? Hay không phải cô muốn tôi làm người hiến tặng tinh trùng, giúp cô có một đứa con hoàn hảo theo kế hoạch?” 

Lồng ngực Vân co thắt liên hồi, cảm giác có chút khó thở. Bị anh nói trắng ra như vậy cô thực sự thấy mình như tội phạm đứng trước quan tòa, hoàn toàn không phản bác được. Có chút ấm ức nhưng lại tự biết mình đã sai nên chẳng thể nói gì.  

Vân chớp chớp mắt nhìn anh, khẩn nài một lần cuối. 

“Em vốn dĩ không định để mọi chuyện phát triển theo hướng này. Ban đầu em chỉ nghĩ sẽ thúc đẩy quan hệ của chúng ta gần gũi hơn một chút rồi tìm cơ hội mở lời, hi vọng anh sẽ hiểu cho hoàn cảnh của em và giúp em. Nhưng em không ngờ anh lại…lại…thật lòng nghiêm túc đến vậy. Em không muốn tổn thương anh nhưng cũng không thể đáp lại tình cảm của anh. Nếu anh không đồng ý giúp em cũng không sao. Chúng ta có thể coi như…một tuần qua chưa hề xảy ra.”

Cúi gằm đầu, Vân cố gắng đè nén cảm giác nóng bừng trong hốc mắt. 

Coi như chưa hề xảy ra? Khánh nghiến răng, xương hàm bạnh ra, ngay cả hai bên thái dương lúc này cũng đã nổi đầy mạch máu.

“Nói hay lắm. Vậy bây giờ thế nào? Chúng ta quay trở về làm bạn? Làm đối tác đơn thuần trong công việc?”

Vân ngẩng đầu, đôi mắt hơi hồng nhìn anh như nhìn thiên sứ vô cùng bao dung độ lượng. Nhưng cô chưa kịp vui mừng đã nghe thấy anh nói tiếp. 

“Tôi không giúp cô cũng không sao? Hừ. Để tôi đoán nhé, cô đã chuẩn bị sẵn cả một danh sách những ứng cử viên đạt tiêu chuẩn. Tôi chỉ là một trong số đó mà thôi nên chẳng ảnh hưởng gì đến kế hoạch của cô cả, có đúng không?

Cô là một doanh nhân, đối với cô có lẽ mọi thứ trong cuộc đời đều như những dự án. Ngay cả việc yêu đương, kết hôn, sinh con dường như cũng không ngoại lệ. 

Tôi không chắc là vì cô sống lâu trong môi trường đấu đá danh lợi và tiền bạc mới trở nên vô cảm như vậy hay bản tính cô vốn là như thế. Nhưng tôi muốn nói cho cô một điều, con người ta không thể chỉ sống bằng cái đầu mà còn cần có trái tim nữa. 

Cô muốn làm mẹ thì trước hết hãy học cách làm người có cảm xúc đã. Nếu không, cho dù cô có đến bao nhiêu đứa con đi nữa thì cũng không thể trở thành một người mẹ chân chính được đâu. Cùng lắm thì chỉ như một con rô bốt bằng xương bằng thịt và có những đứa bé nhân bản mà thôi.”

Những lời nói của Khánh như con dao tẩm độc, từng nhát từng nhát cắt vào da thịt Vân, khiến cô đau đớn đến không thể nói thành lời. Hốc mắt ngày càng nóng, tầm nhìn bắt đầu nhòe đi nhưng cô kiên cường nắm chặt tay, ngẩng cao đầu nhìn anh, không cho phép mình rơi nước mắt. 

Anh là ai mà phán xét cô chứ? Anh hiểu gì về cô mà nói cô vô cảm, nói cô là một con rô bốt? Anh đâu biết cô đã trải qua những gì trong trong cuộc đời 38 năm qua. Chỉ một vài câu chuyện anh nghe được từ thằng nhóc Philip mà anh đã vội kết luận con người cô thế nào sao? 

Ấm ức, tức giận, đau thương, bi phẫn,…rất nhiều cảm xúc trào dâng trong lòng, ào lên như cơn sóng dữ nhấn chìm lý trí. Vân không còn đủ tỉnh táo để cân nhắc nặng nhẹ. Anh đã không kiêng nể gì mà nói cô cay nghiệt như vậy thì dựa vào đâu mà bắt cô phải nể mặt anh, giữ thể diện cho anh? 

Trước khi kịp suy nghĩ thêm điều gì, Vân đã nghe thấy chính mình giận dữ gằn từng tiếng. 

“Anh lấy tư cách gì mà lên mặt dạy đời tôi? Cũng chỉ là vài con tinh trùng thôi mà, có gì ghê gớm đâu chứ. Anh không đồng ý thì thôi, tôi tìm người khác. Dù sao thì…anh cũng không phải người duy nhất có khả năng tạo ra chúng.”

Khánh sa sầm mặt, uất nghẹn đến mức dường như có thể nếm được mùi máu đang trào lên trong cổ họng. Anh ngẩng đầu nhìn xuống cô như Thượng Đế nhìn xuống tông đồ đầy tội lỗi, rít từng lời qua kẽ răng.

“Nếu cô đã nghĩ vậy thì tôi không còn lời nào để nói nữa. Cô muốn tìm ai thì tùy, kể cả là một gã ăn xin ngoài đường, cũng không can hệ gì đến tôi. Đằng nào thì, với cái cung cách này, con của cô dù có bố là ai đi nữa thì đều như nhau cả thôi.”

Rầm. Cánh cửa nặng trịch đóng sầm trước mặt. 

Vân mím chặt môi, xoay người bước vội về căn hộ của mình. Những cảm xúc bị kìm nén chợt nổ tung, như chiếc bình pha lê vỡ toang thành trăm ngàn mảnh trong suốt đua nhau rơi xuống. 

 

3 Bình luận

  • mi.meo
    Phàm Nhân
    1 năm trước

    Mắ, mới có cái văn án thoi á:))))👁️👄👁️

  • phong Đạm Khinh Vân
    Phàm Nhân
    2 tháng trước

    chưa full à tác giả ơi

    • Bách Lâm
      Phàm Nhân Tác giả
      2 tuần trước

      Bản draft thì full rồi nhưng mình chưa có thời gian chỉnh sửa. Còn khoảng 50 chap nữa, hi vọng từ giờ đến cuối năm sẽ xong và mình sẽ up full.


Viết bình luận

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay