Chương 46: Tứ phía bủa vây
Đối diện với cậu nhân viên trẻ tuổi ngu ngốc đang khóc lóc, Vân ôm trán day day hai bên thái dương, cảm giác đầu mình đau đến sắp sửa nứt ra. Vốn dĩ cô rất hài lòng với kết quả làm việc của tổ kỹ thuật và còn muốn tăng tiền thưởng cuối năm cho họ. Vậy mà bây giờ lại để xảy ra chuyện này, quả thực khiến cô giận đến muốn mắng người.
“Tạm thời cậu cứ làm việc bình thường, đừng để lộ thông tin gì ra ngoài, cũng không được nói về chuyện này với đồng nghiệp, tránh cho bọn họ tẩy chay cậu. Đợi công ty xử lý sự việc này xong sẽ có quyết định về trách nhiệm của cậu.”
Dặn dò tổ trưởng tổ kỹ thuật và cậu nhân viên kia xong, Vân ngả lưng ra ghế, tay vắt lên trán thở dài một hơi.
Thật là…Sao số cô lại lận đận thế này nhỉ? Làm cái gì cũng gặp trắc trở, phải đi qua 7749 kiếp nạn mới may ra đạt được chút thành công.
Ở đối diện bàn làm việc, Gosia đứng đó, nhìn dáng vẻ chán chường của Vân liền thương cảm.
“Chị Vika, ăn trưa một chút nhé?” – Gosia hỏi.
Vân lắc đầu. Lúc này cô nào có tâm trí hay khẩu vị gì mà nghĩ đến chuyện ăn.
“Tôi bảo dì Marta làm món gołąbki* mà chị thích đấy. Sáng nay Ola mang đến, vẫn còn tươi lắm.”
*Gołąbki: món bắp cải cuộn, là một món ăn truyền thống của Ba Lan với vỏ ngoài là lá bắp cải, bên trong là thịt băm trộn với hành, gạo hoặc hạt ngũ cốc, hầm trong nước sốt cà chua.
Vân tiếp tục im lặng, thân thể cũng không nhúc nhích.
Gosia thở dài, cố gắng nài nỉ.
“Chị ăn một chút đi. Cả đêm qua chị đã không ngủ, sáng nay cũng chỉ uống trà. Cứ thế này thì chị gục mất. Sức khỏe là vốn liếng duy nhất của con người. Chỉ cần chị khỏe mạnh, chuyện gì cũng có thể giải quyết được. Không có công ty này chị còn có thể mở một công ty khác. Nhưng không có sức khỏe, chị sẽ chẳng thể làm được gì đâu.”
Lúc này Vân mới có chút phản ứng, buông tay khỏi trán. Cô hít một hơi thật sâu, tự ép mình ngồi thẳng dậy rồi nói với Gosia.
“Gosia, nếu một ngày nào đó tôi chết, tôi giao lại công ty này cho cô nhé?”
Gosia hoảng hốt, mắt mở lớn kinh hãi nhìn Vân.
“Chị nói cái gì thế? Phủi phui, gõ xuống bàn ngay*. Đang yên đang lành sao lại nói chuyện xúi quẩy như vậy?”
*Gõ xuống bàn: knock on wood, người phương Tây tin rằng khi nói tới chuyện xui xẻo thì vận xui dễ bám vào người, nhưng chỉ cần gõ xuống đồ vật bằng gỗ nào nó (bàn, ghế, cửa…) thì sẽ đuổi được cái vận xui đó đi.
Khuôn mặt Vân bình thản, đôi mắt hơi trũng sâu vì mệt mỏi nhưng thần thái rất tỉnh táo, ánh nhìn cũng nghiêm túc khiến Gosia càng sợ hãi hơn.
“Chị…dạo này chị đến chỗ Kristin thường xuyên, không phải là chị lại…”
Gosia rùng mình, nhớ đến quãng thời gian địa ngục của 5 năm trước. Khi ấy Vân đêm nào cũng gặp ác mộng, tỉnh dậy liền gào khóc. Cô khóc như bị ai moi tim móc phổi, khóc đến tê tâm liệt phế, cả người đều héo hon. Cô bỏ ăn, cả ngày chỉ hút thuốc. Mỗi lần Gosia khuyên cô phải ăn đi, nếu không làm sao sống được, Vân đều nói, cô không muốn sống nữa.
Quản gia của Vân tên Marta, là dì ruột của Gosia, sống cùng Vân trong ngôi biệt thự ở phía Tây Nam thành phố. Suốt thời gian đó, Marta cùng Gosia là những người chứng kiến rõ ràng nhất tình trạng hoảng loạn và căn bệnh trầm cảm của Vân.
Dì Marta coi Vân như cháu mình, rất lo lắng cho cô nên thúc giục Gosia tìm cách. Nhưng Vân lại cấm Gosia không được nói cho người nhà của cô vì sợ họ lo lắng. Đưa bác sĩ tâm lý của Vân từ Warszawa sang thì ông ấy cũng không thể ở lại lâu.
Quá bí bách không nghĩ được giải pháp gì, Gosia đã gọi cho Mathias cầu cứu. Lúc này, anh vẫn chưa trở thành em rể của Vân nên không thể tính là người nhà của cô.
Từ chỗ Mathias Gosia lấy được địa chỉ phòng khám của Kristin liền dẫn Vân đến. Sau rất nhiều thuyết phục của Kristin lẫn sự năn nỉ của Gosia, Vân mới chấp nhận làm bệnh nhân thường xuyên tại đó.
Mấy năm qua bệnh tình của Vân tiến triển rất tốt. Chỉ có chứng đau đầu hay làm cô mất ngủ nên phải đối phó bằng việc uống thuốc. Ngoài ra, tâm lý của Vân đã đi vào ổn định, gần như là khỏi hẳn, không còn mơ thấy ác mộng, cũng không nghĩ đến cái chết nữa. Thế mà bây giờ…
Gosia cứ chôn chân đứng tại chỗ như bị hóa đá, mắt không ngừng quan sát biểu cảm của Vân.
Thứ gì có thể kích thích cô ấy rơi vào trạng thái trầm cảm lần nữa? Gosia cố gắng rà soát một lượt các sự kiện gần đây. Lẽ nào…là cái anh chàng nhà khoa học Karl?
Từ hôm ở bệnh viện Gosia đã cảm thấy anh ta và Vika hình như có hơi thân thiết hơn mức đồng nghiệp, đối tác. Nhưng xưa nay Vika sống rất khép kín, không thích bàn luận về chuyện riêng tư cá nhân nên Gosia cũng không dám nhiều lời.
Đã có lúc cô cho rằng mình quá cả nghĩ khi thấy Vika từ chối lời mời đi ăn trưa của anh ta vài lần. Nhưng hơn một tháng gần đây thái độ của Vika bắt đầu có sự thay đổi. Cô thấy giờ nghỉ trưa Vika thường chủ động xuống tầng 5 gặp anh ta, nói muốn khảo sát tiến độ dự án.
Chẳng hiểu vì sao, mấy bữa sau cô ấy liền hậm hực, không xuống đó nữa. Rồi trưởng ban nhân sự được gọi lên, yêu cầu thông báo chính sách mới, khuyến khích nhân viên tận dụng 45 phút giờ nghỉ trưa để thư giãn, ra ngoài hít thở không khí trong lành, nâng cao hiệu suất làm việc cho buổi chiều. Không những thế, Vika còn cấp cho mỗi ban một khoản ngân sách để tổ chức các hoạt động teambuilding.
Sau khi chính sách mới được đưa ra, Vika lại vui vẻ xuống tầng 5 mỗi giờ nghỉ trưa. Còn nói với cô là muốn học hỏi thêm chút kiến thức khoa học. Khi Gosia nói muốn đi theo học hỏi để sau này hỗ trợ, cô ấy liền ngăn lại, bảo có người khác sẽ khiến cô ấy thấy ngại vì phải thể hiện mặt kém cỏi của mình.
Vốn dĩ Gosia cũng không nghĩ gì nhiều. Nhưng rồi mấy bữa trước, cô vô tình nghe được đám nhân viên phòng thí nghiệm rủ rỉ nói với nhau trong thang máy rằng, hôm nay sếp lớn lại tới tìm sếp nhỏ. Nhìn sếp lớn tung tăng đến bàn làm việc của sếp nhỏ trông thật đáng yêu, chẳng giống với bộ mặt lạnh lùng nghiêm túc thường ngày.
Chưa dừng lại ở đó, có người còn to gan bình luận, nói sếp lớn và sếp nhỏ nhìn rất đẹp đôi. Nếu hai người họ yêu đương, chưa biết chừng ban nghiên cứu khoa học sẽ được ưu tiên phát triển, tiền đồ rộng mở.
Lúc này Gosia mới nhận ra, đúng là gần đây Vika có rất nhiều điểm khác thường. Chẳng hạn như, cô ấy hay vô cớ cười tủm tỉm, không tan làm quá muộn mà luôn về trước giờ ăn tối. Bữa sáng có thể bỏ qua nhưng bữa trưa lại chịu dành thời gian đi ăn. Có lần cô còn thấy cô ấy và Karl cùng đi ra từ một xe, chính là chiếc Mercedes màu nhũ xanh của cô ấy.
Hai người bọn họ là hàng xóm, sống cùng một tòa chung cư nên lúc ấy Gosia chỉ nghĩ Karl đi nhờ xe của Vika đến văn phòng. Giờ ngẫm lại, cảm thấy có lẽ bọn họ đã phát triển tình cảm đến mức trên tình bạn và tình đồng nghiệp rồi.
Thực ra như vậy cũng tốt. Gosia coi Vika như chị gái mình, vừa ngưỡng mộ, vừa thương xót cô ấy, mong cô ấy tìm được hạnh phúc. Người như cô ấy xứng đáng có một bờ vai để nương tựa. Dù cô ấy rất mạnh mẽ, luôn đi che chở cho người khác, nhưng như thế cũng đâu có nghĩa là cô ấy không được quyền yếu đuối và dựa dẫm đâu.
Bao năm phải gồng mình lên gánh vác một tập đoàn lớn, một gia đình phức tạp, cô ấy cũng mệt mỏi lắm chứ. Chẳng qua, tất cả mọi người đều nhìn vào cô ấy, trông chờ cô ấy đứng ra giải quyết mọi việc giống như cách cô ấy thể hiện từ xưa đến nay, thế nên người ta dường như quên mất rằng, cô ấy cũng là phụ nữ, cũng mong manh và cần được yêu thương, nâng niu.
Vân im lặng rất lâu, lâu đến mức Gosia tưởng cô đã hóa đá. Cô ngồi trên ghế, khuôn mặt gầy đến nhọn ra hơi cúi, ánh mắt cứ nhìn vô định xuống bàn làm việc không chớp, toàn thân không nhúc nhích. Nếu không phải vì ngực cô vẫn phập phồng theo từng nhịp thở, có lẽ người khác nhìn vào sẽ nghĩ Gosia đang đứng đối diện một bức tượng.
Không rõ là đã nghĩ thông suốt hay gì, đột nhiên Vân nói.
“Ăn trưa thôi. Cùng ăn với tôi đi.”
Gosia như tội nhân được ân xá, mừng muốn rơi nước mắt liền cuống quýt tay chân, vừa đi tới bàn trà vừa nói.
“Để tôi đi hâm nóng lại lần nữa.”
“Không cần, ăn luôn đi. Vẫn còn rất nhiều việc phải làm.”
Nói xong, Vân ngồi xuống ghế sofa, đặt khăn ăn lên đùi và cầm dao dĩa bắt đầu cắt cuộn bắp cải.
Buổi chiều, Vân đã hẹn với luật sư Steinberger cùng tới công ty Blokwerk để thương lượng phương hướng giải quyết. Hiện tại, ban quan hệ công chúng cũng đang tất bật soạn các phương án ứng phó với truyền thông tiêu cực nhằm bảo vệ uy tín của MVC. Bầu không khí trong công ty lúc này dù không đến mức hỗn loạn nhưng cũng không thể nói là dễ thở.
Trong nội bộ công ty, Vân yêu cầu các tổ kỹ thuật và những người có liên quan không phát tán thông tin, càng hạn chế việc bình luận về nó, chỉ tập trung vào công việc của mình và để các phòng ban có thẩm quyền giải quyết vụ việc.
Nhưng internet không nể mặt hay nghe lời ai. Trên FB, twitter, LinkedIn, các bài viết về việc MVC ăn cắp bản quyền của Blokwerk lan tràn nhanh hơn virus. Ở chốn thương trường đấu đá, con người ta hành xử theo bản năng hoang dã như các loài thú săn mồi vậy. Chưa cần biết đúng sai, chỉ cần một con bị cắn, tất cả các con khác đều sẽ nhảy vào góp nanh góp vuốt, cắn xé ăn hôi cùng.
Suốt mấy tiếng đồng hồ, Vân cùng hai lãnh đạo của Blokwerk là CEO và CFO thương thảo để đạt đến một thỏa thuận dân sự nhưng không thành. Bọn họ dường như chỉ muốn nhắm đến việc đưa công ty cô ra tòa và làm rùm beng sự việc lên để gây chú ý với truyền thông, đồng thời hạ thấp uy tín của công ty cô trong ngành crypto và các hoạt động liên quan đến tiền điện tử.
Thất bại trở về, Vân lại nhốt mình trong phòng làm việc, cả đêm không ngủ.
Ngày hôm sau, ban giám đốc yêu cầu triệu tập cuộc họp, hội đồng quản trị cũng yêu cầu triệu tập cuộc họp. Ai cũng dồn ép gây áp lực cho Vân, đòi hỏi cô phải cho bọn họ một câu trả lời về sự việc này.
Dù đầu đau như búa bổ, dạ dày cũng quặn thắt như bị ai vừa đổ axit vừa xát muối bên trong nhưng Vân vẫn phải dịu giọng mong bọn họ hạ hỏa và cho cô thời gian để xử lý.
Một vài người bắt đầu lên tiếng, nói ngay từ đầu khi đề án này được đưa ra đã có nhiều ý kiến phản đối nhưng cô một mực không muốn nghe. Mới qua vài tháng mà đã liên tục gặp rắc rối, không biết sau này còn phải đối mặt với những rủi ro nào.
Các cổ đông bắt đầu nhen nhóm hoài nghi đối với việc đầu tư vào phát triển sản phẩm crypto, thậm chí còn hoài nghi chính Vân và năng lực của cô. Một vài người lên tiếng đề nghị đóng băng hết các hoạt động này để chờ sự việc lắng xuống, một số khác thậm chí yêu cầu giải tán luôn toàn bộ đề án crypto để kịp thời cắt lỗ, bảo toàn nguồn vốn và danh tiếng của MVC.
Vân bị xoay đến chóng mặt, ba bề bốn phía đều tấn công cô, khiến cô mệt mỏi đến mức muốn tung hê tất cả.
Trở về phòng làm việc, Vân mở máy tính lên. Ánh mắt ngay lập tức đập vào một bài báo nói MVC cậy mình là công ty to nên tưởng có thể một tay che trời, ăn cắp sản phẩm của người khác, ai ngờ bị kiện. Đây là bài học cảnh báo với các công ty đầu tư, không nên ỷ thế có tiền mà làm bừa, đồng thời cũng là hồi chuông cảnh tỉnh với các công ty phát triển crypto quy mô nhỏ, hãy bảo vệ sản phẩm trí tuệ của mình. Nhìn bên dưới màn hình tràn ngập các bình luận bôi nhọ, cô bực bội xoay lưng lại, thả tầm mắt ra cửa sổ hướng xuống công viên.
Có bóng người dưới gốc cây ngay cạnh ghế đá cô hay ngồi. Dáng đứng đẹp đẽ này nhất định là Khánh, người đàn ông cô đã không được gặp suốt một tuần nay. Anh đứng đó, tựa lưng vào gốc cây, khuôn mặt bị tán lá xanh rì có điểm vài đốm tím đỏ che mất. Chỉ có đôi chân dài vô thực cùng bàn tay đang cầm điện thoại rất đỗi quen thuộc khiến Vân có thể nhận ra chính là anh.
Cô nhớ anh quá. Nhớ mùi hương thanh mát như gỗ đoạn trên người anh. Nhớ những câu nói trả treo độc địa của anh. Nhớ cả khuôn mặt lạnh lùng cùng biểu cảm không thèm chấp của anh mỗi khi bị cô trêu chọc.
Giá mà bọn họ có thể trở lại như trước đây. Giá mà cô đừng ngu ngốc cố chấp với cái kế hoạch khùng điên ấy. Giá mà cô có thể yêu anh chẳng cần một lý do. Giá mà cô không phải là một người phụ nữ đã khắc vào xương tủy tên của một người đàn ông khác. Giá mà…
Chẳng có giá mà nào cả.
Cuộc đời chính là con đường một chiều, đã đi qua rồi thì không còn cơ hội để có thể quay đầu lại.
Thế này cũng tốt. Cô sẽ không làm liên lụy đến anh. Không có cô, cuộc sống của anh vẫn yên bình, đều đặn diễn ra. Bầu trời của anh sẽ không vì vắng cô mà bớt xanh. Tia nắng trong mắt anh sẽ không vì vắng cô mà bớt rực rỡ. Cô chưa kịp là gì của anh cả, chưa kịp lưu lại bất cứ dấu ấn nào trong cuộc đời anh.
Mọi thứ về cô sẽ chỉ như vết chân trên bờ biển. Một con sóng nhẹ của thời gian lướt qua liền xóa đi.
Khánh đứng dưới tán cây, bàn tay cầm điện thoại lướt lên lại lướt xuống đọc một vài tin nhắn cũ. Vân rất ít khi dùng tin nhắn vì thế suốt mấy tháng quen nhau lịch sử tin nhắn của bọn họ chẳng có được mấy trang.
Anh biết lúc này cô đang rất bận. Philip đã kể với anh về chuyện xảy ra với công ty. Anh không mong đợi gì nhiều, chỉ muốn biết cô có ổn không, anh có thể giúp gì được cho cô không, nhưng bất kể là lời nào anh cũng chẳng dám nói.
Đêm hôm đó, anh lạnh lùng với cô như thế, chẳng rõ cô có giận anh không. Nếu cô không giận anh thì vì sao anh nhắn tin báo đã đưa cho Gosia thịt sấy khô mà cô thích, dặn cô đừng ăn lúc đói, nhưng cô không trả lời? Còn nếu cô giận anh thì vì sao không mắng anh, không bảo anh đừng đưa đồ ăn vặt tới cho cô nữa, cô không cần?
Cảm giác bất lực, vô dụng cùng hối hận bủa vây trong lòng Khánh. Nếu biết trước sẽ có chuyện này anh đã không gây sức ép với Vân như thế. Thật lòng anh chỉ muốn cô nghiêm túc đón nhận tình cảm của anh, đừng nói dối anh, đừng lợi dụng anh. Để cho anh ở bên cô, cho cô một bờ vai, một vòng tay, một nơi để ngả lưng khi mệt mỏi. Nhưng ở hiện thực chẳng bao giờ tồn tại chữ nếu. Thế nên nhìn xe ô tô của cô nằm lì trong gara ở công ty cả một tuần nay, Khánh thực sự rất lo lắng.
Chỉ nghe Philip kể sơ qua thôi anh cũng biết được hiện tại Vân phải chịu áp lực rất lớn. Từ hôm xảy ra chuyện tới giờ cô chưa hề về nhà. Cả ngày từ sáng đến tối cô đều quay như chong chóng, vừa tìm phương án sửa chữa sản phẩm, vừa đối phó với ban lãnh đạo và cổ đông, còn phải chạy đôn chạy đáo điều tra và dàn xếp vụ kiện, họp với ban quan hệ công chúng, với luật sư…
Một ngày 24 giờ mà cô làm việc như thể có 240 giờ vậy. Anh không hề gặp được cô nhưng nghe Gosia nói cô gầy đi rất nhiều, trạng thái tinh thần cũng rất mệt mỏi. Chỉ tưởng tượng đến thân hình vốn dĩ đã rất mảnh mai, mỏng manh như chiếc lá đó của cô giờ còn gầy đi rất nhiều, anh thật rất xót xa.
Nhưng chẳng thể nào lấy lại được những lời mình nói, cũng chẳng dám mở miệng hỏi han sợ cô càng thấy áp lực thêm, Khánh chỉ đành làm một chậu cây cảnh, cứ tồn tại một cách lặng im ở đó, nhưng bất cứ khi nào cô muốn đều có thể đến bên cạnh mà dựa vào.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
BTS: Mình là một đứa có tâm hồn ăn uống nên trong truyện của mình kiểu gì cũng có nhắc đến một vài món ăn 😀 hôm nay giới thiệu với các bạn món gołąbki (đọc là gô-uông-ki) nhé. Món này thường được nấu bằng bắp cải non (bắp cải ở châu Âu ăn khô và cứng, vị còn nhạt chứ không mềm ngọt như bắp cải ở VN đâu nên muốn nấu món này ngon thì bắp cải cần chọn loại đầu mùa và thật non), nhân bên trong có thể tùy ý điều chỉnh theo khẩu vị, nhưng phổ biến nhất là có thịt băm, hành, cà rốt, gạo hoặc hạt đại mạch. Sau khi hầm nhừ trong nước sốt cà chua thì có thể rắc thêm một ít rau mùi tây hoặc thì là cho thơm. Món này ăn khá ngon, vị chua nhẹ của nước sốt kết hợp với vị ngọt đậm đà của thịt và rau bên trong nên ăn nhiều không bị ngán.
Ảnh: nhặt trên trang web nấu ăn praktykulinarni.com

mi.meo
Phàm NhânMắ, mới có cái văn án thoi á:))))👁️👄👁️
phong Đạm Khinh Vân
Phàm Nhânchưa full à tác giả ơi
Bách Lâm
Phàm Nhân Tác giảBản draft thì full rồi nhưng mình chưa có thời gian chỉnh sửa. Còn khoảng 50 chap nữa, hi vọng từ giờ đến cuối năm sẽ xong và mình sẽ up full.