Chương 41: Ghen
Philip đi đến cửa xe để đón Vân. Lúc ngang qua Khánh, cậu ta còn cố tình huých vai anh, nhướng lông mày với điệu bộ ngả ngớn nói.
“Người đẹp của tôi tới rồi.”
Trong xe có đủ loại đèn màu, chiếu sáng lung linh rực rỡ. Riêng chỉ có góc của Khánh là có một màu đặc biệt, chính là đen thui, đen từ mặt đến tim gan.
Anh không hiểu Philip đang muốn giở trò quỷ gì nhưng anh thì muốn nhai đầu cậu ta luôn tại chỗ này.
Đưa tay ra như một quý ông, Philip đỡ Vân bước lên xe, sau đó dắt cô tới cạnh chỗ cậu ta ngồi.
Cô nhìn ngắm Philip một chút, cậu ta tối nay ăn mặc rất bảnh chọe. Áo sơ mi trắng của D&G có thêu chìm bằng chỉ bạc lấp lánh, quần Âu vải flannel của Armani đi kèm thắt lưng Versace, giày da bóng lộn của một thương hiệu nào đó mà cô không nhìn thấy tên (Gaziano & Girling). Tóm lại, từ đầu đến chân trông cậu ta rất ra dáng đại thiếu gia, đẹp trai, nhiều tiền và biết chơi.
Cách đó một khoảng, Vân lia mắt trông thấy Khánh đang cố ý ngồi một mình, tách biệt hẳn với hai bọn họ. Cô quay sang hỏi Philip.
“Cậu với anh ấy sao lại mỗi người một nơi vậy? Nhìn như đôi tình nhân giận dỗi nhau ấy.”
Philip bật cười.
“Còn không phải tại chị sao? Cậu ta đang ghen đấy.”
“Hả? Ghen?”
Chữ ghen này khiến Vân có chút bất ngờ. Đàn ông thường ghen khi cảm thấy nguy cơ mình bị cắm sừng, phải không nhỉ? Nhưng mà cô nào có cái ý định ngu ngốc đó. Trừ phi…trừ phi…
Vân quay sang lườm Philip như muốn dùng ánh mắt thiêu rụi cậu ta.
“Cậu lại làm trò gì rồi?”
Cô nói qua kẽ răng, đưa mặt tiến gần hơn đến cậu ta, biểu cảm vô cùng nguy hiểm.
Nhìn đôi mắt mang sát khí của cô, Philip sợ mình lại bị đánh vội vàng lùi ra xa, rối rít nói.
“Làm gì chứ? Tôi đang giúp chị mà.”
Tiếng nhạc trên xe khá ồn, Khánh không ngồi gần bọn họ nên không nghe được. Nhưng anh đã liếc mắt thấy cảnh tượng Vân rướn người về phía Philip trong khi cậu ta thì ngả ra sau. Hai người một tiến một lùi, giống như đang trêu đùa, vờn nhau đầy tình thú.
Quá cay mắt!
Khánh quyết định xoay người, đưa lưng về phía bọn họ. Mắt không thấy thì tim không đau.
Sau mấy câu tra hỏi, Vân liền biết, con hàng miệng độc Philip lại đổ thêm dầu vào lửa, khiến Khánh hiểu lầm cô có ý với bạn thân của anh.
“Cậu khỏi giúp đi. Cậu càng giúp càng hỏng.”
Philip bị mắng oan uổng, cố gắng thanh minh nhưng Vân phẩy tay không thèm nghe. Cô đi đến chỗ Khánh ngồi, hắng giọng đánh tiếng với anh một chút rồi cũng ngồi xuống đối mặt với anh.
Tối nay anh mặc áo sơ mi trắng trơn có in biểu tượng đầu người của Karl Lagerfeld rất đơn giản, quần Âu đen cùng hãng, giày sneaker trắng của Polo, toàn thân toát lên vẻ đẹp trẻ trung nhưng cũng rất trưởng thành, chín chắn.
Thấy cô ngồi xuống, anh ngước mắt lên nhìn một chút rồi lại cụp mắt nhìn xuống ly rượu. Hàng mi dày đen nhánh che khuất con ngươi khiến cô không thể nhìn ra là anh đang có cảm xúc gì. Nhưng linh tính nói cho cô biết, cảm xúc đó không tích cực cho lắm.
Vẫn như mọi khi, Vân làm mặt thản nhiên, buông lời trêu ghẹo anh.
“Thấy em đến mà không chào hỏi đón tiếp gì à? Phép lịch sự của anh đi đâu hết rồi?”
Lông mi Khánh khẽ động, những ngón tay thon dài đang xoay xoay chiếc ly pha lê cũng dừng lại. Anh không ngẩng đầu lên, chỉ cất tiếng trầm thấp hỏi cô.
“Không ở nhà ngủ để mai đi làm mà tới đây làm gì?”
Thấy anh chịu đáp lời, Vân tiếp tục khiêu khích.
“Em đến dự sinh nhật Philip mà. Dù với tư cách là bạn bè hay đối tác trong công việc thì em cũng nên chúc mừng sinh nhật cậu ta một chút chứ, đúng không?”
Khánh hừ mũi, khóe môi nhếch lên thành nụ cười nửa miệng mỉa mai rất đặc trưng của anh.
“Bạn bè? Không phải cô với cậu ta đang bàn tính chuyện kết hôn, hợp lực giữa hai gia đình sao?”
Nghe thấy thế, Vân vội vàng thanh minh.
“Không hề. Em thà chết chứ không bao giờ kết hôn với cậu ta.”
Khánh thu lại nụ cười nửa miệng nhưng trong lòng vẫn hoài nghi. Liệu có tin được lời cô không? Cứ cho là họ không kết hôn đi, liệu cô có cho cậu ta vào danh sách đối tượng lấy mẫu gien không?
“Vì sao? Trừ tính nết hơi trẻ con ra, cậu ta có tất cả mọi thứ. Cô lấy cậu ấy sẽ có rất nhiều cái lợi. Hơn nữa…”
Khánh hơi dừng lại, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Vân, nói rất thản nhiên nhưng lại rất châm chọc.
“…gien của cậu ta cũng tốt lắm. Chỉ số IQ 161, chỉ kém tôi có 11 điểm thôi.”
Ánh mắt lạnh lẽo của Khánh như một con dao găm cứa vào ngực Vân, vừa đau, vừa buốt. Lẽ nào anh cho rằng cô muốn…có con với Philip?
Điên sao? Cho dù IQ của cậu ta có là một tỷ đi nữa thì cũng không thể có chuyện đó. Chưa cần nói nó sẽ mang đến bao nhiêu rắc rối cho cô với nhà Schiller và gia đình Robert, ngay cả bản thân cô cũng sẽ không thể chấp nhận được việc mình và cậu ta có loại quan hệ như vậy.
Nhích tới gần Khánh hơn một chút, Vân nhíu mày nói với anh.
“Đừng nói linh tinh. Em không hề có tình cảm với cậu ta. Chưa kể, em với gia đình cậu ta còn có khúc mắc rất lớn. Về tình về lý đều không có khả năng. Anh ghen thì cũng nên có lý trí một chút.”
Khánh bật cười.
“Ghen? Sao tôi phải ghen? Cô là gì của tôi mà tôi phải ghen chứ?”
Bị Khánh vặn lại, Vân cứng họng, nói không nên lời.
Đúng vậy. Cô là gì của anh đâu mà anh phải ghen. Thời gian qua, cô cứ lẽo đẽo theo đuổi anh nhưng anh chưa từng cho cô sắc mặt tốt, càng không cho cô một danh phận. Cô lấy tư cách gì mà nói anh ghen? Cô đâu phải bạn gái anh, anh ghen với một người không có quan hệ tới mình làm gì chứ?
Nghĩ đến đó trái tim Vân chợt thấy chua xót vô hạn. Rất nhiều nỗi ấm ức, tủi thân cuộn dâng như sóng biển trong lòng.
Cô nỗ lực dỗ dành anh như vậy để làm gì? Nín nhịn mọi câu nói độc địa của anh như vậy để làm gì? Đến cuối cùng anh vẫn như Chúa Trời từ trên cao nhìn xuống cô, ánh mắt đầy coi thường cùng phán xét.
Anh lúc nào cũng gọi cô là phụ nữ lừa đảo, là người giả dối. Chỉ vì cô trót một lần không thành thật, nhằm dụ anh cho cô mẫu gien.
Đúng là một lần bất tín, vạn lần bất tin. Xem ra, dùng lời lẽ nhẹ nhàng để thu phục anh có vẻ không hiệu quả rồi. Đã vậy, cô sẽ áp dụng biện pháp mạnh.
Xe limo của bọn họ chợt dừng lại. Vân thấy Philip đứng lên đi về phía này, hất đầu ra cửa tỏ ý đi xuống.
Mặc kệ Khánh, cô đứng dậy, giơ tay cho Philip đỡ cô bước ra khỏi xe.
Nơi này trông giống một khu nhà máy cũ có cánh cổng sắt gỉ hoen gỉ hoét cùng những bức tường loang lổ các hình vẽ graffiti chồng chéo lên nhau.
Vân khó hiểu nhìn Philip.
“Cậu đưa bọn tôi tới cái chỗ khỉ ho cò gáy gì thế này?”
Philip cười.
“Đừng vội, vào trong sẽ biết.”
Nói rồi, cậu ta chìa cánh tay về phía Vân ý bảo cô cùng đi. Vân hơi chần chừ, cô nghiêng đầu liếc nhìn qua vai một chút, thấy Khánh đang đứng ở phía sau. Nơi này khá tối, cô không nhìn rõ biểu cảm trên mặt anh là gì. Nhưng cô đang bực bội trong lòng, cảm thấy đêm nay rất muốn lờ anh đi một chút, cho anh nếm thử vị thuốc của chính mình. Vì thế, Vân thản nhiên đưa cánh tay trắng mịn như ngọc như ngà, khoác vào khuỷu tay của Philip cùng cậu ta sóng bước.
Nhìn thấy cảnh tượng phía trước, Khánh nhắm mắt, hít sâu một hơi cố dặn lòng đừng để tâm sau đó mới chậm chạp đi theo sau bọn họ.
Đi qua một khoảng sân rộng toàn đầu máy gỉ sét, lốp xe tải, cùng những thứ phế liệu chẳng biết gọi tên, bọn họ vòng ra phía sau tới một tòa nhà lớn hướng mặt ra bờ sông. Ở ngay lối vào của tòa nhà có một chiếc bàn tròn nhỏ, cùng thảm đỏ và dây thừng nhung. Cạnh đó có 2 anh chàng mặc vest đen cao to lực lưỡng như hai cái cột đình trấn giữ hai bên.
Kiểu bố trí này sao lại giống như một nightclub vậy?
Vân nhìn Philip bằng ánh mắt hình dấu hỏi. Nhưng không cần cậu ta trả lời, hai anh chàng cao to kia đã cùng cất tiếng.
“Chào mừng đến với Eclipse. Chúc một buổi tối vui vẻ!”
Nói xong, một người trong số họ nhấc đầu dây thừng bằng nhung đỏ thắm ra, mở đường cho ba người bọn cô đi vào.
“Chỗ này là hang ổ của cậu à?” – Vân hỏi.
“Haha, hang ổ của tôi ở Hamburg cơ. Chỗ này…tạm gọi là địa chỉ quen thuộc đi.”
Philip híp mắt cười, vén tấm rèm dày màu đen cho Vân đi vào trong.
Vừa bước qua khỏi rèm, Vân như lạc vào một thế giới khác, khác hoàn toàn với khung cảnh đổ nát, hoang tàn và cũ kỹ của cái sân phế liệu bên ngoài.
Tòa nhà này rất rộng, trần cũng rất cao. Chỗ họ đang đứng có lẽ là tiền sảnh.
Tiền sảnh này hình chữ L. Ở cuối sảnh bên trái có một quầy bar lớn, dọc hai bên tường đặt những chiếc bàn tròn cùng ghế đẩu cao bằng kim loại sáng loáng. Chính giữa có một sân khấu nhỏ giống như dành cho dancer biểu diễn.
Phía bên phải có một hành lang đi sâu vào trong, dẫn tới những căn phòng lớn bằng kính. Mỗi phòng chơi một kiểu nhạc và có bài trí khác nhau. Phòng nào cũng trang bị quầy bar, dãy ghế salon ở hai bên và khoảng không dùng làm sàn nhảy ở chính giữa.
Cuối dãy hành lang là cầu thang dẫn lên gác. Tầng gác này cũng được chia ra các phòng tương tự như phía dưới. Philip dẫn bọn họ đi vào phòng bên trái tầng trên. Từ đây có thể nhìn xuống toàn bộ khu tiền sảnh qua lớp cửa kính sát sàn, là một vị trí quan sát rất thuận tiện.
Có vẻ Philip đã đặt trước phòng, họ vừa xuất hiện nhân viên quầy bar đã đi đến nhiệt tình tiếp đón.
Ba người cùng ngồi xuống ghế salon. Chẳng biết vô tình hay hữu ý mà hai tên đàn ông lại để cho Vân ngồi chính giữa, bọn họ mỗi người ngồi một bên.
Vân nhìn sang trái thấy khuôn mặt tươi cười của Philip, nhìn sang phải thấy cái mặt hằm hằm của Khánh, không rõ trong lòng nên cảm thấy vui hay buồn.
Một đĩa hoa quả lẫn đồ ăn vặt cùng menu các loại đồ uống được mang tới. Philip đưa menu cho Vân, mỉm cười nói “lady first” rồi nhàn tản ở bên cạnh nhìn ngắm khách khứa.
Hiện tại mới 10 giờ, khách ở đây vẫn còn thưa thớt nên Vân chưa cảm nhận được không khí náo nhiệt, sôi động của một nightclub điển hình lắm. Nhưng cô biết, phàm là chỗ ăn chơi của đại thiếu gia, chắc chắn không có chuyện nó tẻ nhạt được.
Bọn họ gọi một lượt đồ uống. Vân chọn cocktail, hai gã đàn ông chọn whiskey. Ba người cùng nâng ly nói chúc mừng sinh nhật với Philip.
Kiên định giữ vững lập trường, Vân mặc kệ Khánh, liên tục quay sang nói chuyện với Philip. Anh cũng không đả động gì đến cô, chỉ lặng lẽ uống rượu.
Tửu lượng của Khánh không quá tốt, uống lung tung nhiều loại sẽ dễ say. Nhưng nếu chỉ uống đúng một loại thì anh cũng cầm cự được cả đêm, không đến nỗi phải nhờ người vác về.
Khánh chẳng rõ đây là ly whiskey thứ mấy trong buổi tối nay. Anh chỉ biết, tâm trạng rất buồn bực mà không có chỗ để phát tiết, đành phải dùng chất cồn này nhấn chìm nó xuống để tạm quên đi.
Vân dự đoán không sai, càng về đêm Eclipse càng sôi động. Sau một tiếng đồng hồ, sảnh bên dưới đã đầy người, không chỉ ngồi kín hết các bàn hai bên tường mà còn đứng thành từng nhóm nhỏ ở chính giữa sàn.
Một dàn đèn chợt nháy sáng, chạy thành hình chữ Eclipse trên trần nhà. Tiếng nhạc bên dưới được tăng volume lớn hơn, sắp át cả tiếng nhạc trong phòng kính họ ngồi. Sau đó từ chỗ quầy bar cô thấy có một anh chàng đeo tai nghe vào và bắt đầu thao tác với bàn chỉnh âm.
Tiếng beat nhạc đập dồn dập thu hút sự chú ý của tất cả mọi người. Anh chàng DJ nói vài câu kích động đám đông hò hét rồi nhanh chóng vào nhạc bằng những bản EDM đang thịnh hành nhất của giới trẻ.
Vân thích thú nhoài người trên ghế salon nhìn xuống khung cảnh náo nhiệt bên dưới. Phòng kính của bọn họ không đóng cửa, tiếng nhạc rất bắt tai từ “tiền sảnh” mà lúc này cô mới biết là sàn nhảy chung, vọng lên theo cầu thang vào trong phòng họ khiến cô cũng muốn nhún nhảy theo.
Nhìn đôi chân thon mịn của cô lắc lư Philip cười hỏi.
“Muốn xuống dưới nhảy không?”
38 năm cuộc đời, số lần Vân đến nightclub có thể đếm trên đầu ngón tay. Trước kia, Mai còn là sinh viên, rất thích đến những chỗ thế này. Thỉnh thoảng cô nhóc cũng kéo Vân đi theo, nói cô suốt ngày chỉ biết làm việc, nhàm chán giống như một bà cô già vậy. Cô vì chiều em gái và vì tò mò nên cũng đến xem cái nightclub ở trời Tây hình thù ra sao.
Hóa ra nó cũng không khác lắm so với năm đó, khi cô được Ngọc dẫn đến nightclub vào đêm giao thừa. Ồn ào, sôi động cùng cuồng dã, đôi chỗ còn sa đọa, trụy lạc.
Có chút men trong người, lại thêm tâm trạng buồn bực muốn giải khuây, Vân không suy nghĩ nhiều liền gật đầu, đứng dậy đi theo Philip.
Khánh cũng không buồn cản cô, để mặc cô thích làm gì thì làm.
Chỉ còn một mình anh ở lại trong phòng kính nhìn xuống dưới, Khánh vừa uống rượu vừa lia mắt dõi theo bóng dáng Vân cùng Philip hòa vào đám đông nhốn nháo đến điên loạn kia.
Có vẻ như Philip lại bao phòng, Khánh nhìn thấy mấy cô gái sau khi lên cầu thang thấy cửa phòng mở liền không nghĩ gì mà đi đến. Tuy nhiên, một nhân viên mặc đồng phục đen đã nhanh chóng chặn họ lại, nói gì đó khiến họ nhanh chóng bỏ đi.
Trong sàn nhảy, Vân và Philip vui vẻ hưởng thụ bầu không khí sục sôi và kích động. Bọn họ đứng đối diện nhau, cùng đắm mình vào tiếng nhạc, tạm quên đi mọi bực dọc và những căng thẳng thường ngày. Xung quanh họ, các chàng trai cô gái trẻ trung, ăn mặc sexy cũng rất tự nhiên mà quấn lấy nhau, để mặc cơ thể nghe theo tiếng gọi của bản năng nguyên thủy.
Một cô gái từ đâu xuyên qua đám đông đi tới, đứng ngay cạnh Philip. Cô ta uốn éo, dùng tất cả những đường cong của mình để chạm vào cậu ta. Philip cũng không từ chối, rất thản nhiên trưng lên một nụ cười dân chơi, làm những động tác phối hợp cho cô ta thỏa sức biểu diễn.
Sự thành công quá dễ dàng của cô nàng này đã kích thích mấy cô gái xung quanh. Họ cũng lần lượt xoay người về phía Philip, vươn tay vươn chân vuốt ve thân thể cậu ta. Cậu ta vừa đẹp trai, lại mặc một thân hàng hiệu, đích thị là một con mồi béo bở cho các cô nàng thợ săn.
Vân ngửa đầu cười haha, nhìn Philip như miếng thịt bị một bầy yêu tinh nhền nhện cắn xé. Đúng lúc này có một bàn tay kéo lấy tay cô, giơ lên quá đầu rồi xoay một vòng tròn khiến cô rơi vào thế bị động, có chút chới với.
Nhìn kỹ lại, Vân phát hiện đó là một tên đàn ông lạ mặt, ăn mặc bảnh bao. Hắn ta có khuôn mặt ưa nhìn, mũi cao, mắt sâu, bộ râu quai nón được tỉa rất tỉ mỉ tạo thành một đường viền mỏng ôm lấy xương hàm nam tính. Nhìn các đường nét trên mặt hắn, cô đoán hắn là người Thổ hoặc gốc Ả Rập.
Ở Đức, người nhập cư từ Thổ Nhĩ Kỳ và các quốc gia Ả Rập rất nhiều. Thế nên cũng không có gì lạ khi ở Eclipse xuất hiện một vài người trong số họ.
Bị người lạ động chạm, Vân không vui lắm, trực tiếp rút tay ra khỏi bàn tay to lớn của anh ta. Có lẽ hành động của cô biểu thị chưa đủ rõ ràng, anh ta lại tiếp tục sán tới, vươn tay muốn ôm cô để nhảy.
Tiếng nhạc trong sàn quá lớn, muốn nói chuyện phải gần như hét lên nên Vân chỉ xua xua tay. Cứ tưởng lần này hắn sẽ hiểu ý mà buông tha cho cô nhưng không, hắn vẫn cười cười mà tiến lại gần cô, khiến cô bước lùi ra sau mấy bước.
Trong lúc di chuyển, Vân cảm giác mình đã giẫm lên chân ai đó. Ngay sau đấy lại thấy lưng mình đụng phải một bức tường cứng rắn nhưng rất ấm áp. Cô giật mình xoay người, cả thân thể đã nằm gọn trong vòm ngực của một người đàn ông cao lớn.
Anh ta rất cao, tới nỗi tầm mắt của Vân chỉ nhìn thấy cái yết hầu nhọn nhọn đang trượt lên trượt xuống. Cô ngửa đầu, lập tức khuôn mặt hằm hằm đầy giận dữ của anh ta xuất hiện với kích cỡ cực đại.
Khánh cúi đầu nhìn Vân, ánh mắt như phun ra lửa nhưng toàn thân lại tỏa từng luồng khí lạnh.
Có Khánh ở cạnh, đột nhiên Vân cảm thấy an toàn hơn rất nhiều. Mặc dù với bản lĩnh của cô, nếu tên đàn ông vô duyên kia dám tiếp tục giở trò cô sẽ triệt đường con cháu của hắn. Nhưng cảm giác tự mình bảo vệ mình so với cảm giác được ai đó che chở thì đương nhiên không thể vui vẻ bằng.
Cứ tưởng cả tối nay Khánh sẽ phớt lờ cô, chẳng ngờ anh lại tới giải vây cho cô rất đúng lúc. Vân thuận thế đang ở khoảng cách rất gần liền vòng tay ôm lấy eo anh, bắt đầu trêu chọc.
“Lại ghen sao?” – Cô áp sát vào anh, nói không lớn lắm nhưng đủ để anh nghe thấy.
Hơi thở ấm nóng của cô phả vào vành tai, thêm cả mùi thơm trên tóc và trên người cô đang không ngừng tấn công khứu giác, thân thể Khánh có chút cứng lại.
Anh không trả lời, thậm chí còn xoay mặt đi không thèm nhìn cô.
Ha, được lắm! Hôm nay nếu em không xử nổi anh thì em là con anh. Vân tự nhủ trong lòng.
Cánh tay trắng mịn của Vân rời khỏi eo anh, Khánh lập tức phản ứng, nhìn xuống xem cô lại định giở trò gì. Cô chỉ cười, một nụ cười tình tứ, mị hoặc nhưng cũng rất gian xảo, giống như cô chuẩn bị làm chuyện gì đó xấu xa.
“Không phải thì thôi. Vậy em đi tìm người nhảy cùng em tiếp.”
Vừa nghe được câu đó, bàn tay to lớn rắn chắc của Khánh liền tóm chặt lấy cổ tay mảnh khảnh của Vân. Chiếc vòng bạch kim bản to bị đè vào khớp xương có chút đau đớn, Vân nhíu mày ngẩng đầu nhìn anh.
mi.meo
Phàm NhânMắ, mới có cái văn án thoi á:))))👁️👄👁️
phong Đạm Khinh Vân
Phàm Nhânchưa full à tác giả ơi
Bách Lâm
Phàm Nhân Tác giảBản draft thì full rồi nhưng mình chưa có thời gian chỉnh sửa. Còn khoảng 50 chap nữa, hi vọng từ giờ đến cuối năm sẽ xong và mình sẽ up full.