Chương 25: Tư vấn ma quỷ

Sáng thứ Hai, Vân báo với Gosia cô không thể đến văn phòng sau đó bắt taxi tới phòng khám của Kristin. 

Vừa nhìn thấy Vân Kristin liền tròn mắt kinh ngạc. 

“Không phải còn mấy ngày nữa mới đến lịch khám định kỳ của cậu sao?” 

Vân nhìn bác sĩ tâm lý kiêm bạn tốt của mình, nở nụ cười méo xẹo. Lúc này Kristin mới đến gần và nhìn kỹ khuôn mặt cô, có chút hốt hoảng.

“Mới mấy tháng không gặp sao cậu lại hốc hác thế này? Mắt trũng sâu đến nỗi kem che khuyết điểm cũng không giấu nổi nữa rồi kìa. Có chuyện gì vậy?”

Thực tình, hơn hai tháng nay Vân quá bận rộn, ăn uống thất thường nên có chút sút cân, mặt cũng gầy hơn nhưng không đến nỗi hốc hác. Có điều trải qua ba ngày tâm lý u uất nên mới thê thảm thế này.

Chính là trận cãi nhau với Khánh tối thứ Bảy khiến cô trằn trọc tới khuya, uống thuốc để cố ngủ thì lại mơ thấy ác mộng. Cả ngày Chủ Nhật tinh thần mệt mỏi, nửa đầu đau nhức, miệng mất vị giác, ăn gì cũng nôn ra. Đã vậy đến đêm còn mất ngủ, uống thuốc vào cũng không có tác dụng.

Họa vô đơn chí, đã thiếu ngủ rồi mà ăn không vào nữa, vậy là lên cơn đau dạ dày. 

Suốt 36 giờ không ăn không ngủ, đương nhiên mặt mũi không thể nào nhuận sắc hồng hào được. 

Vân uể oải nói với Kristin.

“Cho mình thuốc chống trầm cảm đi. Thuốc ngủ không có tác dụng nữa rồi.”

Kristin nhíu chặt đôi lông mày thanh tú, cặp mắt xanh biếc nhìn Vân có chút tức giận. 

“Thuốc trầm cảm đâu phải là kẹo mà cậu bảo mình cho là mình có thể cho. Cậu nói rõ xem đã xảy ra chuyện gì?”

Vân thở dài, lại ngả người vào ghế bành, giọng chán nản. 

“Trót dại trêu chọc một con mèo, không ngờ nó lại là sư tử nên bị cắn một nhát đau điếng.” 

Đứng khoanh tay trước ngực, Kristin nghiêng đầu nhìn Vân bằng ánh mắt “còn nói bóng nói gió câu nữa tôi sẽ đạp cậu ra khỏi cửa”.

Ngửa đầu lên trần nhà, Vân bắt đầu kể. Cô không nói rõ tên của Khánh hay những chi tiết quá cụ thể về anh, chỉ đại khái để Kristin nắm bắt được tình hình. 

“Vậy là cậu bị anh chàng bác học đó mắng cho một trận, ức đến độ rơi trở lại vào trạng thái trầm uất?”

Vân không trả lời, dùng sự im lặng để biểu thị thừa nhận. 

Kristin ngồi trên chiếc ghế xoay ở phía đối diện, nhìn Vân bằng ánh mắt đầy thương cảm. Cô cẩn thận cân nhắc lời nói trong đầu rồi dùng tông giọng ấm áp, dịu dàng như mẹ hiền vỗ về cô con gái nhỏ mà cất tiếng. 

“Vika, mình là bác sĩ tâm lý của cậu, đồng thời cũng là bạn của cậu. Với tư cách bác sĩ, mình có thể kê thuốc cho cậu, cũng có thể nói những câu tư vấn mà cậu đã nghe nhiều đến nỗi nhàm tai suốt bao năm qua. Nhưng là bạn, mình muốn khuyên cậu một câu chân thành. Hãy can đảm thêm một lần.”

Vân đưa mắt liếc nhìn cô bác sĩ xinh đẹp, biểu cảm muốn nghe cô ấy nói tiếp. 

“Mình biết, trong lòng cậu có ám ảnh tâm lý rất lớn. Cuộc đời cậu có quá nhiều biến cố khủng khiếp, phải chịu quá nhiều tổn thương, nhưng càng như vậy thì khi hạnh phúc đến gõ cửa, cậu càng nên cố gắng nắm giữ nó, trân trọng nó. 

Cậu từng nói với mình, cậu chỉ đang đếm ngược từng ngày, chờ đến khi chết đi cậu sẽ được tự do đi tìm người đàn ông cậu yêu nhất ấy. Mình không hiểu văn hóa phương Đông của cậu, cũng không hiểu chuyện tái sinh đầu thai gì đó có thật sự sẽ xảy ra hay không. Nhưng mình có thể thấy rất rõ rằng, cậu đang sợ hãi bản thân mình sẽ quên mất anh ta bởi vì cậu đã rung động với một người khác. 

Cậu nghĩ lại mà xem, lần cuối cùng cậu rung động trước một người đàn ông là bao giờ? Ngoại trừ người trong quá khứ, anh chàng này là người duy nhất có thể khiến cậu xao xuyến đến vậy. Chính là cậu không muốn kế hoạch của mình bị xáo trộn nên mới tìm đủ mọi lý do để áp chế cảm xúc của bản thân.

Việc cậu không còn niềm tin vào hôn nhân sau đổ vỡ với Andrew mình có thể hiểu được. Nhưng Andrew và cậu lấy nhau không phải dựa trên tình yêu. Hai người các cậu, một bên là cố chấp ép buộc, một bên là vì bí bách cùng đường mà miễn cưỡng. Ngay từ đầu xuất phát điểm của các cậu đã sai nên kết cục của hôn nhân đó cũng không thể nói là rất bất ngờ. 

Cậu dùng sự ép buộc miễn cưỡng để so sánh với chân thành tự nguyện, dùng một sai lầm trong quá khứ để kết luận cho một cơ hội trong tương lai, như vậy không phải là quá bất công, quá khập khiễng sao?

Andrew chưa bao giờ bước chân được vào trái tim cậu vì anh ta yêu cậu bằng một thứ tình yêu ích kỷ, áp đặt và đòi hỏi chứ không hề dụng tâm tìm hiểu xem cậu thật sự cần gì, muốn gì. Mà cậu thì vốn dĩ không có tình cảm với anh ta nên hai người mới giày vò nhau đến thừa sống thiếu chết như thế. 

Nhưng với anh chàng bác học này thì cậu đã có rung động. Mình tin, nếu cậu chịu kiên nhẫn và để cho hai người có thời gian tiếp xúc tìm hiểu lẫn nhau, cái mầm rung động này sẽ nảy nở, sẽ trưởng thành và đơm hoa kết trái. Cậu sẽ tìm được hạnh phúc chân chính của mình. 

Vika, cho dù luân hồi có thật hay không đó cũng là chuyện của mai sau. Cậu hãy sống cho trọn vẹn cuộc đời này đi đã. 

Quá khứ là miếng bánh đã mốc meo. Tương lai là cục bột còn chưa nướng. Chỉ có hiện tại là chiếc bánh thơm mềm, ngon ngọt thôi. 

Bất luận là vì quá khứ hay vì tương lai mà bỏ qua hiện tại đều là một sai lầm. Đừng sai lầm nữa, Vika.”

Từng lời từng lời của Kristin như dòng suối trong lành, ngọt mát, gột rửa hết những trầm uất, u sầu trong lòng Vân. Có lẽ Kristin nói đúng. Cô không thể cứ sống trong cái bóng của quá khứ hay ảo tưởng về tương lai. Hiện thực mới là thứ chân thật nhất. 

Cho dù kế hoạch của cô cho kiếp sau là gì thì cô vẫn phải sống đến hết kiếp này đã. 38 tuổi, nếu cô tiếp tục khỏe mạnh thế này thì cuộc đời phía trước vẫn còn dài lắm. Chẳng thể lay lắt “vô cảm” như “một con rô bốt bằng xương bằng thịt” được. 

Nghĩ đến những lời nói độc địa của Khánh, trong lòng Vân có chút khổ sở. 

“Nhưng anh ấy hận mình rồi. Mình không còn cơ hội quay đầu nữa.” 

Buông hai tay xuống, Kristin bật cười. Cô nàng này cuối cùng cũng chịu thừa nhận. Hiếm có dịp nào được chứng kiến vẻ mặt khuất phục, cam chịu của nữ siêu nhân như lúc này, Kristin không kìm lòng được muốn trêu ghẹo.

“Ai nói không còn? Cậu cứ mặt dày bám lấy anh ấy, tán tỉnh anh ấy. Đảm bảo chẳng sớm thì muộn anh ấy sẽ quên hết chuyện vừa rồi.”

Vân như nghe được chuyện lạ khó tin, tròn mắt nhìn cô bạn tốt. 

“Như thế…cũng được hả?”

Kristin nhún vai, nói giọng thản nhiên. 

“Có gì mà không được? Thời đại nào rồi? Bây giờ nam nữ bình đẳng. Đàn ông theo đuổi phụ nữ được thì sao phụ nữ không thể theo đuổi đàn ông? Cậu cứ mạnh dạn tấn công anh ta, dùng lời ngon tiếng ngọt dụ dỗ anh ta, mình không tin anh ta có thể kháng cự được sức quyến rũ của cậu.” 

Nói xong, Kristin nháy mắt với Vân, cười vô cùng đắc ý.

Đôi mi dài cong cong như dẻ quạt của Vân chớp chớp liên tục. 

Từng này tuổi đầu rồi nhưng cô chưa bao giờ biết theo đuổi đàn ông là thế nào. Cả đời cô chỉ yêu duy nhất một người mà may mắn thay lúc đó anh lại là người chủ động trước. Thế nên bây giờ bảo cô phải tán tỉnh người khác thật sự khó như lên trời hái sao. 

“Lỡ như anh ấy hận mình quá rồi, giờ mình làm gì cũng khiến anh ấy thấy ghét, thấy phiền phức thì sao?”

Kristin hơi nghiêng đầu, hếch cằm lên nói như một tình thánh nhiều kinh nghiệm. 

“Trực tiếp đẩy ngã anh ta xuống giường rồi đè lên. Nếu anh ta là đàn ông thẳng 100%, đảm bảo sẽ lập tức giơ cờ trắng đầu hàng.”

Khụ khụ. Vân bị lời “tư vấn ma quỷ” của nữ bác sĩ tâm lý “lưu manh” trước mặt dọa cho ho sặc sụa. 

Cái này…haiz…phụ nữ phương Tây quả nhiên đều là những người rất chủ động. Cô ngả mũ thán phục rồi.

3 Bình luận

  • mi.meo
    Phàm Nhân
    1 năm trước

    Mắ, mới có cái văn án thoi á:))))👁️👄👁️

  • phong Đạm Khinh Vân
    Phàm Nhân
    2 tháng trước

    chưa full à tác giả ơi

    • Bách Lâm
      Phàm Nhân Tác giả
      2 tuần trước

      Bản draft thì full rồi nhưng mình chưa có thời gian chỉnh sửa. Còn khoảng 50 chap nữa, hi vọng từ giờ đến cuối năm sẽ xong và mình sẽ up full.


Viết bình luận

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay