Chương 19: Phản đối
Bữa tiệc thôi nôi bé Paula sôi nổi tới khuya mới tàn. Đợi khách khứa về hết, bà Thanh liền kéo hai cô con gái vào thư phòng, ấn xuống ghế ngồi.
“Ka, nói mẹ nghe xem. Con có bạn trai bị vô sinh hả?”
Phụt, Vân phì cười.
“Mẹ nghe ai nói thế?”
“Không phải thì sao con lại nghĩ đến chuyện thụ tinh nhân tạo?”
Vừa nghe đến bốn chữ cuối kia, Vân liền quay sang lườm Mai.
“Đừng nhìn em. Em còn chưa tính sổ với chị đấy. Bảo chị tìm người sống cùng để chăm sóc chị chứ có bảo chị tìm người cho chị chăm sóc đâu mà chị đi thụ tinh nhân tạo? Chị chê bản thân rảnh quá, thiếu việc để làm hay gì mà lại nảy ra cái ý tưởng điên khùng này vậy?”
“Ka, rốt cuộc là sao? Mẹ chẳng hiểu hai đứa nói gì cả?”
“Chị nghĩ nuôi con dễ lắm à? Có đủ cả bố lẫn mẹ mà còn chưa chắc đã dạy dỗ nó được thành người nữa là chỉ có một mình.”
“Con có bầu rồi hay như nào?”
“Rồi sau này chẳng may nó trở thành một đứa trẻ có tư duy lệch lạc hay có vấn đề về tâm lý, chị có chắc sẽ không thấy tự trách và hối hận không?”
Vân bị miệng hai người kia nói đến choáng váng đầu óc, phải lớn tiếng ngắt lời họ.
“Hai người bình tĩnh đã nào. Bầu bí gì. Mới là dự định vậy thôi chứ cũng đã làm đâu.”
Mai có chút tức giận, ngay lập tức ngắt lời.
“Gì mà mới dự định? Chị gửi cả tiền đặt cọc cho ngân hàng tinh trùng bên Mỹ rồi còn gì. Nếu không phải vì chị không thuộc diện ưu tiên thì có khi giờ này họ đã lên lịch cho chị sang đó thụ tinh rồi cũng nên.”
“Còn sang tận Mỹ nữa?!”
Tiếng bà Thanh kinh ngạc thốt lên.
Vân bị tổng tấn công liên tục, cảm thấy đau đầu không thôi. Cô đưa tay bóp trán, thầm mắng thằng em rể đáng đánh một trăm lần.
Đúng là đàn ông có vợ không thể giữ được bí mật gì.
Cũng chỉ tại cái quy định về quyền ưu tiên kia. Cô muốn tìm mối quan hệ để xem có thể được châm chước hay không nên mới nhờ Mathias hỏi giùm một chút. Đã dặn cậu ta làm kín đáo, đừng để Mai biết trước khi mọi thứ được xác định cụ thể. Nào ngờ, cậu ta lại âm thầm bán đứng cô, ton ton kể hết với vợ như thế.
Bị dồn ép một hồi, Vân đành nói rõ kế hoạch của mình. Nghe xong, bà Thanh lập tức phản đối.
“Người ta là vạn bất đắc dĩ mới trở thành mẹ đơn thân. Con đang yên đang lành lại muốn quàng thêm gánh nặng vào người là sao? Mẹ không đồng ý.”
Mai đương nhiên cũng không ngồi yên, liền thêm vào.
“Chưa nói đến việc gánh nặng hay không, chị cũng phải nghĩ cho đứa bé chứ. Nó lớn lên không có bố, sẽ thiệt thòi biết bao nhiêu. Chính chị đã từng trải qua hoàn cảnh tương tự, chị muốn nó cũng có cuộc sống như thế à?”
“Con không muốn lấy chồng cũng được, nếu cảm thấy hợp mắt ai đó thì cùng sống với nhau vui vẻ qua ngày thôi. Nhưng con cái là chuyện khác, không thể chỉ vì muốn có người bên cạnh mà khiến một đứa trẻ vô tội phải chấp nhận một cuộc sống khiếm khuyết được. Nhất là khi bố nó chỉ là một người ẩn danh, ngay đến cả tên tuổi mặt mũi ra sao nó cũng không được biết. Như thế quá tàn nhẫn.”
…
Cứ liên tục như vậy, bà Thanh một câu, Mai một câu, cả hai người đều kịch liệt muốn đánh bay cái ý tưởng mà họ cho là điên rồ đó ra khỏi đầu cô.
Gần nửa đêm, ai nấy đều mệt mỏi mới tạm thời kết thúc và về phòng ngủ. Vân không ngủ được liền cầm bao thuốc lá ra ban công đứng hút.
Bầu trời quang mây tối thẫm lấm chấm những vì sao, một vài ngọn gió mơn man thổi qua đốm lửa đỏ lập lòe giữa những ngón tay mềm mại.
Bỗng có tiếng tin nhắn điện thoại vang lên tinh tinh trong phòng. Vân dụi điếu thuốc cháy dở vào gạt tàn gần đó rồi quay trở vào.
Ai mà lại nhắn tin cho cô vào giờ này chứ?
Mở whatsapp lên, cô có chút ngạc nhiên.
“Cô còn thức không?”
“Có muốn đi ăn đêm không?”
“Gần đây mới mở một quán bán street food Hàn Quốc khá ngon, cô có muốn nếm thử không?”
Khánh nhắn một tràng câu hỏi. Chẳng rõ đây đã là lần thứ bao nhiêu anh lại rủ cô đi ăn. Hình như anh không biết cô đang ở Warszawa. Trước hôm về Ba Lan cô cũng chỉ gặp Philip để sắp xếp vài việc.
Tính ra thì công việc của cô và Philip có nhiều điểm chung nên thường xuyên trao đổi với nhau. Còn công việc của Khánh hoàn toàn ở một lĩnh vực khác nên cũng không hay tiếp xúc. Chủ yếu cô chỉ quản lý phần đầu tư và các quyết định lớn, ngoài ra việc vận hành phòng thí nghiệm ra sao, tiến độ thế nào đều do anh và nhân viên tổ kỹ thuật thống nhất ý kiến.
Không muốn để anh chờ, cô nhắn vội vài chữ trả lời.
“Tôi đang ở Ba Lan, không có nhà.”
Ngay lập tức anh nhắn lại.
“Lúc tối tôi thấy đèn nhà cô sáng.”
“Chắc là bác quản gia đến dọn dẹp.”
“Vậy không làm phiền cô nữa. Xin lỗi. Chúc cô ngủ ngon.”
Vân không nhắn gì thêm, tắt điện thoại rồi nằm lại xuống giường.
Anh chàng bác học này đáng yêu đấy chứ, cô nghĩ. Vừa đẹp trai, lại tài năng, tính tình còn rất dễ chịu và biết quan tâm đến người khác. Đàn ông tốt như anh ta giờ rất hiếm, không khác gì động vật quý trong sách đỏ cần được bảo tồn. Nếu có thể đem nhân giống thì…ừm…Cũng được coi là làm việc phúc đức cho đời, nhỉ!
Lăn qua lộn với những ý nghĩ vẩn vơ, Vân ngáp dài rồi dần chìm vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau, ăn sáng xong cô liền kéo Mathias ra ngoài vườn “hỏi tội”.
“Tôi bảo cậu kín kẽ một chút mà sao cậu lại khai hết mọi chuyện với vợ cậu hả? Rốt cuộc tôi có thể tin tưởng cậu được nữa không đây?”
“Oan cho em. Là lúc em nói chuyện điện thoại với một người bạn cũ đang ở Mỹ để nhờ cậu ấy việc mà chị bảo thì Mai đi tới và nghe được. Cô ấy tưởng em có bồ bịch gì bên ngoài nên em đành phải giải thích.”
Thấy lý do Mathias đưa ra cũng hợp lý, Vân đành thu hồi cơn giận về.
“Chị Vika, hay là thôi đi, em thấy chuyện này không khả thi đâu. Hơn nữa, Mai nói cũng không phải là không có lý. Để một đứa trẻ sinh ra mà đến cha nó là ai nó cũng không được quyền biết thì thật sự tàn nhẫn.”
Vân nhìn Mathias, trong mắt vẫn còn tàn dư cơn giận ánh lên tia sáng sắc lẹm.
“Mỗi năm có biết bao nhiêu cô gái vì chơi bời mà lỡ dính bầu rồi thành mẹ đơn thân. Con cái của họ cũng đâu biết cha mình là ai, sao không thấy mọi người phán xét? Tôi sinh con ra rồi tự mình nuôi dưỡng nó đủ đầy cả về vật chất lẫn tình cảm thì có gì không được?”
“Bọn họ là vì “tai nạn” mà bất đắc dĩ phải làm vậy. Còn chị là chủ đích chọn cách này, đâu có giống nhau?”
“Khác quá trình, nhưng kết quả cũng như nhau cả thôi. Có rất nhiều đứa trẻ sinh ra trong gia đình có cha mẹ ly hôn, hoặc cha không nhận mặt, hay thậm chí bị cha mẹ bỏ rơi vì lý do nào đó, chúng vẫn lớn lên đấy thôi. Tôi sinh con ra, dù nó không có cha, nhưng ít nhất cũng sẽ đảm bảo nó sống trong môi trường lành mạnh, không có chuyện bị bạo lực gia đình, không phải chứng kiến cha mẹ cãi lộn hay ngoại tình, càng không có chuyện nó bị ai bỏ rơi hết. Như thế còn tốt hơn rất nhiều những đứa bé khác rồi.”
Mathias biết Vân là người rất cứng đầu, chuyện gì cô đã quyết thì nhất định sẽ làm bằng được. Vậy nên anh chỉ đành nhắc nhở cô một câu.
“Em chỉ cảm thấy, nếu có thể cho đứa bé một người cha thì vẫn tốt hơn.”
mi.meo
Phàm NhânMắ, mới có cái văn án thoi á:))))👁️👄👁️
phong Đạm Khinh Vân
Phàm Nhânchưa full à tác giả ơi
Bách Lâm
Phàm Nhân Tác giảBản draft thì full rồi nhưng mình chưa có thời gian chỉnh sửa. Còn khoảng 50 chap nữa, hi vọng từ giờ đến cuối năm sẽ xong và mình sẽ up full.