Chương 42: Dụ tình

Đôi mắt Khánh đen kịt nhưng bên trong phừng phừng tỏa ra lửa giận. Hai đầu lông mày díu chặt vào nhau tạo thành rãnh nhăn sâu thẳm như đáy vực Mariana. Đôi môi không dày không mỏng mím lại thành đường chỉ. Hàm răng cắn chặt khiến xương hàm bạnh ra. Cả khuôn mặt của anh đều toát lên hai chữ ‘phẫn nộ’. 

Chẳng thèm nhiều lời, Khánh trực tiếp ôm vai Vân, ép cô đi theo mình thoát ra khỏi đám đông trở lại căn phòng bao. Sau khi ấn cô ngồi xuống ghế, anh trừng mắt ném lại một câu sau đó đi ra khỏi phòng. 

“Ngồi yên đó!”

Vân bĩu môi, trong lòng thầm “khinh bỉ” con sư tử đực đáng ghét đang đi xuống cầu thang. 

Hứ! Đã nghiện còn ngại. Rõ ràng là ghen, thấy người ta nhảy cùng gã đàn ông khác liền chịu không nổi mà xông ra. Hỏi còn không dám thừa nhận, tiếp tục làm mặt thối. Thật đáng ghét!

Cơn bực bội trong lòng cần được hạ hỏa. Vân không chờ nổi việc gọi thêm đồ uống mới nên tự cầm chai whiskey trên bàn rót vào luôn chiếc ly có sẵn đá của Khánh. 

Aaaa, mát quá! 

Đá lạnh nhưng rượu nóng. Từng dòng rượu như ngọn lửa đốt cháy thân thể Vân, từ miệng xuống cổ, đến ngực và bụng rồi lan ra khắp tứ chi. Sự tương phản giữa nóng và lạnh khiến cho mỗi hớp rượu giống như vừa có thể giải khát lại cũng như đang đốt lên khát khao dục vọng mang tính bản năng. 

Vân uống được hai ly lớn mới thấy Khánh trở lại. Cô chưa say nhưng đã tiến vào trạng thái lâng lâng. Vừa trông thấy anh cô đã nhoẻn miệng cười, ánh mắt mê ly như con sóng nhỏ dập dềnh rất dụ dỗ. 

“Người đẹp ơi, tới đây uống rượu đi.”

Bày ra bộ dạng ngả ngớn như tên dân chơi nhìn thấy mỹ nữ, Vân hướng phía Khánh ngoắc ngoắc ngón tay. 

Khánh không trả lời, chỉ im lặng đi đến cầm lấy cốc rượu vốn dĩ của anh nhưng giờ lại nằm trong tay Vân đặt xuống bàn. Anh kéo tay cô, bắt cô đứng dậy. Thấy cô loạng choạng trên đôi giày gót nhọn, anh khẽ nhíu mày sau đó nhẹ nhàng ôm lấy vai cô đi ra khỏi phòng. 

Anh đưa cô đi một mạch xuống cầu thang, xuyên qua hành lang và sàn nhảy chung chật kín người ra đến tận cửa. Suốt cả quãng đường anh đều ôm chặt lấy cô, nghiêng người bảo vệ cô kín đáo trong ngực mình. 

Vân đảo mắt tìm kiếm Philip nhưng không thấy, chỉ thấy trên bục sân khấu giữa sàn nhảy lúc này có hai cô gái ăn mặc cực kỳ hở hang đang uốn éo như rắn, làm những động tác hết sức gợi tình. Họ hẳn là vũ công chuyên nghiệp nên nhảy rất có bài bản. Bất kể là họ vươn tay, co chân hay hất tóc đều mang một dáng vẻ uyển chuyển, rất kích thích thị giác người nhìn. 

Ra tới bên ngoài, Khánh vẫn tiếp tục ôm Vân băng qua sân phế liệu đi tới cánh cổng sắt cũ gỉ lúc trước. Ở cạnh đó đã có một chiếc taxi chờ sẵn. Khánh mở cửa, gần như ấn người Vân vào bên trong sau đó cũng ngồi xuống bên cạnh. 

Vân dù đã có chút choáng váng nhưng vẫn đủ nhận thức liền hỏi

“Philip đâu?” 

“Vẫn đang chơi vui.”

Liếc mắt nhìn cô, Khánh nhàn nhạt đáp lại, sau đó ra hiệu cho tài xế lái đi. 

Nghe câu trả lời của anh, Vân chợt có cảm giác hơi hơi bứt rứt trong lòng. Hôm nay là sinh nhật Philip, bọn họ đáng lẽ ra nên ở lại chơi cùng cậu ta, vậy mà lại bỏ rơi cậu ta để về trước, thật có chút không phải. 

Tuy nhiên, nghĩ đến mấy cô nàng xúm lấy xung quanh cậu ta và được cậu ta rất nhiệt tình chào đón, Vân lại thấy mình thương xót nhầm chỗ rồi. Tên nhãi kia đảm bảo sẽ chơi thả ga tới sáng, có khi còn không muốn có bọn họ ở đó làm bóng đèn. 

An ủi lương tâm mình xong, Vân quay đầu nhìn tảng băng bên cạnh. Trong xe rất tối, chỉ có ánh đèn đường loang loáng hắt vào giúp cô nhìn thấy một nửa khuôn mặt của Khánh hướng ra ngoài cửa sổ đang hơi bạnh ra. 

Nhớ tới lúc đi xuống cầu thang cùng Philip, cậu ta ghé tai nói nhỏ với cô, ‘Karl rất dễ nhột’. Bọn họ có lần đi bơi cùng nhau, trong lúc đùa nghịch Philip chọc trúng mạng sườn anh một cái liền khiến anh nhảy dựng lên. Vì thế, cậu ta bảo cô có thể thử dùng điểm yếu này để làm tan lớp băng của anh một chút. 

Vân cắn môi, trong lòng cười trộm. Cô rón rén vươn tay ra thật từ từ, hướng về phía mạng sườn anh định thọc nhẹ một cái. Chẳng thể ngờ, người này như có mắt mọc sau gáy, tóm chính xác bàn tay cô trước khi cô kịp chạm vào anh. 

“Muốn làm gì?” – Khánh lạnh lùng hỏi. 

“Muốn làm rất nhiều thứ, anh có cho không?” – Vân ngước mắt nhìn anh như thách thức.

Khuôn mặt cô chìm trong bóng tối nhưng giọng nói ngọt ngào mang theo hơi men rất dụ tình ập đến bên tai anh, khiến ruột gan anh bắt đầu ngứa ngáy.

“Đừng lộn xộn nữa. Sắp về đến nhà rồi.”

“Ồ, ý anh là về nhà thì anh sẽ cho hả?”

Tiếng nói tràn ngập ý cười cùng lời lẽ mập mờ của Vân càng nhen nhóm ngọn lửa trong lòng Khánh. Anh quyết định làm ngơ, không để cho ngọn lửa kia cơ hội cháy lớn thêm nữa. 

Nhưng Vân nào buông tha anh dễ dàng. Cô chống tay xuống ghế, vươn người áp sát tới. Mùi hoa hồng dịu ngọt trộn lẫn cùng mùi rượu whiskey cay nồng tạo nên một thứ hương thơm đầy cám dỗ. 

Khánh nuốt khan một tiếng, yết hầu lăn lăn lộn lộn, lên xuống thất thường như tâm trạng của anh tối nay. Lúc thì khoan khoái hưởng thụ khi thấy cô vẫn tìm cách lấy lòng anh như trước, lúc lại bực bội tức giận khi thấy cô lờ anh đi, thậm chí còn để cho một gã đàn ông lạ mặt đụng vào người. 

