Chương 18: Sum họp
Mặc dù công việc ngổn ngang nhưng Vân luôn đặt gia đình lên ưu tiên hàng đầu. Sắp tới ngày lễ rửa tội của bé Paula, cô liền thu xếp hành lý trở về Ba Lan.
Lễ rửa tội trong các gia đình theo đạo Cơ Đốc là một nghi lễ rất quan trọng, đánh dấu điểm khởi đầu trong lành của một con người cũng như việc xưng nhận lòng tin đối với Chúa Trời và Giê Su. Vì thế, tất cả các thành viên trong gia đình Vân và gia đình Mathias đều tề tựu đông đủ để tham gia buổi lễ.
Ngoài nghi lễ chính thức được thực hiện trong nhà thờ, bọn họ cũng tổ chức tiệc thôi nôi cho bé để bạn bè được đến thăm và gặp mặt bé lần đầu tiên.
Từ lúc Mai sinh em bé, bà Thanh luôn ở bên cạnh chăm sóc con gái và cháu ngoại. Ông Dominik vì không thể bỏ mặc công việc nên đành phải bay qua bay lại giữa Phuket và Warszawa.
Bước vào căn biệt thự nhộn nhịp người ra người vào, tiếng người lớn cười nói hòa cùng tiếng khóc oe oe của em bé, Vân thấy vui vẻ, đầm ấm vô cùng. Bao mệt mỏi của công việc như bay biến đâu hết.
Nhìn Vân ôm Paula đi quanh nhà, nói chuyện trêu đùa với cô bé, bà Thanh thấy có chút chạnh lòng.
Hai cô con gái của bà vừa có tài vừa có sắc khiến bà rất tự hào. Cô con út thì đến giờ bà đã hoàn toàn yên tâm khi có gia đình hòa thuận êm ấm. Chỉ có cô con gái lớn này luôn khiến bà lo lắng xót xa.
Người ta thường nói, ông trời không cho ai tất cả mọi thứ bao giờ quả không sai. Xét về dung mạo hay tài năng, Vân đều rất nổi trội. Có lẽ bởi thế mà đường tình duyên của con bé luôn gặp trắc trở. Gần 40 tuổi rồi vẫn một thân một mình, đi về lẻ bóng. Đôi lúc nhìn con gái mà bà đau lòng đến mức tự thấy hối hận với những quyết định của mình năm xưa.
Nếu ngày ấy bà biết mọi chuyện sẽ nên cơ sự này, bà sẽ không để mặc con bé khổ sở đi du học Ý, cũng không làm ngơ trước lời thỉnh cầu của nó muốn được về Việt Nam thăm người yêu.
Nhưng dù hối hận thế nào thì cũng không thể thay đổi được quá khứ. Chỉ hi vọng đến một ngày nào đó, con bé sẽ tìm được người có thể ở bên cạnh chăm sóc nó đến già.
Miên man với những suy nghĩ trong lòng, bà Thanh nghe loáng thoáng Mai và Mathias trong phòng làm việc đang nói với nhau chuyện gì đó liên quan đến thụ tinh nhân tạo. Bà tiến tới, nghiêng đầu hỏi.
“Ai thụ tinh nhân tạo cơ?”
“Chị Ka.”
“Hả? Sao lại thế?”
Mathias tế nhị đứng dậy, nhường chỗ ngồi cho mẹ vợ rồi nói với Mai.
“Em và mẹ nói chuyện đi, anh ra ngoài đón khách.”
Bà Thanh ngồi xuống, kéo tay Mai, hỏi với giọng lo lắng.
“Cái Ka nó có bạn trai à? Bạn trai nó vô sinh hay sao?”
Mai lắc đầu, sắc mặt chán nản.
“Không có. Mẹ biết chị ấy rồi còn gì, ngoài công việc ra thì làm gì có thời gian hay tâm tư để ý đến đàn ông đâu. Đợt trước con bảo chị ý phải tìm một người sống cùng không thì về đây ở gần bọn con. Cứ tưởng chị ý bảo sẽ nghiêm túc suy nghĩ thì sẽ thật sự tìm một người đàn ông nào đó. Ai dè, chị ý lại định đi thụ tinh nhân tạo để có em bé.”
“Thụ tinh nhân tạo? Nhưng thế thì nó cũng phải có bạn trai mới được chứ, không thì thụ kiểu gì?”
“Cái này…haizzz…để sau bữa tiệc rồi mẹ gọi chị ấy vào mà hỏi. Chị ấy có nhiều ý tưởng điên rồ lắm. Con có giải thích mẹ cũng không tin đâu.”
Nghe Mai nói vậy bà Thanh càng nóng ruột, chỉ mong nhanh nhanh chóng chóng tàn tiệc để hỏi cho ra nhẽ.
Trong khi đó, Vân lại rất vô tư, ăn uống nhảy nhót vui vẻ với mọi người. Đã lâu rồi trong nhà cô mới lại có một bữa tiệc đông đủ thành viên đến thế. Rất nhiều bạn cũ của cô và Mathias đều đến dự. Gia đình Robert cũng được mời và mang đến rất nhiều quà.
Cô nhóc Emilia vừa nhìn thấy Vân liền nhào đến ôm chầm lấy cô.
“Mẹ nuôi. Huhu. Lâu lắm rồi mới được gặp mẹ. Con nhớ mẹ quá!”
Vân ôm cô bé, vuốt ve mái tóc vàng nâu óng mượt, trách yêu.
“Lớn từng này rồi còn làm nũng? Đứng thẳng lên cho mẹ ngắm cái nào. Ái chà, gần hai năm không gặp, hình như lại cao thêm nữa rồi. Càng ngày càng xinh đẹp, chẳng trách ba con sợ con chạy lung tung đến vậy. Khuôn mặt này dễ gây họa lắm.”
Vừa nói, Vân vừa nhéo nhẹ lên má cô bé khiến cô nhóc hờn dỗi bĩu môi.
Robert và Lydia đứng bên cạnh cũng bật cười. Bọn họ lần lượt ôm Vân, vui mừng vì được gặp lại cô và thấy cô mạnh khỏe.
Sau lưng Robert, một anh chàng mặc Âu phục nãy giờ vẫn im lặng lúc này mới tiến tới, nhàn nhạt chào.
“Dì Vika. Dì khỏe không?”
Thoáng ngạc nhiên nhưng Vân nhanh chóng nhận ra liền đáp lại.
“Lukasz? Dạo này chững chạc quá, ra dáng boss lớn rồi đó.”
“Cảm ơn dì.” – Lukasz khiêm tốn đáp lại.
Robert mỉm cười.
“Cũng là dáng vẻ nên có thôi. Nếu không dù có ngồi ở vị trí thủ lĩnh cũng sẽ chẳng ai nghe lời.”
Vân nghe ra được ý tứ của Robert muốn thông báo cho cô, Lukasz đã chính thức được lên nắm quyền. Chuyện này kỳ thực đã nằm trong dự đoán của cô nên cô không thấy ngạc nhiên.
Năm nay Lukasz đã 25 tuổi, cũng trưởng thành hơn trước nhiều, đặc biệt là từ sau sự kiện chấn động 8 năm trước. Khi ấy cậu ta mới 17 tuổi đã phải tự mình đối đầu với bao sóng gió.
Ba cậu ta là Robert, cùng với mẹ cô năm đó đều là đối tượng tình nghi nhưng nhờ may mắn nên Robert chạy thoát được trước lúc cảnh sát đến. Mặc dù ông cử người về đón vợ con nhưng toàn bộ khu biệt thự đã bị bao vây và canh giữ nên Lukasz cùng Lydia và Emilia đều bị giam lỏng bên trong suốt nhiều tháng.
Khi Vân biết tin mẹ cô bị bắt, cô lập tức trở về tìm cách cứu bà. Từ ngày biết rõ việc làm ăn của bà, cô đã chuẩn bị sẵn rất nhiều phương án đề phòng khẩn cấp. Nhưng người tính không bằng trời tính, cô chưa từng nghĩ mẹ mình lại có thể dính dáng đến một vụ án nghiêm trọng như vậy. Thế nên loay hoay suốt hơn ba tháng trời cô mới sắp xếp xong kế sách ve sầu thoát xác để giữ lại một mạng cho bà.
Nhưng cứu được mẹ mình rồi, cô không thể mạo hiểm cứu nốt cả Robert, điều đó sẽ dễ khiến cảnh sát nảy sinh nghi ngờ và liên kết sự việc. Vì vậy cô chỉ có thể im lặng hỗ trợ để bảo đảm an toàn cho ba mẹ con Lydia.
Rất may, sau khi mẹ cô được xác định đã chết, Robert thì mất tích, vụ án liền bị tạm gác lại và ba mẹ con Lydia được trả tự do. Tuy nhiên, cái tên băng đảng Đại Bàng Trắng bắt đầu được giới chức để mắt đến.
Không có Robert, Lukasz buộc phải chỉnh đốn lại mọi việc. Cậu ta không chỉ cắt giảm quy mô của tổ chức còn chủ động kết thân với chính quyền bằng cách tự mình xin đi nghĩa vụ quân sự mười tám tháng*.
*Ở Ba Lan và rất nhiều quốc gia EU khác, nghĩa vụ quân sự là hoạt động tự nguyện, không bắt buộc. Công dân từ 16 đến 35 tuổi đều có thể xin tham gia.
Trong thời gian đó, tất cả các hoạt động ngầm của tổ chức đều tạm dừng. Chỉ có các hoạt động nổi như kinh doanh nhà hàng, quán bar, nightclub…là được tiếp tục nhằm duy trì nguồn thu nhập nuôi nhân lực.
Sau khi giải ngũ, cậu ta trở lại, chỉnh đốn việc kinh doanh công khai, các hoạt động ngầm vẫn tiếp tục đóng băng. Tuy nhiên, cậu ta cũng rất khôn khéo, tận dụng thời gian trong quân ngũ làm quen được với rất nhiều nhân vật có tên tuổi bên quân đội và chính phủ, lại sử dụng chính quán bar, club của mình làm nơi chơi bời miễn phí cho bọn họ.
Cầu nối này không chỉ giúp Đại Bàng Trắng trở nên “thuận mắt” hơn đối với đám quan chức, còn giúp Vân có cơ hội thu thập được rất nhiều thông tin giá trị mà cô sử dụng về sau.
Trong khi Lukasz phải thay mặt cha mình gánh vác tổ chức thì Robert cũng sống không dễ chịu gì. Suốt thời gian dài ông ấy phải sống ẩn dật, di chuyển liên tục để lẩn tránh chính quyền. Mặc dù vụ án bị đứt đoạn, ngoài những tin đồn ra thì không có đủ chứng cứ để kết tội Robert, nhưng phía cảnh sát vẫn âm thầm lùng sục, tìm kiếm ông ta. Ba mẹ con Lydia cũng vẫn bị theo dõi.
Mãi đến khi Vân minh oan được cho vụ án của mẹ mình, lấy lại được quyền kiểm soát tập đoàn Han Group, bọn họ mới thực sự được yên ổn. Chính quyền cảm thấy cái băng đảng Đại Bàng Trắng này chẳng qua cũng chỉ là một đám “lưu manh vặt vãnh”, tụ tập kinh doanh mấy chỗ ăn chơi mà thôi, không phải loại có đầu óc lớn tới mức có thể bắt tay được với đám khủng bố quốc tế, lúc đó công cuộc tìm kiếm Robert mới dừng lại và ông ta có thể trở về.
Phải nói rằng, cả mẹ cô và Robert đều là những người mạng lớn, gặp đại họa như vậy mà vẫn bình an vượt qua được. Tuy nhiên, sau đó hai nhà đều phải ngồi lại, bàn bạc định hướng cho cả tập đoàn HG lẫn tổ chức Đại Bàng Trắng trong tương lai.
Thảo luận tới lui nhiều ngày, cuối cùng họ mới đưa đến quyết định hoàn toàn tách Đại Bàng Trắng ra khỏi Han Group. Bà Thanh đã có thân phận và cuộc sống mới, không còn là thành viên của tổ chức nữa, bản thân Vân và em gái chưa từng chính thức trở thành thành viên và cũng không muốn liên quan. Vậy nên cách tốt nhất là họ hoạt động độc lập.
Họ thống nhất, đem toàn bộ cổ phần của Robert sang tên cho Mai. Gia đình Robert và tổ chức của ông vẫn sẽ được hưởng lợi tức tương đương với số cổ phần đó, tuy nhiên lợi tức sẽ được chuyển gián tiếp qua một quỹ ủy thác bí mật tại Thụy Sĩ để tránh tai mắt.
Mọi công việc kinh doanh về sau của Han Group đều không còn liên quan đến gia đình Robert hay tổ chức Đại Bàng Trắng nữa, chỉ có tình hữu hảo của hai gia đình vẫn được duy trì. Vì thế, những dịp lễ Tết đặc biệt bọn họ vẫn gặp nhau.
Vân quay sang ôm Lukasz, nở một nụ cười.
“Chúc mừng cháu! Giờ ta phải gọi cháu là Đại Bàng Lớn rồi.”
Lukasz cười, lễ phép đáp lại.
“Dì cứ gọi là Lukasz như cũ đi. Dù thế nào, dì vẫn là người nhà nên không cần khách sáo.”
Emilia ở bên cạnh, nghe được câu này chẳng hiểu bị chọc vào cái xương sườn nào liền trề môi, giọng ghét bỏ.
“Thích bỏ xừ lại còn bày đặt.”
Ngay lập tức, Lydia liền nhíu mày, nạt cô bé.
“Emi, không được nói linh tinh”
Không cam chịu, Emilia cong môi đáp trả.
“Con nói đâu có sai. Ngày ngày ảnh lên mặt, nói ảnh là thủ lĩnh, lời của ảnh là mệnh lệnh, cấm cãi. Giờ ngay cả mẹ nuôi cũng chúc mừng, còn chủ động muốn gọi ảnh là Đại Bàng Lớn. Ảnh thích muốn chết mà giả đò không cần. Xì!”
Đôi mắt xám của Lukasz liếc nhìn Emilia, khóe môi hơi cong lên như đang cố nén cười, có chút giống một con sói lớn nhìn con mèo đang xù lông, hoàn toàn là dáng vẻ không thèm chấp, còn thêm một chút dung túng, cưng chiều.
Vân nhìn ánh mắt của Lukasz, cảm thấy dường như có gì đó hơi khác xưa.
Mấy năm gần đây cô ít gặp cậu ta, thường là chỉ vào dịp Giáng Sinh khi hai gia đình họp mặt. Hơn hai năm qua vì dịch bệnh nên không hề gặp nhau. Giờ mới thấy, cậu ta đã trưởng thành lên rất nhiều.
Từ sau cái chết của mẹ, Lukasz thay đổi tính nết, trở nên lầm lì, ít nói, lại thêm khuôn mặt lạnh lùng cùng đôi mắt xám như sói tuyết nên người bình thường nhìn thấy đều muốn tránh xa cậu ta. Trong nhà, ngoại trừ ba cậu ta là Robert, cũng chỉ có Emilia không biết sợ là gì mà suốt ngày đấu khẩu.
Lydia từ ngày lấy Robert đối xử với cậu ta rất thận trọng, vừa đủ gần gũi để không giống như người ngoài nhưng cũng không quá thân thiện. Trong lòng cô ấy hiểu rõ, một khi cậu ta thay thế Robert lên làm thủ lĩnh, cuộc sống của mẹ con cô ấy sẽ nằm trong tay cậu ta. Vậy nên cô ấy rất sợ đắc tội với cậu ta. Chỉ có đứa con gái ngốc nghếch là không hiểu chuyện, cả ngày đi trêu chọc cậu ta khiến cô ấy lúc nào cũng lo lắng không yên.
“Mẹ bảo con thôi đi cơ mà.”
Lydia tiếp tục nạt Emilia khiến cô bé hờn dỗi, xị mặt.
Robert thấy hai mẹ con Lydia đấu khẩu với nhau không dứt liền can thiệp.
“Được rồi, hai mẹ con đừng to tiếng với nhau nữa. Lâu lâu mới có một bữa tiệc thế này, vui vẻ lên.”
Vân rất hiểu vì sao Lydia làm vậy nhưng nhìn thái độ của Lukasz cô không thấy cậu ta có vẻ gì tức giận cả, trái lại, cảm giác như cậu ta thích nghe mấy câu “chọc chó” đó của Emilia vậy.
Liệu có thể nào…
mi.meo
Phàm NhânMắ, mới có cái văn án thoi á:))))👁️👄👁️
phong Đạm Khinh Vân
Phàm Nhânchưa full à tác giả ơi
Bách Lâm
Phàm Nhân Tác giảBản draft thì full rồi nhưng mình chưa có thời gian chỉnh sửa. Còn khoảng 50 chap nữa, hi vọng từ giờ đến cuối năm sẽ xong và mình sẽ up full.