Chương 17: Căn hộ 1500

Thang máy mở ra, lần đầu tiên Khánh đặt chân lên tầng 15, nơi mà trước đây anh luôn nghĩ có ai đó hoặc thứ gì đó vô cùng bí mật. 

Cả hành lang chỉ có duy nhất một cánh cửa. Trên cửa có khóa mật mã bằng số và vân tay. 

Vân đẩy cửa ra, lịch sự nhường đường cho Khánh rồi chỉ chỗ để đồ cho anh. 

Khánh cởi giày, chọn đại một đôi dép đi trong nhà có sẵn trên tủ để thay. Vân mời anh ngồi, sau đó liền vào bếp đun nước. 

Vừa bước vào nhà Khánh đã choáng ngợp với không gian rộng lớn của căn hộ. Chỉ tính riêng phòng khách của cô có lẽ đã lớn bằng hơn nửa căn hộ của Philip rồi. 

Thiết kế căn hộ theo dạng không gian mở. Phòng khách, phòng ăn và nhà bếp đều thông nhau, chỉ chia ra từng khu vực nên cảm giác rất thoáng. Toàn bộ tường phía trước làm bằng kính khiến căn phòng càng thêm lớn hơn. Đổi lại, không gian tràn ngập ánh sáng và kính có màu vàng nâu dịu mắt nên vẫn có cảm giác ấm cúng chứ không hề lạnh lẽo hay trống trải. 

Từ tủ để giày và áo khoác cạnh cửa, căn phòng được chia làm hai phần chính ngăn cách bởi cây đàn dương cầm cánh bướm giữa phòng. 

Bên phải là khu vực bếp hiện đại cùng bàn ăn dài đủ để tổ chức một bữa tiệc cho ít nhất 12 người. 

Bên trái có một bộ salon da nhung màu tro xếp hình chữ U. Kế đó là quầy bar với giá để rượu lớn có rất nhiều chai đủ các loại màu sắc. Ở cuối phòng có một chiếc TV tinh thể lỏng được gắn trên tường, ngay bên dưới nó là lò sưởi điện âm tường và một chiếc kệ để vài tấm ảnh. 

Phòng khách nhà cô quá rộng, ba chiếc ghế salon dài đủ cho cả chục người ngồi một lúc khiến anh có chút phân vân không biết nên ngồi đâu. Thoáng thấy trên bàn có quyển gì đó giống như tạp chí, anh lại gần ngồi xuống rồi đưa mắt nhìn. 

“Ước muốn có con không khó đến thế” 

Tiêu đề của tạp chí rất gây chú ý khiến anh cầm nó lên không kịp suy nghĩ gì nhiều. Anh lật qua vài trang, những bài viết về các căn bệnh vô sinh, các cách điều trị vô sinh. Rồi cả những biện pháp thụ thai nhân tạo và những vấn đề liên quan đến nó. 

Mở đến trang cuối, anh nhìn thấy địa chỉ, tên trang web và số điện thoại. 

Trung tâm Hỗ trợ sinh sản Berlin. 

Chúng tôi sẽ giúp bạn biến mong muốn thành hiện thực. Hãy liên hệ với chúng tôi để được tư vấn theo số điện thoại XXX-XXX-XX hoặc qua trang web abcdef.de 

Thì ra đây không phải là một quyển tạp chí mà là brochure* của trung tâm hỗ trợ sinh sản. Đặt quyển brochure xuống, Khánh xoay người nhìn Vân đang bận rộn sắp xếp một bộ ấm trà, trong đầu nhảy ra rất nhiều thắc mắc. 

*Brochure: một dạng ấn phẩm quảng cáo dưới dạng sách mỏng chứa đựng và bao gồm những thông tin giới thiệu chung về một công ty, tổ chức, sản phẩm hoặc dịch vụ. (wikipedia)

“Anh muốn uống trà gì? Trà xanh hay trà đen?” – Vân bất chợt lên tiếng hỏi. 