Lúc thấy cô xoay tròn một vòng 360 độ cùng nhảy với tên đó, anh đã gần như bóp vỡ chiếc ly pha lê rồi chạy vội xuống tìm cô. Giữa cả đám người chen chúc lộn xộn, dáng người cô nhỏ bé nhưng nổi bật cùng chiếc váy rất bắt sáng giúp anh dễ dàng tìm ra. 

Lại nói chiếc váy đó, đây là lần đầu tiên Khánh thấy cô ăn mặc gợi cảm như vậy. Từ bờ vai thon, tấm lưng trần mịn màng và khuôn ngực đầy đặn, tất cả đều được cô khoe ra một cách đầy khiêu khích. Thêm cả đôi chân dài trắng nõn cùng vòng hông nảy nở, mỗi bước cô đi đều gõ vào lồng ngực anh khiến trái tim anh nảy lên thịch thịch. Dáng đi của cô rất mềm mại, uyển chuyển như chú mèo, vòng eo nhỏ xíu cùng bờ mông tròn dưới lớp vải sequin lấp lánh như mời gọi anh hãy đến và ôm lấy. 

Quả thực dáng vẻ cô đêm nay cực kỳ dụ tình, khiến anh chỉ muốn nhào đến ghì chặt lấy, cùng cô làm những chuyện mà một người đàn ông và người phụ nữ của anh ta nên làm. Nhưng vào lúc này lý trí của anh lại hét lên rằng tất cả những thứ này chỉ là một cái bẫy. 

Nghiêng người sang bên cạnh, Khánh kéo giãn khoảng cách với Vân. Nhưng anh tránh né đến đâu cô lại áp sát đến đó. Chiếc taxi không rộng đến mức cho anh vô hạn không gian để giữ khoảng cách. Vân đã áp đến rất gần, anh thậm chí có thể nghe được cả tiếng hít thở khe khẽ của cô hòa cùng tiếng đập bang bang của trái tim mình.

Đúng lúc này taxi liền dừng lại. 

Nhanh như một tia chớp, Khánh mở cửa bước xuống, dừng lại vài giây để trấn tĩnh bản thân rồi mới vòng qua đuôi xe sang mở cửa cho Vân. 

Ah, thật là mất hứng! Đang muốn nói một câu đầy tình tứ để quyến rũ anh mà anh lại chạy mất. 

Vân buồn bực đành ngồi thẳng người. Cũng may là căn hộ của anh và của cô ở cùng một tòa nhà nên anh không thể lấy cớ phải về mà rời đi. Cô vẫn có thể đem anh lên phòng rồi từ từ nhấm nháp. 

Tóm lại, Vân đã quyết tâm, đêm nay nhất định phải “ăn” anh không còn một mẩu xương. Như lời của hai tư vấn viên vừa nhiệt tình vừa giàu kinh nghiệm, cô chỉ cần đẩy ngã anh xuống giường, trực tiếp đè lên, đem anh nuốt vào bụng thì anh sẽ thành của cô, chạy đâu cũng không thoát. 

Trộm cười đắc ý, Vân bụm miệng nén những tiếng lục khục đang muốn đua nhau thoát ra. 

Khánh mở cửa xe, thấy Vân lấy tay che miệng liền tưởng cô say rượu. 

“Buồn nôn sao?” – Anh hỏi.

Một ý tưởng lóe lên trong đầu, Vân không trả lời, chỉ khẽ gật gật. 

Khánh khom người, quàng tay qua vai cô đỡ cô xuống xe. Cô cũng thuận thế, tựa sát vào người anh đứng dậy, sau đó cả cơ thể như mất hết sức lực, loạng choạng đổ ập lên vòm ngực rắn chắc của anh. 

Khánh không biết tửu lượng của Vân tốt đến đâu nhưng anh đã nhìn thấy hôm nay cô uống khá nhiều. Chưa tính mấy ly cocktail lúc đầu, chỉ riêng chỗ whiskey mà cô tự rót vào ly của anh thôi cũng đủ để khiến nhiều người chuếnh choáng. 

Đó là một loại rượu nặng, ít có phụ nữ nào thích uống rượu này vì độ cồn cao nên rất dễ say. Nãy giờ cô vẫn hoạt bát nhưng có lẽ giờ rượu đã ngấm nên bắt đầu không tỉnh táo nổi rồi.

Khánh hoàn toàn không nghi ngờ gì, vừa dìu vừa ôm Vân đi vào trong. Suốt cả chặng đường từ ngoài vỉa hè vào đến thang máy cô như quả bóng xì hơi dán chặt vào người anh. Tay không ngừng ôm miệng, đầu ép sát vào vai anh như con hổ bị thương đã mất hoàn toàn sức chiến đấu. 

Thực tế thì Vân chỉ đang sợ khi đi qua phòng an ninh mấy cậu trực ban sẽ nhận ra cô trong bộ dạng xộc xệch thì sẽ mất mặt. Nếu cô biết Khánh đang rất thương xót cho cô, nhất định cô sẽ bắn pháo hoa ăn mừng vở kịch “mỹ nữ say rượu” ra mắt thành công.

Trong thang máy, theo thói quen Khánh lấy thẻ căn hộ của mình định quẹt vào bảng cảm ứng. Một giây sau mới nhớ ra cô ở ngay tầng trên nên anh cất tiếng hỏi.

“Thẻ đâu?”

Vân vẫn bụm miệng diễn nốt vở kịch. Cô nâng chiếc ví cầm tay ý bảo thẻ ở bên trong. Khánh mở ra thấy ngay thẻ ở một ngăn phụ liền cầm lấy nó quét lên bảng cảm ứng. 

Thang máy dừng ở tầng 15, anh ôm Vân đi ra, bấm mật mã như một thói quen rồi đẩy cửa cùng cô bước vào.

Ở trên mặt tủ giày nhà Vân, cô bày rất nhiều nến thơm đủ loại. Bình thường mỗi khi về nhà, vừa mở cửa đã ngửi thấy mùi thơm của hoa cỏ trái cây tươi mát làm cô thấy rất dễ chịu. Nhưng hôm nay uống hơi nhiều, những loại hương kia chợt trở nên nồng đậm quá mức, sộc vào mũi cô khiến cô thực sự có cảm giác buồn nôn. 

Còn chưa kịp thay dép, Vân đã chạy một mạch vào buồng tắm rồi đóng sầm cửa lại. Bên trong chỉ có hương thơm thoang thoảng của dầu gội cùng sữa tắm hoa hồng cô dùng lúc tối nay, nhàn nhạt rất dễ ngửi. 

Đứng một lúc, cơn buồn nôn dần dịu xuống, Vân ngẩng đầu nhìn chính mình trong gương. Hai má đỏ hồng như trái táo chín, đôi mắt nhuốm màu men sóng sánh đung đưa. Đôi môi cánh cung tô son đỏ tươi đã hơi nhạt màu nhưng vẫn rất quyến rũ. Chỉ cần cô cười lên lộ thêm cái má lúm đồng tiền kia liền có thể trở thành yêu nữ vô cùng dụ hoặc. 

Có tiếng gõ nhẹ vào cánh cửa buồng tắm, sau đó từ bên ngoài vang lên thanh âm rất đỗi dịu dàng mà đã lâu cô không được nghe. 

“Vân, có sao không?” 

Nghe anh gọi tên, trái tim Vân như được phủ một lớp caramel ngọt ngào đến tan chảy. Cô nín nhịn không bật nhảy cẫng lên trong phòng. 

Đè thấp giọng xuống nghe cho thêm phần yếu ớt, cô không nhanh không chậm đáp. 

“Ừm…em ổn.”

“Tôi vào được không?”

Vân chột dạ, vội đến bên bồn cầu bấm nút xả nước rồi mở vòi rửa tay, xúc miệng và vỗ vỗ ít nước lên mặt. Tạo dựng hiện trường giả xong cô mới trả lời anh. 

“Anh vào đi.”

Đẩy cửa phòng tắm, Khánh nhìn vào trong, chỉ thấy Vân đang cúi đầu, đứng chống hai tay lên bồn rửa mặt. Mái tóc dài cùng khuôn mặt vương lấm tấm hạt nước. Đôi vai gầy hình như khẽ run lên trông rất tội nghiệp, hoàn toàn đối lập với dáng vẻ hoạt bát nhanh nhẹn mọi khi. 

Anh bước đến bên cạnh cô, nhẹ nhàng hỏi. 

“Lúc tối đã ăn gì chưa?” 

Vân gật đầu, uể oải đáp. 

“Ăn hai cái sandwich và một cốc sữa chua.”

“Có muốn tẩy trang rồi đi ngủ luôn không?” 

Cô ngước mắt nhìn anh qua gương, ánh mắt anh ngập tràn quan tâm cùng thương xót. Cô khẽ ừm một tiếng, sau đó thấy anh cúi người xuống. 

Giày cao gót của cô bị cởi ra, đôi dép đi trong nhà được anh mang vào đã ở sẵn bên cạnh. 

Vân thay dép còn anh lặng lẽ cầm đôi giày của cô đi ra ngoài và đóng cửa phòng. Cô tẩy trang, thay đồ ngủ xong đi ra đã thấy anh đặt một cốc nước nóng pha mật ong ở tủ đầu giường. 

Thấy Vân bước tới, Khánh xoay người đứng thẳng. Ánh mắt anh chạm vào đôi mắt to tròn nhìn có chút mệt mỏi nhưng rất đỗi dịu dàng. 

Cô đứng cách anh một khoảng không xa. Trong ánh đèn vàng nhạt của căn phòng, anh có thể nhìn thấy rõ từng đường nét xinh đẹp rất mộc mạc đời thường của cô. 

Khuôn mặt cô nhỏ nhắn, hoàn toàn không trang điểm nhưng vẫn trắng nõn hồng hào. Mái tóc dài ôm sát bên má và rủ xuống mềm mại trên bờ vai. Cô mặc bồ đồ ngủ bằng vải cotton mềm màu bạc hà rất nữ tính. Bên trên là áo hai dây viền ren cùng áo khoác ngoài, bên dưới là quần short để lộ đôi chân trần thẳng tắp đầy mời gọi. 

Dù không cố ý nhưng Khánh không thể không nhìn thấy bầu ngực tròn trịa cùng rãnh ngực sâu lấp ló dưới tấm áo ngủ trễ cổ, đặc biệt là hai chấm tròn lộ liễu kia….từ lúc Vân bước ra, tất cả những thứ đó đập vào mắt anh, khiến ngọn lửa khát vọng trong anh càng cháy hừng hực. 

Rời ánh mắt đi nơi khác, Khánh hít sâu một hơi, cất giọng lạnh lùng nói. 

“Uống xong rồi ngủ đi. Tôi về đây.”

Không đợi cô trả lời, bàn chân anh đã sải từng bước dài gấp gáp về phía cửa. 

Phải đi thật nhanh, nếu không anh sợ mình sẽ không thể kiềm chế được nữa.

3 Bình luận

  • mi.meo
    Phàm Nhân
    1 năm trước

    Mắ, mới có cái văn án thoi á:))))👁️👄👁️

  • phong Đạm Khinh Vân
    Phàm Nhân
    2 tháng trước

    chưa full à tác giả ơi

    • Bách Lâm
      Phàm Nhân Tác giả
      2 tuần trước

      Bản draft thì full rồi nhưng mình chưa có thời gian chỉnh sửa. Còn khoảng 50 chap nữa, hi vọng từ giờ đến cuối năm sẽ xong và mình sẽ up full.


Viết bình luận

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay