Chương 4: Khao khát làm mẹ

Đang xem dở một bài báo, điện thoại của Vân bỗng đổ chuông. Nhìn màn hình thấy tên của Mathias, cô lập tức nhấc máy. 

“Mai trở dạ rồi, đang ở trong bệnh viện. Có lẽ đêm nay sẽ sinh.”

Nghe thấy em gái mình sắp sinh, Vân liền có chút căng thẳng.

“Ừ. Mọi thứ ổn không? Nó sợ đau lắm, cậu ở bên cạnh nó đừng đi đâu. Gọi cho nhà cậu với mẹ tôi chưa?”

“Em gọi cho mẹ chị rồi. Mẹ nói sẽ mua vé máy bay chuyến sớm nhất để về. Bố mẹ em cũng đang ở đây. Mọi thứ đều ổn, chị đừng lo.”

“Thế tốt rồi. Tôi thu xếp việc bên này xong sẽ qua thăm vợ chồng cậu.”

“Được. Vậy đã nhé. Em vào trong đây.”

Cúp điện thoại, Vân không ngăn nổi nụ cười vui mừng. Trong lòng hồi hộp như chính mình đang sắp có em bé. 

Nghĩ lại ngày đó, nếu không xảy ra chuyện thì giờ này cô đã làm mẹ, con cô cũng được gần 5 tuổi rồi. 

Nhìn xuống cái bụng phẳng lì của mình, Vân vô thức đưa tay xoa xoa, trong lòng dấy lên một niềm chua xót. 

Quá khứ dù xấu hay tốt thì cũng đã qua rồi, nhớ lại chỉ thêm đau lòng mà thôi. Nghĩ vậy, Vân ép mình gạt những suy nghĩ kia ra khỏi đầu. 

Giải quyết hết những việc quan trọng, Vân giao quyền xử lý tạm thời cho Gosia rồi xếp hành lý về Warszawa*. 

*Warszawa: đọc là Vác-xa-va, thủ đô của Ba Lan.

Mai đã sinh được một bé gái trắng trẻo bụ bẫm, đặt tên là Paula. Em bé lai rất xinh đẹp, có mái tóc hoe hoe vàng giống bố, làn da trắng hồng mịn màng cùng đôi môi đỏ chúm chím vô cùng đáng yêu. Cả ngày cô bé chỉ ngủ, tỉnh dậy oe oe khóc một chút rồi được mẹ cho ăn sau đó lại ngủ, thực sự ngoan ngoãn như một thiên thần nhỏ. 

Bố mẹ của Mathias được bế cháu nội, vui mừng đến phát khóc. Sau bao tháng ngày mong chờ, cuối cùng vợ chồng cậu con trai độc nhất cũng chịu sinh con nên ông bà hạnh phúc vô cùng. 

Mẹ và ba dượng của Vân cũng đã trở về để đón đứa cháu ngoại đầu tiên. Những nếp nhăn trên khuôn mặt già nua của ông Dominik hằn rõ lên nụ cười sung sướng khi được ôm cô cháu gái bé bỏng trên tay. Bà Thanh thì bận rộn hết đi vào lại đi ra, mang đủ thứ đồ ăn tẩm bổ cho con gái và con rể. 

Căn biệt thự mọi khi vắng vẻ nay bỗng náo nhiệt tiếng nói cười hòa lẫn tiếng khóc của trẻ nhỏ. Được chăm sóc tốt, sau vài ngày Mai có vẻ cũng đã hồi sức.

Gần nửa đêm, Paula được mẹ cho bú xong liền ngủ say và được bảo mẫu bế đi. Mọi người trong nhà cũng đã ngủ, trong phòng chỉ còn lại hai chị em, Vân hỏi.

“Mệt không? Có muốn chị lấy gì cho em uống không?”

“Không cần đâu. Chị nghỉ sớm đi, mai chị lại phải bay về bên kia rồi.”

Nghe giọng nói của em gái có chút buồn, có lẽ là vì mấy năm nay cô quá bận rộn, ít về thăm nhà nên họ hiếm khi gặp nhau. Vân nắm tay Mai, nở một nụ cười trìu mến.

“Tháng sau đầy tháng Paula chị lại sang.”

Mai nhìn chị gái, rõ ràng là một phụ nữ dịu dàng, giàu tình yêu thương như thế mà lại không tìm được hạnh phúc cho riêng mình. 38 tuổi vẫn độc thân, sống một mình ở một thành phố, hoàn toàn không có người nhà chăm sóc, chỉ nghĩ đến thôi Mai cũng thấy đau lòng rồi. 

“Chị không tính quay về Wars* sống sao? Chị cứ ở bên đó mãi như vậy, em lo lắm.”

*Wars: đọc là “Vác”, cách gọi tắt tên thành phố Warszawa.

Vân bật cười. Người ta hay nói phụ nữ sau khi làm mẹ đều trở nên nhân hậu, thích chăm sóc người khác. Em gái cô hẳn là cũng không ngoại lệ.

“Lo gì chứ. Bao năm qua vẫn thế, có sao đâu.”

“Bây giờ không sao, nhưng tương lai thì chưa chắc. Ai rồi cũng sẽ già đi, cũng sẽ có lúc ốm đau. Chị một thân một mình ở bên đó, nếu có chuyện gì thì phải làm thế nào? Nếu chị thích cuộc sống ở bên đó và muốn định cư hẳn thì sao không kiếm lấy một người để săn sóc nương tựa lẫn nhau?”

Vẫn giữ nụ cười trên môi nhưng vẻ mặt của Vân lúc này lại có chút gượng gạo. 

Trong nhà, ai cũng biết vấn đề hôn nhân của Vân là một đề tài nhạy cảm. Mẹ cô đã từ bỏ ý định can thiệp vào chuyện này sau hàng loạt biến cố trong 8 năm qua. Bản thân Vân cũng đã thử vận may một lần và kết quả là một bi kịch vô cùng thê thảm. Có lẽ số mệnh của cô đã định sẵn là phải cô độc suốt đời, thế nên từ lâu cô đã ngầm chấp nhận điều đó và không còn nghĩ đến nó nữa. 

Mai nhìn biểu cảm trên khuôn mặt của chị gái cũng có thể mơ hồ đoán được chị ấy đang nghĩ gì. 

“Cho dù chị đã mất hết niềm tin vào hôn nhân nhưng cuộc sống còn có những lựa chọn khác nữa mà. Thời đại bây giờ cởi mở lắm rồi, có rất nhiều người họ chỉ sống chung với nhau, làm bạn tri kỷ chia sẻ vui buồn mà không cần phải trói buộc nhau bằng một tờ giấy hôn thú. Thậm chí họ vẫn có con với nhau, vẫn nuôi dạy chúng thật tốt mà không nhất thiết phải là vợ chồng.

Chị, chỉ cần chị nghĩ thoáng ra một chút thôi cuộc sống của chị sẽ vui vẻ và hạnh phúc hơn rất nhiều. Công việc và tiền bạc, xét cho cùng cũng chẳng để làm gì nếu chị ngã bệnh mà đến một người đưa chị đi khám cũng không có.”

Nghe tới đây Vân trực phản biện nhưng Mai đã biết trước cô sẽ nói gì nên liền chặn lại. 

“Đừng nói với em chị có trợ lý rồi có thể thuê y tá nọ kia. Gosia cũng có gia đình của cô ấy, không thể kè kè 24/7 bên cạnh chị. Y tá hay hộ lý họ cũng chỉ làm việc theo quy định chứ không phải người nhà để mà chăm sóc chị cẩn thận được.”

Nhân lúc Mai dừng lại để lấy hơi, Vân liền chen vào nói. 

“Bà Marta rất chu đáo, không những biết quán xuyến nhà cửa còn nhớ cả sinh nhật của chị. Chị vẫn có người chăm sóc mà, cũng không đến mức ốm cũng không có người đưa đi viện đâu.”

Chẳng hiểu do mới sinh con nên nội tiết tố vẫn còn chưa thăng bằng hay bị thái độ xuề xòa của chị gái chọc giận mà Mai liền trừng mắt lên nhìn Vân.

“Chị vẫn tiếp tục ngoan cố? Chị quên mất chị đã suýt chết thế nào à?”

Trong nháy mắt, gương mặt Vân liền đông cứng lại, con ngươi cũng tối sầm. Trong ngực như có sợi dây vô hình từ đâu bò tới, siết chặt trái tim cô khiến nó tắc nghẹn đến đau đớn. 

Sao cô có thể quên cái ngày tăm tối đó. Chỉ trong vòng 24 giờ cô vừa phát hiện chồng mình ngoại tình, vừa mất đi đứa con trong bụng, còn phải đối mặt với tử thần. Đã có lúc cô ước giá như ngày đó cô thực sự chết đi, như thế có phải là được giải thoát rồi không. Nhưng số phận nghiệt ngã lại không cho cô được toại nguyện, bắt cô phải quay lại đối mặt với thực tế đau đớn và tiếp tục sống như một cỗ máy vô hồn.

Mai nhận ra trong một giây kích động cô đã chạm vào nỗi đau lớn thứ hai trong lòng chị. Cuộc đời chị ấy ai nhìn vào cũng chỉ thấy hào quang của tiền tài và địa vị, ai cũng nghĩ chị ấy may mắn và được ông trời ưu ái quá nhiều. Chỉ có người thân của chị ấy mới hiểu, chặng đường chị ấy đi qua đầy rẫy những khổ đau và mất mát. 

Kéo lấy ngón tay cái đang bấm sâu vào lòng bàn tay của chị gái, Mai cố gắng dịu giọng nhưng khí thế vẫn rất cương quyết.

“Không phải em cố ý nhắc đến chuyện đó đâu, nhưng thực sự chị không cho em lựa chọn nào khác. Túm lại, chị cần có người thân bên cạnh. Vì thế, hoặc là chị chuyển về Wars để ở gần tụi em, hoặc là chị tìm cho mình một anh chàng tử tế. Nếu không em sẽ bán hết cổ phần ở HG và cùng Mathias dọn qua Berlin. Đằng nào thì em cũng không ham hố cái vị trí chủ tịch hội đồng quản trị này, chị thích giữ HG thì tự về mà làm, em chỉ cần Paula và Mathias thôi.”

Trong vòng mấy phút mà Mai liên tục nói ra những lời gây sốc, khiến tâm tình của Vân lên xuống như tàu lượn. 

Haizzz, con nhóc này giờ đủ lông đủ cánh rồi, còn biết quay lại uy hiếp mình nữa. Vân cười khổ, chẳng thể tin được có một ngày lại bị em gái mình “tống tiền”. Helios Group là cơ ngơi do mẹ cô vất vả thành lập nhưng là do cô bỏ rất nhiều nỗ lực cùng tâm huyết để phát triển và duy trì. Cả tuổi trẻ của cô đều nằm ở đó, sao có thể nói bỏ là bỏ được. 

“Được rồi, chị sẽ suy nghĩ kỹ về vấn đề này.”

Nghe Vân nói vậy, Mai cũng có chút yên lòng. Nhưng cảm thấy vẫn cần một bảo đảm kép, đề phòng nước đổ lá khoai nên cô lại nhấn mạnh một lần nữa. 

“Chị hứa rồi đấy. Đừng hòng kiếm cớ rồi qua loa đối phó với em. Em sẽ làm thật đó.”

Vân bật cười vô cùng bất đắc dĩ trả lời.

“Ừ. Chị hứa.”

Rời khỏi phòng của Mai, Vân bước từng bước chậm chạp trên hành lang lát gỗ hồ đào. Đi ngang qua cửa phòng của bé Paula, cô nhẹ nhàng mở cửa bước vào. Bé đang ngủ say trong chiếc nôi trắng tinh nhìn như một cô công chúa nhỏ. 

Đến gần chiếc nôi, Vân ngắm nghía khuôn mặt thiên thần của cô bé, cảm nhận tình yêu thương trong lòng dâng trào mãnh liệt đến mức có thể chống lại cả thế giới để bảo vệ sinh mệnh mỏng manh bé nhỏ này. Chưa bao giờ cô thấy mình khao khát làm mẹ đến thế. 

Khẽ cầm bàn tay nhỏ tí xíu của cô bé đặt xuống dưới chăn, tay của Vân bỗng bị nắm lấy. Những ngón tay nhỏ xinh cầm chưa hết nổi một ngón tay của cô nhưng lại níu tay cô thật chặt. Hơi ấm từ cô bé truyền đến, lan tỏa khắp thân thể, phủ một tầng ngọt ngào lên trái tim lạnh lẽo của cô, khiến cô thấy mình được yêu thương vô điều kiện. 

Sống mũi đột nhiên có chút cay. Một giọt nước mắt rơi xuống mặt gỗ trơn láng của chiếc nôi, chảy xuôi theo chấn song và thấm xuống tấm chăn trắng muốt.

Nhẹ nhàng đi ra, Vân nhón từng bước chân sợ đánh thức công chúa nhỏ. 

Nghĩ đến những lời nói vừa rồi của Mai, tâm trạng cô có chút rối bời. Những gì Mai nói cũng đúng. Chẳng ai có thể trẻ trung khỏe mạnh mãi, lúc ốm đau bệnh tật rồi còn lúc già yếu mắt mờ chân chậm, cô sẽ nhờ cậy ai đây? 

Đứng trước cửa phòng Paula, Vân vuốt ve tấm biển tên chạm khắc bằng gỗ trên cánh cửa, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu.

3 Bình luận

  • mi.meo
    Phàm Nhân
    1 năm trước

    Mắ, mới có cái văn án thoi á:))))👁️👄👁️

  • phong Đạm Khinh Vân
    Phàm Nhân
    2 tháng trước

    chưa full à tác giả ơi

    • Bách Lâm
      Phàm Nhân Tác giả
      2 tuần trước

      Bản draft thì full rồi nhưng mình chưa có thời gian chỉnh sửa. Còn khoảng 50 chap nữa, hi vọng từ giờ đến cuối năm sẽ xong và mình sẽ up full.


Viết bình luận

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay