Chương 16: Tò mò

Bát súp đậu có vị ngòn ngọt, thanh mát. Vân ăn xong cảm thấy thân thể khỏe lên rất nhiều. Dạ dày vẫn có chút xót xót khó chịu nhưng so với hôm qua thì thật chẳng thấm vào đâu. 

Y tá tiến vào làm các bước kiểm tra. Sau một buổi sáng thử máu, thử nước tiểu các kiểu liền nói cô đủ điều kiện xuất viện. 

Lúc này trời đã quá trưa, ngoài cửa sổ những vạt nắng mùa xuân nhàn nhạt soi vào phòng, rọi lên làn da trắng có chút xanh xao của Vân. 

Cửa phòng bệnh đột nhiên mở ra, Gosia bước vào cầm theo một túi giấy lớn. Nhìn thấy khuôn mặt nhợt nhạt của Vân cô liền nhíu mày. 

“Vika, chị sao rồi? Sao không gọi tôi đưa chị đi viện? Chị lúc nào cũng coi mình là nữ siêu nhân, việc gì cũng một mình tự làm tự chịu. Đến một ngày chị gượng không nổi nữa, hàng trăm con người sống nhờ chị biết phải làm sao?”

Vân cười yếu ớt, cầm lấy túi đồ từ tay Gosia, vừa đi vào toilet bên cạnh vừa nói. 

“Từ bao giờ cô đã biết cằn nhằn giống mẹ tôi thế?”

“Mẹ chị mà ở đây thì bà ấy đã thuê một dàn hộ lý nam cơ bụng sáu múi ngày ngày đút cơm, bóp vai cho chị rồi.”

Không nghe thấy Vân trả lời, chỉ có tiếng cười khanh khách vang ra từ toilet. Đúng lúc này Gosia thấy một người đàn ông đẩy cửa bước vào, cô ngỡ ngàng tròn mắt nhìn anh ta. 

“Tiến sĩ Bùi? Sao anh lại ở đây?”

Gosia có chút hốt hoảng, không biết anh ta có nghe được những gì mà cô vừa nói hay không. 

“Chào buổi chiều, cô Zawislak.”

Vội thu lại biểu cảm trên mặt, Gosia thân thiện nở nụ cười.

“Cứ gọi tôi là Gosia. Anh biết Vika bị bệnh nên đến thăm sao?”

Khánh chìa một tập giấy A4 trên tay cho Gosia. 

“Đêm qua tôi đưa cô ấy vào viện. Đây là hồ sơ, có giấy nhập viện, xuất viện, bệnh án và các giấy tờ khác. Tôi đoán cô là trợ lý của cô ấy thì sẽ giải quyết luôn những vấn đề về bảo hiểm y tế?”

Cầm tập giấy từ tay Khánh, Gosia gật đầu lia lịa. Lần đầu tiên có người tranh mất công việc của trợ lý là cô. Mọi khi những chuyện này đều là cô làm mà lần này cô lại tới trễ. 

“Đúng đúng. Cảm ơn anh, tiến sĩ Bùi.”

Khánh khẽ gật đầu đáp lại. 

“Gọi tôi là Karl được rồi. Cô đến đón Vika?”

Gosia còn chưa kịp trả lời, Vân đã từ phòng toilet đi ra và nói hộ.

“Cô ấy đến đưa đồ thôi.”

Khánh nhìn sang Vân, thấy cô đã thay ra bộ quần áo bệnh viện và mặc trang phục mới. Anh để ý xuống cổ tay trái của cô, thấy trên đó đeo một chiếc vòng to bản che đi vết sẹo, chỉ còn màu đỏ của hình xăm lấp ló bên dưới. 

Nghĩ lại thấy trước kia mỗi lần gặp cô dường như đều thấy trên tay trái cô đeo đồng hồ hoặc vòng bản lớn. Ngoài chỗ đó và một đôi bông tai ra, không hề thấy cô dùng trang sức gì khác. Giờ mới hiểu, thì ra là có lý do.

Trở về với dáng vẻ chuyên nghiệp, Vân liền phân phó công việc cho trợ lý Gosia. 

“Cô về văn phòng đi, tôi tự về được. Tối gửi bản tóm tắt các cuộc họp cho tôi.”

Gosia muốn hỏi sếp có cần cô ấy gọi xe cho không nhưng rồi nhìn “vị hàng xóm” của sếp đứng cạnh lại thấy mình hỏi thừa. 

Anh ta đưa sếp vào viện, còn ở lại cả đêm để chăm sóc rồi làm mọi thủ tục, hẳn là cũng sẽ đưa sếp về. Nghĩ tới đây Gosia liền cảm giác mình giống như kỳ đà cản mũi ở chỗ này vậy, lập tức tuân lệnh sếp mà đi mất. 

Vân thu dọn đồ đạc, vào toilet chỉnh trang lại đầu tóc một chút rồi bôi ít kem lên mặt trông cho đỡ nhợt nhạt. Bỗng nghe thấy tiếng Khánh hỏi.

“Tôi gọi xe nhé?”

“Hử?”

“Không phải cô định về nhà sao?”

Lúc này Vân mới nhớ ra anh ở cùng chung cư với cô liền nói vọng ra ngoài. 

“Ở trong bệnh viện không gọi taxi vào được đâu. Ra ngoài cổng bắt thôi.”

Khánh không đáp lại, coi như đồng ý. Hai người rời khỏi tòa nhà và sóng bước đi bộ ra ngoài. Tháng 5 trời mùa xuân nhưng vẫn có chút se lạnh, nhìn chiếc khăn quàng vắt hờ trên cổ Vân, Khánh đưa tay quấn nó một vòng qua vai cho cô. 

“Vừa ốm dậy, thân thể chưa khỏe, đừng để bị cảm lạnh.”

Vân nhìn anh, cử chỉ dịu dàng này như một làn gió ấm bao phủ lên người cô. 

“Cảm ơn anh!”

“Sao cô không thuê lái xe riêng để tiện đi lại?”

“Trông tôi giống người thích phô trương, sống xa xỉ lắm à?”

Khánh cười. 

“Căn hộ của cô cũng không giống một căn hộ bình dân khiêm tốn.”

Bị “cạnh khóe”, Vân bật cười, tiếng cười tự nhiên, giòn tan trong nắng. 

“Haha, tôi mua nó vì an ninh ở đó tốt chứ không phải vì nó đắt.”

“Ưu tiên an ninh tốt mà lại không thuê vệ sĩ, có vẻ như cô cũng không lo sợ cho an toàn của bản thân đến thế?!”

Liếc qua khóe mắt nhìn Khánh, Vân tự hỏi không biết anh đang thăm dò thông tin về cô hay đang quan tâm đến an nguy của cô. Nhìn vẻ mặt anh tự nhiên, thân thiện như một người bạn, tự thấy hình như mình hơi đa nghi quá, cô lại cười đáp. 

“Cái gì cũng vậy, làm quá sẽ phản tác dụng. Anh nghĩ xem, giờ tôi đi đâu cũng mang theo mấy gã cao to lực lưỡng, khác gì tự vẽ cái vòng tròn và chấm đỏ to đùng lên người mình đâu. Cuộc sống này chẳng thể tính toán hết được mọi thứ. Cứ vừa phải thôi là được rồi.”

Hiểu ý cô, Khánh gật gù không hỏi thêm gì. 

Ra tới cổng bệnh viện, có một điểm đỗ taxi ngay gần đó. Hai người chọn đại một chiếc rồi lên xe về nhà. 

Bước vào thang máy, Vân chìa tay muốn nhận lại túi đồ mà Khánh xách hộ cô. 

“Cảm ơn anh rất nhiều. Làm phiền anh suốt từ hôm qua đến giờ rồi, anh về nghỉ sớm đi.”

“Không cần cảm ơn. Tại cô đi ăn với tôi mà bị ngộ độc thực phẩm. Tôi vẫn thấy rất áy náy.”

“À, chuyện đó…”

Vân ngại ngùng, xoắn dây quai túi vào ngón tay. 

“Không phải tại đồ ăn đâu. Là tôi bất cẩn, uống viên thuốc tiêu hóa mà không để ý nó đã hết hạn nên mới vậy.”

Khánh tròn mắt lên nhìn Vân vẻ không tin, nhưng rồi thấy bộ dạng xấu hổ xoắn tay đến đỏ của cô thì liền bật cười. 

Cô nàng này thật là…

Dự án bạc triệu thì xử lý trong nháy mắt, công ty tiền tỷ cũng điều hành rất êm xuôi. Vậy mà một việc cỏn con là kiểm tra hạn sử dụng của thuốc trước khi uống thì lại quên mất. Rốt cuộc người phụ nữ đáng sợ như cá mập chúa trong lời Philip với cái người đứng cạnh anh đây có phải là một không? Càng nghĩ anh càng tò mò. 

“Tôi đưa cô lên nhà nhé? Tiện thể, giúp cô lọc hết một lượt các loại thuốc hết hạn để bỏ đi. Nếu không, một hôm nào đó cô lại phải đi cấp cứu lúc nửa đêm thì chưa chắc tôi đã ở đây mà giúp cô được.”

Mân mê sợi dây quai túi, Vân định từ chối, nhưng nghĩ lại thấy anh vất vả giúp cô từ hôm qua, đến một ngụm nước cô còn chưa mời mà cứ khăng khăng đuổi anh về thì thật bất lịch sự, còn có chút vô ơn nữa. Cô không phải loại người qua cầu rút ván, xong việc liền phủi tay. Thế nên cô dè dặt hỏi. 

“Ừm, nếu anh không mệt thì…lên uống cốc trà.”

Nói xong cô mới nhớ ra, mọi khi cô thấy anh toàn uống cà phê nhưng giờ thì không kịp đi mua nữa rồi. 

“Nhà tôi không có cà phê nhưng rất nhiều trà, anh có thể nếm thử một chút. Biết đâu lại có vị anh thích.” 

Khánh cười rồi gật đầu.

3 Bình luận

  • mi.meo
    Phàm Nhân
    1 năm trước

    Mắ, mới có cái văn án thoi á:))))👁️👄👁️

  • phong Đạm Khinh Vân
    Phàm Nhân
    2 tháng trước

    chưa full à tác giả ơi

    • Bách Lâm
      Phàm Nhân Tác giả
      2 tuần trước

      Bản draft thì full rồi nhưng mình chưa có thời gian chỉnh sửa. Còn khoảng 50 chap nữa, hi vọng từ giờ đến cuối năm sẽ xong và mình sẽ up full.


Viết bình luận

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay