Chương 36: Báo nhà
Trăng mọc trăng lặn, ngày đến ngày đi. Tính từ buổi tối trên xe ô tô đó, đến nay đã một tháng.
Nghe thì có vẻ nhiều, nhưng sau bốn tuần, tình trạng mối quan hệ của Khánh và Vân vẫn như vậy, không có mấy tiến triển. Ít ra thì đó là nhận định của Vân.
Mỗi ngày cô đều vắt nát óc, vận dụng cả triệu nơ ron thần kinh và tế bào chất xám để nghĩ xem, hôm nay sẽ kiếm cớ gì đến gặp anh. Nhưng bảy ngày như một, bốn tuần như cũ, Khánh luôn trưng ra bộ mặt vừa lạnh lùng vừa bất đắc dĩ mà tiếp chuyện cô.
Vân chẳng lấy thế làm phiền lòng, trái lại còn vô cùng thích thú như đang chơi trò thử thách. Bởi vì cô phát hiện anh chính là người miệng một đằng tâm một nẻo.
Mỗi lần cô đến tìm anh, ngoài mặt trông anh có vẻ như đang miễn cưỡng, nói chuyện còn cụt lủn, lời lẽ thì độc địa, nhưng chưa bao giờ cô thấy anh than thở chê cô phiền. Chưa kể, cô có giở trò trêu chọc gì anh cũng không giận. Bắt anh đưa cô đi ăn, bảo anh cùng cô đi siêu thị để xách đồ, kêu mệt nhờ anh lái xe đưa đi làm, anh đều không từ chối. Sự kiên nhẫn của anh dành cho cô dường như là vô hạn. Bất luận cô đòi hỏi gì anh cũng chiều theo.
Tất nhiên, ngoài miệng anh vẫn sẽ trả treo vài câu, nói cô coi anh như trợ lý, bảo cô nhớ trả anh phí làm ngoài giờ, dọa sẽ kiện cô tội bóc lột người lao động. Nhưng tựu chung lại vẫn là, anh cưng chiều cô hết mực. Mà Vân là người chỉ nhìn vào kết quả, không quan trọng quá trình. Kết quả này có thể coi là sự khẳng định, anh vẫn thích cô.
Mà cô đến bây giờ cũng đã xác định được là cô rất thích anh, đủ để muốn ở bên cạnh anh, cùng anh trải qua những tháng ngày bình yên, hòa thuận.
Vấn đề là, cái tảng băng cứng đầu này rất ngoan cố, một mực không chịu thay đổi thái độ với cô, lúc nào cũng mang dáng vẻ thờ ơ, làm bộ không quan tâm khiến cô tức muốn chết. Còn đâu người đàn ông dịu dàng, nâng niu cô trong tay trước kia nữa. Cô thật hoài niệm những ngày tháng ngọt ngào mà ngắn ngủi đó.
Không thể để tình trạng này kéo dài mãi được, cô phải lột tấm mặt nạ của anh xuống, bắt anh trả lại cái người từng nhìn cô đầy tình tứ mà dụ dỗ: “Lên nhà, rồi em muốn có bao nhiêu cũng được” hôm ấy.
Nhớ tới khoảnh khắc đó, hai má của Vân lại tự động hồng lên.
Haizzz, bọn họ ngay đến cả nụ hôn đầu tiên cũng chưa có nữa. Cái tốc độ rùa bò này…phải lập tức thay đổi thôi.
Nghĩ là làm, Vân đi xuống tầng 5, tới ban nghiên cứu khoa học tìm Khánh. Hiện tại đang là giờ nghỉ trưa, anh thường tranh thủ viết báo cáo hoặc kiểm kê vật liệu.
Bước vào khu thí nghiệm, Vân nghe ngóng một chút, thấy bên trong không có ai. Chắc mọi người đi ăn trưa hết rồi.
Xoay qua phía văn phòng, vừa đẩy cánh cửa ra Vân đã nghe thấy tiếng lải nhải quen thuộc của tên nhóc Philip đang nói chuyện với Khánh.
“Cuối tuần này cậu không về Hamburg dự sinh nhật tôi thì ít nhất hôm nay cũng phải đi chơi với tôi một bữa chứ. Cả năm mới có một lần, tôi cũng không yêu cầu gì quá đáng. Cậu không thể nể mặt tình bạn 6 năm qua của chúng ta được một chút sao?”
Vân đứng im ở lối ra vào, dỏng tai lên nghe ngóng. Giọng nói trầm ấm của Khánh chậm rãi vang lên.
“Tôi không tham dự chẳng phải cậu chơi bời sẽ càng thoải mái hơn sao? Quà tôi cũng đã gửi tới nhà, cậu đừng được voi đòi tiên nữa. Lớn bằng này rồi mà vẫn còn ham hố, đúng là trẻ con.”
Bị Khánh chê bai, Philip có chút hậm hực, cậu ta bắt đầu hơi cao giọng.
“Cậu nói ai là trẻ con hả? Cậu còn kém tuổi tôi đấy. Chưa kể, cái đứa mà cậu gọi là trẻ con này đã được biết đến mùi phụ nữ, chẳng như người lớn là cậu, 20 năm vẫn còn gin.”
Hự, Vân suýt chút nữa thì đập đầu vào cửa vì buồn cười. Thằng nhãi Philip mồm miệng thế mà cũng chanh chua ra trò đấy chứ. Đấu khẩu với Khánh rất có khí thế, còn dí đúng điểm chí mạng nữa.
Có vẻ như bị chọc giận, Khánh hạ giọng, ngữ khí cũng thêm phần lạnh lùng.
“Qua tay nhiều phụ nữ, cậu tự hào lắm hả? Hơn nữa, ai lấy việc quan hệ tình dục ra để làm thước đo độ trưởng thành? Nếu nói như cậu thì đám trẻ ranh 15, 16 tuổi yêu sớm ngoài kia đều là người lớn hết.”
Bị bắt bẻ không cãi lại được, Philip đành chuyển sang tấn công Khánh trên phương diện khác.
“Tôi thấy cậu có biểu hiện rất giống người có bệnh sợ phụ nữ. Cậu nói thật đi, cậu không muốn về Hamburg tham gia tiệc sinh nhật tôi vì cậu sợ Hannes sẽ lại đưa cả nhóm tới câu lạc bộ thoát y, đúng không? Cậu cũng sợ đi chơi với tôi sẽ bị các em gái vây lấy. Thế nên bao năm qua cậu luôn làm ra bộ dạng không quan tâm tới chuyện hẹn hò, một lòng cống hiến cho khoa học, nhưng thực tế là cậu có bệnh. Haha.”
Hahaha, hahaha. Vân cũng rất muốn bò lăn bò càng ra đất mà cười cho đã. Cái suy luận biến thái như vậy mà Philip cũng nghĩ ra được. Quả nhiên, mấy tên thiên tài không có tên nào là bình thường hết.
Dù Vân đã bịt miệng mình lại để cười không phát ra tiếng, nhưng cái người nào đó bên trong tai thính như béc giê hình như đã phát hiện ra có âm thanh lạ nên anh làm tiếng xuỵt với Philip.
Bàn làm việc của Khánh khuất sau bức tường, chỉ cần anh đi vòng qua nó là nhìn ra được cửa. Trước khi bị anh bắt quả tang cô đang nghe lén, Vân liền nhanh trí gõ gõ mấy tiếng lên khung cửa gỗ đã hé mở ra từ lâu.
Philip lập tức im bặt, Khánh cất tiếng nhàn nhạt ‘mời vào’.
Vân đi đến chỗ anh ngồi. Nhìn Philip đang ngả ngớn đẩy tới đẩy lui trên chiếc ghế xoay, đối diện là khuôn mặt vẫn còn sa sầm của Khánh, cô ho nhẹ mấy tiếng cố nén cảm giác muốn cười.
“Hi Philip, cậu cũng ở đây à?”
“Ah Vika, chị đến đúng lúc lắm. Tối nay chị rảnh không, đi chơi với tôi và Karl đi. Hôm nay là sinh nhật tôi đấy.”
Giả bộ như bây giờ mình mới biết, Vân ồ lên.
“Chúc mừng sinh nhật cậu! Sao không nói sớm để tôi mua quà?”
Như một đấng quân tử độ lượng, Philip khoát tay trong không trung, đứng cạnh Vân cười ranh mãnh.
“Không cần, không cần. Sự có mặt của chị đã là quà cho tôi rồi. Nhưng nếu chị cảm thấy như thế quá sơ sài thì…haha… đáp ứng đề nghị lần trước của tôi là được.”
Đề nghị lần trước? Vân ngơ người ra một chút, cố nhớ lại tên nhóc này đã đưa ra đề nghị gì. Thú thật là từ ngày hợp tác với nhau, cậu ta đưa ra rất lắm đề nghị. Lúc thì bảo cô tăng phần trăm lợi nhuận cho cậu ta, lúc lại bảo cô quản lý công ty hộ cậu ta luôn đi để cậu ta rảnh chân đi chơi. Thế nên Vân thực sự không nghĩ ra được lúc này Philip đang ám chỉ đề nghị nào.
Không chờ cô hỏi, Philip đã rất nhiệt tình giúp cô khai thông trí nhớ. Cậu ta nói.
“Tôi đã nghĩ rất kỹ rồi, chị mà làm bạn gái tôi thì sẽ cực kỳ có lợi. Này nhé, chị có thể dùng chuyện vui hóa giải chuyện không vui, cùng giảng hòa với ba tôi. Tôi sẽ giúp chị tìm người chị muốn. Sau này kết hôn rồi tôi thừa kế tập đoàn Schiller đem sáp nhập với tập đoàn Helios, chúng ta nhất định sẽ là bá chủ ở châu Âu, không ai địch được…”
Philip nói thao thao bất tuyệt, đắm mình trong thế giới tưởng tượng của cậu ta mà không để ý đến một khuôn mặt lạnh lẽo giờ đã chuyển màu đen thui cùng một khuôn mặt khác đang tươi cười bỗng đông cứng đến xám ngoét.
Cơm mẹ nấu! Tên báo nhà này nói cái gì không nói lại nói đúng cái chuyện không nên nói nhất.
Vân đứng chết lặng, cố lục tìm trong đầu xem có lời nào để giải thích vừa ngắn gọn vừa dễ hiểu, lại ngọt ngào dỗ dành được Khánh không.
Chuyển ánh mắt từ Philip sang Vân, đôi con ngươi đen thẫm của Khánh âm thầm phóng ra hàng ngàn mũi tên chết chóc nhắm tới cô.
Hai người này từ lúc nào đã tiến triển tới bước nói chuyện kết hôn luôn rồi? Hừ, trước mặt anh thì cô làm ra vẻ quấn quít, mỗi ngày một kịch bản để quyến rũ anh. Nhưng sau lưng anh cô lại ngầm tính toán chuyện liên hôn, đối tượng còn là bạn thân của anh.
Haha, anh đúng là một thằng ngốc. Cứ nghĩ dùng chiêu khích tướng sẽ khiến cô nhận ra tình cảm thật của mình và muốn ở bên anh. Chẳng thể ngờ, đến cuối cùng cô vẫn chỉ coi anh là ngân hàng gien di động.
Lửa giận trong lòng sôi sục, Khánh cảm thấy mình sắp phóng hỏa đốt trụi cả căn phòng. Anh cố dùng một tia lý trí còn sót lại, thấp giọng nói qua kẽ răng.
“Hai người nói chuyện đi. Tôi ra ngoài đây.”
Không chờ cho Vân hay Philip trả lời, Khánh xoay người bước rất nhanh về phía cửa và biến mất.
Hỏng! Hỏng hẳn rồi! Mẹ kiếp, công sức vuốt lông sư tử suốt một tháng của cô chỉ trong nháy mắt đã đi tong. Nhìn biểu hiện của anh thì có vẻ như đã giận đến không nói nên lời.
Philip ngây ngốc nhìn bóng lưng Khánh bỏ đi rồi lại chuyển mặt qua Vân, thấy cô cũng đang nghiến răng bặm môi, vẻ như muốn băm vằm cậu ta làm trăm mảnh.
Nhíu mày khó hiểu, Philip hỏi.
“Chị sao thế? Cả thằng nhóc kia nữa, cứ như ăn phải cớt vậy, mặt thúi hoắc.”
Nhìn Vân cúi đầu bóp trán, vẻ mặt có chút khổ sở, Philip càng thắc mắc.
“Dạo này chị với Karl làm sao mà cứ như mặt trăng với mặt trời thế? Hai người cãi nhau à? Mâu thuẫn trong công việc?”
Với một tên bác học tính tình cứng nhắc còn mắc bệnh sợ phụ nữ như Karl thì đây là lý do duy nhất cậu ta có thể nghĩ đến.
Vika là một người rất khó tính và yêu cầu cao, nhiều lần chính bản thân Philip cũng xảy ra tranh cãi vì bất đồng quan điểm với cô. Được cái cậu ta rất biết cách nhường nhịn phụ nữ nên hai người bọn họ có xung đột đến đâu cũng nhanh chóng hòa giải được. Còn Karl…cậu ta cảm thấy anh giống như là muốn tránh mặt Vika vậy.
Trong khi Philip còn đang cố hiểu mọi chuyện, Vân ở bên cạnh đã không thể kìm nén cơn giận trong lòng. Tính đánh cho con báo nhà trước mặt một trận nhưng tay vừa đưa đến lưng chừng đã bị chút tàn dư lý trí ngăn lại. Cô bực bội hừ một tiếng rồi hạ tay xuống.
Philip nhìn hành động của cô vội la làng.
“Này này, chị định đánh tôi đấy à? Bạo lực gia đình là không tốt. Ở châu Âu rất bình đẳng, phụ nữ hành hung đàn ông cũng không được xử nhẹ hơn đâu.”
Nghe được câu này thì Vân thực sự nhịn không nổi nữa rồi. Cô kiễng chân, vươn tay đập một phát vào sau gáy Philip.
Cậu ta cao hơn cô rất nhiều, trừ mặt ra đó đã là điểm cao nhất cô có thể đánh tới. Nếu không cô thật sự muốn gõ bể đầu cậu ta, để xem bên trong cái não thiên tài kia có phải còn chứa cả đậu phụ không.
Bị đánh đau, Philip kêu oai oái.
“Chị đánh tôi làm gì? Không sợ tôi kiện chị hả?”
Vân trừng mắt nhìn cậu ta, hai tay chống nạnh, điệu bộ không khác gì bà mẹ trẻ đang dạy dỗ thằng con ngỗ nghịch.
“Đánh cậu vậy là còn nhẹ đó. Cái miệng cậu, con mẹ nó, không biết lựa chuyện để nói à? Sao lại nhắc tới cái vấn đề thần kinh ấy, hả? Hơn nữa, hôm đó tôi đã nói rất rõ ràng với cậu rồi, cậu làm ơn ngừng hoang tưởng đi.”
Philip cảm thấy phản ứng của Vân có chỗ kỳ lạ. Mặc dù hôm ấy anh cũng nửa đùa nửa thật mà đề nghị nhưng cô không tức giận đến thế. Vậy mà hôm nay cô không chỉ mắng anh, còn ra tay đánh anh luôn.
Kinh nghiệm nhiều năm trên tình trường của Philip giúp cậu ta có con mắt khá tinh tường khi quan sát chuyện nam nữ. Thế nên, cậu ta bắt đầu hoài nghi biểu hiện của cô có phải liên quan đến người nào đó không.
“Chị…không muốn tôi nhắc đến chuyện ấy? Hay là…không muốn tôi nhắc đến ở chỗ này?”
Vân chưa kịp hiểu ra ý tứ trong lời Philip liền cảnh cáo cậu ta.
“Ở đâu cũng không được nhắc. Nhất là trước mặt Karl. Cậu còn dám nói linh tinh với anh ấy, coi chừng tôi làm thịt cái công ty quèn của cậu.”
Quá bất ngờ với câu trả lời mình nghe được, Philip trố mắt nhìn Vân.
“Chị…Vika…chị thích Karl sao?”
Cây ngay không sợ chết đứng, mình chẳng làm gì phạm pháp hay vi phạm đạo đức thì sao phải giấu?! Nghĩ thế nên Vân rất khảng khái hếch cằm mà thừa nhận.
“Đúng thế đấy. Sao nào?”
“Đậu đen! Không thể tin được!”
Philip ôm đầu, đôi mắt xanh mở lớn hết cỡ nhìn Vân như nhìn người ngoài hành tinh.
mi.meo
Phàm NhânMắ, mới có cái văn án thoi á:))))👁️👄👁️
phong Đạm Khinh Vân
Phàm Nhânchưa full à tác giả ơi
Bách Lâm
Phàm Nhân Tác giảBản draft thì full rồi nhưng mình chưa có thời gian chỉnh sửa. Còn khoảng 50 chap nữa, hi vọng từ giờ đến cuối năm sẽ xong và mình sẽ up full.