Khánh đứng dậy đi về phía bếp, thấy cô đang cầm hai hộp thiếc khác nhau. 

“Chỉ có hai loại thôi?” 

Chẳng phải cô nói nhà cô có rất nhiều trà sao?

Vân cười, chỉ tay vào cái tủ đã mở phía sau lưng, bên trong có khoảng mười mấy hai mươi hộp thiếc khác, có dán tem nhãn và ghi tên. 

“Trà thì chỉ có 2 loại, nhưng mùi vị thì rất nhiều. Đây là 2 cái tôi thích và hay uống nhất. Trà đen vị táo và cherry, hơi ngọt lẫn chua nhẹ. Còn đây là trà xanh vị gạo rang và hoa anh đào, rất mát và thơm.”

“Vậy chọn trà xanh đi.”

Vân gật đầu rồi lại tiếp tục bận rộn với việc pha trà. Khánh quay trở lại phòng khách, tìm một góc khác ngồi xuống, coi như anh chưa hề xem quyển brochure kia. Đảo mắt một vòng anh mới để ý, cạnh quầy bar có một lối đi dẫn tới những gian phòng khác phía sau. 

Ở ngay lối đi đó có một chồng ván lót sàn xếp xiêu vẹo. Vài tấm rơi ngổn ngang chồng chéo trên mặt đất giống như ai đó vô tình va phải. 

Có lẽ đây chính là thủ phạm của tiếng ồn đêm qua. Nghĩ vậy Khánh lại đảo mắt sang chỗ khác. 

Phía dưới lò sưởi có một cái kệ, trên đó anh thấy bày mấy tấm ảnh gia đình. Nhìn kỹ một chút liền thấy ảnh Vân và một cô gái trẻ khác nhìn khá giống, có lẽ là em gái. Tiếp đó là ảnh mẹ cùng hai chị em cô, rồi ảnh cô cùng em gái và em rể trong ngày cưới. 

Khánh nheo mắt nhìn những tấm ảnh, cảm thấy có lẽ mình là một trong số rất ít những người được nhìn thấy chân dung các thành viên trong gia đình cô. Trừ em rể của cô là người thường xuyên đại diện tập đoàn Helios xuất hiện trước công chúng, ba mẹ con cô hoàn toàn không lộ mặt trên các công cụ tìm kiếm. 

Rời mắt sang phía khác, Khánh thấy Vân bê một cái khay đi đến. 

“Để tôi giúp cô.”

“Không cần đâu, anh cứ ngồi đi.”

Vân cười, đặt mấy tách trà lên bàn, lại sắp xếp bộ ấm trà cùng đế nến giữ ấm, cuối cùng còn mang thêm một đĩa đồ ăn vặt đặt giữa hai người. 

“Cô sống một mình sao?”

“Ừm.”

“Căn hộ lớn thế này, cô cũng tự dọn dẹp?”

Vân nhoẻn cười. 

“Làm gì có thời gian dọn chứ. Tôi có một bác quản gia, mỗi tuần bác ấy đến một lần giúp tôi làm việc nhà.”

“Vậy nếu cô ốm thì chỉ có trợ lý Gosia ở bên cạnh giúp cô thôi sao?”

Không hẳn là vậy nhưng Vân vẫn gật đầu rồi cầm ấm trà lên rót vào tách cho Khánh. Hương thơm thoang thoảng mùi hoa theo làn khói nóng tỏa ra rất dễ chịu. 

Vào thời khắc này dáng vẻ của cô cực kỳ dịu dàng, cách nói chuyện cũng rất tự nhiên, không hề tạo khoảng cách. Cảm thấy cô dường như đã có chút tin tưởng, anh đánh bạo hỏi tiếp. 

“Nghe nói người nhà cô đều ở Ba Lan. Vì sao cô không về đó sống? Ở gần người thân, có người chia sẻ vui buồn, cũng có người chăm sóc khi ốm đau, như thế không tốt hơn sao?”

Cầm tách trà nóng lên thổi thổi, Vân nhấp một ngụm rồi trầm ngâm nhìn xuống tách trà và nói.

“Em gái tôi đã có gia đình riêng, tôi không muốn làm phiền nó.”

Khánh còn đang định hỏi tiếp nhưng tiếng chuông điện thoại của Vân đã reo lên làm gián đoạn câu chuyện của hai người. 

“Ừ…ừ…được…không sao, cái đó chưa cần gấp…được…ok…”

Cúp điện thoại, Vân quay sang nói với Khánh. 

“Thiết bị phòng thí nghiệm đã được đưa đến rồi nhưng có một máy ly tâm bị lỗi, phải chờ đặt cái mới. Tổ kỹ thuật chỗ tôi chỉ có kỹ sư công nghệ, không có ai làm về vật liệu. Thế nên anh cũng cần lên kế hoạch tuyển thêm nhân sự.”

“Ừ. Tôi cũng định nói chuyện đó với cô…”

Hai người ngồi bàn công việc một hồi, sau đó Khánh giúp Vân lọc hết thuốc trong nhà rồi mới ra về, để cô được nghỉ ngơi. Bản thân anh cũng khá mệt, suốt đêm ở trong bệnh viện chỉ ngủ chập chờn nên cũng muốn về nhà dưỡng sức trước khi bắt tay vào việc sắp xếp phòng thí nghiệm mới. 

Những ngày sau đó, Vân trở lại làm việc, mọi thứ đều diễn ra khá thuận lợi. 

Video teaser cho phiên bản nâng cấp của đồng crypto do Philip thiết kế có tên Piercoin vừa được tung ra đã nhận được phản hồi rất tích cực. MVC cũng chính thức thông báo trở thành nhà bảo trợ cho đồng crypto này, đồng thời niêm yết nó trên sàn giao dịch của mình. Ngay lập tức giá trị của nó trên thị trường liền nhảy vọt, ghi nhận lượng giao dịch cao nhất kể từ khi nó được tung ra. 

Khỏi cần nói cũng biết Philip vui tới mức nào. Cả ngày cậu ta đều muốn bám dính lấy “cá mập chúa” để hỏi cô một ngàn lẻ một câu hỏi, hệt như đứa trẻ lên 5 luôn bắt mẹ giải thích vì sao.

Cũng may Khánh không giống như Philip, mặc dù dự án của anh cũng đang được tiến hành song song nhưng anh luôn tự biết mình cần phải làm gì và rất hiếm khi phiền đến cô. 

Phòng thí nghiệm của Khánh được lắp đặt ở ngay trong tòa nhà văn phòng của MVC. Các trang thiết bị đều là loại tối tân nhất, nhiều máy móc còn hiện đại hơn cả phòng thí nghiệm trong viện khoa học của trường TU. 

Mất vài ngày Khánh cùng tổ kỹ thuật cho máy móc chạy thử, dàn thiết bị được đồng bộ hóa rất trơn tru. Một vài thí nghiệm nhỏ được thực hiện để kiểm tra các chức năng vận hành đều cho ra kết quả chính xác nên anh cực kỳ hài lòng, không hề có đòi hỏi hay thắc mắc gì khác. 

Có tập đoàn Helios đứng ra chống lưng, các dự án mới của Vân được thuận lợi thông qua, vấn đề tài chính cũng dư dả nên không cần phải đắn đo nhiều. Mathias vẫn làm theo kế hoạch thống nhất ban đầu, âm thầm liên hệ với những cổ đông nhỏ muốn đổi hướng đầu tư để mua lại cổ phần của họ. Mọi việc đều rất suôn sẻ. 

Sau mấy tuần triển khai, phiên bản nâng cấp cho đồng crypto của Philip ghi dấu ấn kỷ lục, trở thành đồng tiền điện tử được trao đổi nhiều nhất trên sàn giao dịch MVC. Giá trị của nó cũng tăng nhanh chóng, đuổi kịp các đồng tiền điện tử có ưu thế khác và lọt vào top 10 xu thế. Theo đó số lượng nhà đầu tư tìm đến Philip ngày một nhiều hơn. 

Philip cảm thấy rất tức cười. Trước kia anh luôn là người phải đi tìm họ, pitching với họ, thuyết phục khản cổ may ra mới có người chịu tin tưởng và đầu tư. Vậy mà bây giờ thế cuộc đảo ngược, họ lại tự chạy đến đòi gặp anh, muốn trở thành cổ đông trong công ty anh. 

“Đúng là một lũ cơ hội.”

Philip buông một câu khinh bỉ. Anh ngồi vắt vẻo trong văn phòng của Vân, chân gác lên chiếc ghế đẩu bằng da, thuật lại buổi gặp mặt sáng nay cho cô nghe. 

Nhìn vẻ mặt kiêu ngạo của cậu thiếu gia trước mặt, Vân có chút phiền lòng như bà mẹ nhìn đứa con khó bảo. Cô nhắc nhở. 

“Đừng tỏ thái độ coi thường với họ. Trong kinh doanh ai chẳng cơ hội. Cậu nhìn thấy thứ có thể giúp cậu kiếm tiền, liệu cậu có muốn bỏ qua không? Chẳng qua bây giờ cậu có nguồn tài chính ổn định rồi nên mới không để tâm đến họ. Chứ nếu là mấy tháng trước, cậu lại chẳng trải thảm đỏ, rót rượu mời họ ấy chứ.”

“Ai bảo giờ này tháng trước họ không đến tìm tôi đi. Lúc tôi cần thì có thấy mặt mũi ai đâu. Giờ thấy tôi khá lên thì lại muốn dây máu ăn phần. Đáng tiếc, ông đây không cần.”

Philip nói xong liền vắt tay sau gáy ngả lưng ra ghế sofa, duỗi thẳng băng thân hình dài 1m87, dáng vẻ vô cùng khoan khoái. 

Đứng dậy khỏi bàn làm việc, Vân thong thả đi về phía bàn cafe. Đến chỗ ghế sofa, cô cúi người gạt chân tên nhóc kia xuống rồi bước qua, ngồi đối diện cậu ta. 

“Cho dù lúc này cậu không cần họ cũng không có nghĩa là tương lai cậu cũng sẽ không cần họ. Giữ mối quan hệ tốt với các nhà đầu tư sẽ luôn có lợi cho cậu. Cậu có thể lựa lời nói tạm thời chưa có dự án thích hợp để hợp tác với họ nhưng luôn phải để một cánh cửa mở cho đôi bên, nói sau này có các hoạt động mới sẽ cân nhắc lời đề nghị của họ. Như vậy mới khôn ngoan.”

Philip chỉnh đốn lại tác phong ngả ngớn của mình, ngồi thẳng người dậy, hỏi vặn.

“Như thế là cho người ta ăn bánh vẽ, là hứa lèo à? Tôi là đàn ông quân tử, cái gì không chắc mình sẽ làm thì không bao giờ tôi hứa cả.”

Vân thở dài nhưng vẫn kiên nhẫn giải thích. 

“Đây gọi là chiến lược ngoại giao. Cậu không nói cụ thể lúc nào sẽ hợp tác với họ sao gọi là hứa lèo được. Đến một lúc nào đó, chúng ta sẽ có việc cần đến họ, có thể là để thêm nguồn vốn, cũng có thể là để có mạng lưới xã hội hay gì đó khác thì sao?

Cậu xuất phát là dân kỹ thuật, tư duy trắng đen rõ ràng, cái này tôi có thể hiểu được. Nhưng bây giờ cậu cũng là doanh nhân, mà trong kinh doanh thì không phải lúc nào cũng phân định rạch ròi như thế. Nói chuyện phải biết lựa lời, luôn đi theo hướng mở, vừa để khiến đối phương không nắm được kế hoạch của mình, cũng để chừa cơ hội cho mình sau này, hiểu chưa?”

Bị dạy dỗ, Philip tỏ vẻ không vui, bĩu môi cằn nhằn. 

“Thật phức tạp.”

Vân bật cười. Cô biết mặc dù cậu ta làm mặt cáu kỉnh như vậy nhưng trong lòng cũng không hẳn là phản đối, chỉ có phần chưa quen. Tên nhóc này, ngoài tính tình nóng nảy và ương bướng ra thì kỳ thực là một đứa trẻ ngoan, rất thông minh và cũng không đến nỗi quá khó bảo. 

Sau một thời gian tiếp xúc cô đã hiểu được, cậu ta có bản tính công tử ăn sâu vào máu, chỉ ưa ngọt, không ưa đắng. Nhẹ nhàng khuyên bảo, kiên nhẫn giải thích thì cậu ta sẽ nghe lọt vào tai. Còn đe nẹt, dọa dẫm hay ra lệnh sẽ chỉ chọc vào huyệt phản nghịch, cậu ta sẽ thà chết chứ không nghe lời. Vậy nên, chỉ cần nắm được điểm này cô liền biết cách thuần hóa cậu ta thành con cún nhỏ. 

Vừa uống trà vừa nói thêm vài câu với Philip, Vân chợt nhớ ra một chuyện.

“À phải rồi, chừng nào cậu mới sắp xếp cho tôi gặp ba cậu?”

Nhắc đến “tảng đá kryptonite” nhà mình Philip giật thót người. 

“Sao chị cứ nhất định phải gặp ba tôi thế? Có thực sự cần không?”

Vân nghiêm mặt, nói nhấn mạnh từng từ. 

“Cần. Rất cần.”

Nhìn vẻ mặt không phục của Philip, cô dịu giọng nói tiếp.

“Cậu đã nghe ba cậu kể kha khá chuyện về gia đình tôi. Ông ấy hẳn là cũng không thích việc tôi trở thành đối tác làm ăn với cậu. Thế nên tôi dám cá là cậu vẫn chưa nói chuyện này với ông ấy. Nhưng tôi đoán ông ấy sẽ sớm biết thôi vì thông tin hợp tác giữa hai công ty đều được công khai. Nếu chúng ta còn không chịu thẳng thắn đối mặt với ông ấy, nhất định ông ấy sẽ cho rằng chúng ta liên kết với nhau để chống đối ông ấy. Điều này sẽ rất nguy hiểm trong tương lai.”

Tsk, Philip chắt lưỡi, cảm thán cho số phận mình. 

Quả thực là anh mới chỉ nói với ba mình việc Vân sống cùng tòa nhà chung cư và làm hỏng căn hộ của anh. Những chuyện khác anh không hề muốn tiết lộ cho ông ấy biết. 

Chuyện làm ăn của anh từ lúc khởi nghiệp đến giờ anh đều không nhắc đến với gia đình, tránh cho bọn họ lại có cớ nói này nói nọ. Cứ tưởng chỉ cần lờ đi thì Vân sẽ quên, ai ngờ cô lại một mực muốn gặp mặt ba anh đến vậy.

Đúng là tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa. Bớt một ông bố ở nhà thì lại tự rước một “bà mẹ trẻ” ở công ty. Cuộc đời thật quá gian nan. 

Thôi thì tránh trái tránh phải đều không thoát khỏi nanh hùm miệng sói, chi bằng chọn ngày đẹp trời rồi làm tử sĩ can đảm một lần vậy. 

3 Bình luận

  • mi.meo
    Phàm Nhân
    1 năm trước

    Mắ, mới có cái văn án thoi á:))))👁️👄👁️

  • phong Đạm Khinh Vân
    Phàm Nhân
    2 tháng trước

    chưa full à tác giả ơi

    • Bách Lâm
      Phàm Nhân Tác giả
      2 tuần trước

      Bản draft thì full rồi nhưng mình chưa có thời gian chỉnh sửa. Còn khoảng 50 chap nữa, hi vọng từ giờ đến cuối năm sẽ xong và mình sẽ up full.


Viết bình luận

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay