Chương 109: Sinh nhật

Chỉ đơn giản như vậy, Vân đã thành công thuyết phục được Khánh đợi thêm nửa năm. Dù trong lòng Khánh có chút ảo não vì anh vốn muốn đăng ký kết hôn càng sớm càng tốt, nhưng cô đã cố ý chọn một ngày đặc biệt như vậy, anh cũng không nỡ phụ tâm ý của cô. 

Ngoài việc đăng ký kết hôn, bọn họ cũng thống nhất để chờ sau khi ra mắt hai bên gia đình rồi mới tính tới chuyện đám cưới. Với Vân, cô không câu nệ việc có làm đám cưới hay không nhưng với Khánh, nhất định là gia đình anh sẽ mong chờ được nhìn thấy anh trong ngày trọng đại này nên Vân cũng không muốn qua loa.

Chọn được ngày kết hôn xong, Khánh liền hỏi đến vấn đề mà trước đó anh suýt thì quên mất. 

“Sắp đến sinh nhật em rồi, em muốn tổ chức vào ngày nào?”

Nghe Khánh nhắc tới ngày sinh nhật mình Vân mới nhớ. Đã gần hết tháng 1 rồi, nếu tính chi li ra thì chỉ còn một tuần nữa là cô tròn 39 tuổi. Nhưng nếu cô nhớ không nhầm thì cô chưa từng nói cho anh biết ngày sinh của cô. 

“Sao anh lại biết sắp đến sinh nhật em?”

Nhìn ánh mắt thoáng chút ngờ vực của Vân, Khánh bật cười. Lẽ nào cô nghĩ anh cũng giống như em rể của cô, ngầm đi điều tra thân thế người khác?

“Hôm đưa em vào bệnh viện, anh phải làm thủ tục đăng ký nhập viện cho em nên đã lấy thẻ căn cước của em ra xem.”

“Ồ!”

Vân liền hiểu, sinh nhật mà anh nhắc đến là ngày sinh trên thẻ căn cước của cô. Nhưng ngày sinh đó là giả, việc giấy tờ của cô Khánh đã biết vì thế cô cũng chẳng cần giấu anh chuyện ngày sinh làm gì. 

“Thật ra, ngày sinh trên đó không phải là sinh nhật em đâu.”

Khánh vờ như ngạc nhiên. 

“Ồ? Không phải em sinh ngày 29 tháng 2, sinh nhật đặc biệt 4 năm mới có một lần sao? Năm nay vừa đúng năm nhuận nữa đấy, em có chắc là không muốn tổ chức vào ngày này không?”

Nghe giọng trêu chọc của Khánh là Vân biết, anh đã đoán ra chuyện này từ lâu. Cô bĩu môi cười. 

“Ngày sinh thật sự của em là ngày mùng 4 tháng 2 năm 1985.”

Câu trả lời của cô không khiến Khánh ngạc nhiên lắm. Anh đã đoán đúng, “vuongvan42” chính là tên và ngày sinh của cô. 

“Vậy anh có thể hỏi tên thật sự của em là gì không?”

“Vương Trúc Vân.” 

Khánh gật đầu, tỏ ý đã biết. Anh cân nhắc vài giây rồi nói với cô. 

“Anh có một đề nghị thế này. Chúng ta sẽ tổ chức sinh nhật cho Vương Trúc Vân vào ngày mùng 4 tháng 2, mừng cô ấy tròn 39 tuổi. Sau đó chúng ta lại tổ chức sinh nhật tiếp cho Viktoria Krolewska vào ngày 29 tháng 2, mừng cô ấy bước sang tuổi 32. Em thấy sao?”

Vân phì cười. 

“Mỗi sinh nhật qua đi là em già thêm một tuổi, có gì hay ho đáng chúc mừng đâu mà tổ chức lắm thế làm gì? Tốt nhất là bỏ qua nó đi, em không muốn nghĩ tới việc mình sắp 40 tuổi nữa đâu.”

Khánh đứng phắt dậy. 

Vân không biết anh định làm gì, có chút khó hiểu nên dõi mắt theo từng động tác của anh. Chẳng ngờ anh bế bổng cô lên khỏi ghế xoay rồi đi tới ghế bành cạnh tường, ngồi xuống và đặt cô lên đùi anh. 

Để cô an vị xong, anh ôm cô vào lòng, nghiêng đầu tựa má lên trán cô, nói ấm áp. 

“Rượu vang hảo hạng là rượu để càng lâu càng lên men đậm đà khiến người ta say đắm. Em cũng vậy. Vì thế thay vì nghĩ mỗi năm mình đang già đi, sao em không nghĩ mỗi năm em đều đẹp hơn, quyến rũ hơn? Chúng ta chúc mừng là chúc mừng cái đó chứ tuổi tác chỉ là con số mà thôi.”

“Anh thực sự không bận tâm đến khoảng cách tuổi tác sao? Ý em là, bây giờ em vẫn chưa già hẳn, nhưng đợi 20 năm nữa, lúc đó em đã gần 60 còn anh mới ngoài 40. Đàn ông tuổi đó vẫn còn rất sung sức, tinh lực vẫn dồi dào. Nhưng em thì có khi nhấc cánh tay lên thôi cũng thấy mỏi rồi. Sự chênh lệch giữa chúng ta lúc ấy sẽ rất rõ rệt. Anh đã từng nghĩ đến chuyện đó chưa?”

Khánh ngồi thẳng người, cúi đầu nhìn Vân rồi bật cười đến vui vẻ. 

“Anh hỏi thật, cả ngày trong đầu em chỉ loanh quanh mỗi chuyện đó thôi hả? Chứ anh là đàn ông mà anh cũng không nghĩ đến nó nhiều như thế đâu.”

Bị Khánh trêu, Vân bĩu môi hờn dỗi. Khánh nhìn cô xấu hổ, chỉ biết cụp mắt mà không nói lại được câu gì cũng không nỡ chọc ghẹo cô thêm nữa.

“Anh không phải là người có nhu cầu quá lớn trong chuyện ấy. Với anh nó là một chuyện vui vẻ, là việc khi hai người yêu nhau thể hiện cảm xúc ra thành hành động. Nhưng ngoài cái đó ra vẫn còn có rất nhiều cách để bày tỏ tình yêu mà. Nếu lúc em 60 tuổi cảm thấy không còn ham muốn hoặc không còn đủ sức, thì chúng ta sẽ dùng cách khác để yêu nhau, có sao đâu. 

Tóm lại, em đừng nghĩ đến chuyện tuổi tác nữa. Anh thực sự không thấy có vấn đề gì. Chỉ có em cứ bị ám ảnh mãi về nó thôi. Bỏ đi, được không? Anh yêu em. Bất luận là em 40, 50 hay 60 anh vẫn sẽ yêu em. Đừng nghĩ nữa, nhé?”

Nhìn vào đôi mắt anh, Vân ngẫm nghĩ một hồi rồi mỉm cười thay cho lời đồng ý. Rốt cuộc Khánh cũng khiến Vân bỏ được xuống mối lo âu về tuổi tác. Nhưng nhắc đến chuyện này cô cũng liền nhớ ra. 

“Em vẫn chưa biết sinh nhật của anh. Anh sinh ngày nào?”

Nghe Vân hỏi, Khánh có chút chột dạ. Ngày sinh của anh chính là ngày mất của cậu Nguyên. Liệu anh nói ra có khiến cô suy nghĩ không? 

Ngập ngừng một lúc, cuối cùng Khánh vẫn lựa chọn thành thật đáp.

“Anh sinh ngày 27 tháng 12.”

27 tháng 12

Vân thoáng nhíu mày nhưng rất nhanh cô lại mỉm cười. 

“Vậy mà anh không nói sớm để em tổ chức sinh nhật cho anh trước khi anh về Việt Nam. Nhưng không sao, ngày mai là 27 tháng 1, dù chậm một tháng nhưng ít ra vẫn đúng ngày. Chúng ta có thể làm sinh nhật cho anh trước rồi tuần sau làm sinh nhật cho em, được không?”

Khánh cười thật tươi. 

“Được.”

“Vậy anh thích quà gì để em chuẩn bị.”

Khánh không trả lời ngay. Anh nhìn Vân thật lâu, cái cằm chẻ hơi đưa qua đẩy lại như đang suy tính. Sau rồi, anh cúi đầu vừa chạm nhẹ môi cô vừa nói. 

“Giấy đăng ký kết hôn.”

Vân cười, dụi đầu vào ngực anh, không nói thêm gì.

Tối hôm sau, Vân thực sự tổ chức sinh nhật cho Khánh. Cô còn gọi tất cả mọi người trong nhà đến hát chúc mừng sinh nhật và cùng ăn bánh với hai người. 

Chỉ có điều, không có giấy đăng ký kết hôn nên cô mua tặng Khánh một chiếc đồng hồ làm quà sinh nhật. Tuy rằng ai đó luôn miệng nói rất thích món quà nhưng đêm đó cô vẫn bị đòi “đền bù” tới cả tiếng đồng hồ trước khi ngủ. 

Lại qua thêm mấy ngày, sinh nhật của Vân cũng đã đến. Vừa hay vào đúng cuối tuần nên thay vì tổ chức ở nhà thì Khánh dẫn cô đi chơi. 

Bọn họ lên chuyến bay đến Munich rồi thuê xe tự lái đi xuống phía Nam, đến một khu nghỉ dưỡng trên núi để trượt tuyết. Vân cả đời thấy tuyết thì nhiều chứ trượt tuyết thì chưa bao giờ. Vì thế khi nghe anh đề nghị cô đã rất hào hứng. 

Nhìn trên phim ảnh thấy người ta lướt đi trên tuyết nhẹ nhàng thong thả, cô cứ nghĩ môn thể thao này sẽ không thể làm khó được cô. Nhưng cô đã nhầm, không những nó làm khó cô còn khiến cô ngã dúi dụi, trông trầy trật đến thê thảm. Ngay cả khi cô có một anh bạn trai trượt tuyết vô cùng thành thạo, động tác uyển chuyển như đạp gió cưỡi mây thì cũng không cứu vãn nổi. 

Buổi tối ở trong phòng khách sạn, Vân vừa tắm xong mặc đồ ngủ bước ra đã thấy Khánh bày sẵn trên bàn rất nhiều loại kem trị thương. Nào là kem chống bầm tím và tan máu tụ, kem lạnh trị căng cơ, kem nóng chống đau mỏi cơ… Nói chung trông anh rất giống một bác sĩ trị liệu. 

Trước kia tập võ thường xuyên, việc bị bầm tím hay đôi khi trẹo chân, sái tay là điều khó tránh khỏi nên Vân chẳng mấy bận tâm. Nhưng có vẻ như Khánh lại rất để ý đến chuyện này. Nhìn một bàn như vậy Vân không nhịn được liền cười. 

“Anh trị thương cho em rồi mai em lại ngã tiếp thôi. Để hôm nào về rồi bôi luôn một thể.”

Nghe cô nói Khánh lập tức nhíu mày. 

“Nếu biết em hậu đậu thế này thì đã không rủ em đi trượt tuyết. Người gì mà đến đứng thăng bằng trên ván trượt cũng không xong.”

Mới nói dứt lời anh đã đi đến nhấc bổng cả người cô đặt lên giường. 

Vân muốn cãi lại nhưng vừa mở miệng đã bị một cảm giác đau nhói ập đến khiến cho những lời muốn nói ra lập tức bị thu hồi, chỉ còn tiếng kêu la oai oái vang vọng khắp căn phòng. 

“Ây da…anh nhẹ tay một chút.”

Lông mày Khánh càng nhíu lại thật chặt. Anh vừa xoa kem lên chân cô vừa thổi thổi. 

Anh mắng cô như vậy nhưng thực chất là đang mắng chính mình. Thường ngày anh thấy cô rất chăm chỉ tập thể thao, thân thể cũng vô cùng dẻo dai, linh hoạt. Vì vậy mặc dù cô nói với anh cô chưa từng trượt tuyết nhưng anh tặc lưỡi, nghĩ chỉ cần dạy cô một vài buổi rồi cô sẽ quen. Nào ngờ, cô ngã đến bầm dập chân tay như vậy. 

Nhìn những vết thương trên làn da trắng nõn của Vân, anh thật muốn đánh chết chính mình. 

“Còn đau không?” – Khánh hỏi sau khi bôi thuốc và day hết những chỗ bị bầm tím. 

“Không đau!” 

Vân lắc đầu cười. Thật ra chỉ có lúc anh bôi thuốc và ấn vào nó thì mới thấy đau còn bình thường cô hoàn toàn chẳng có cảm giác gì ngoài việc hơi mỏi cơ một chút.

Nhưng Khánh cho rằng cô đang nói dối chỉ để anh bớt lo lắng và không mắng cô nữa. 

Kéo chăn lên đắp kín cho hai người, anh dịu dàng ôm cô vào lòng, nói như biết lỗi. 

“Lần sau anh sẽ cẩn thận hơn, không để em bị thương nữa.”

Vân cứ tưởng anh nói cẩn thận hơn nghĩa là anh sẽ chú ý đỡ cô mỗi khi cô ngã, hoặc để cô học với huấn luyện viên riêng. Nhưng không, ý anh chính là, anh không cho cô trượt tuyết nữa. 

Ngày hôm sau bọn họ chuyển sang đi cáp treo lên đỉnh núi chụp ảnh, tham quan đài khí tượng thiên văn, xem show trình diễn về vũ trụ và những vì sao. Chập tối khi các quán bar và nhà hàng trong thung lũng đã lên đèn, hai người rủ nhau xuống núi đi ăn tối rồi đến quán bar uống rượu. 

Giữa một rừng khách đến nghỉ dưỡng đa phần là người da trắng, một đôi trai gái châu Á xinh đẹp xuất hiện trong quán bar lập tức thu hút nhiều ánh mắt nhìn sang. 

Khánh không quan tâm lắm đến những người xung quanh, chỉ nắm tay Vân đi thẳng vào bên trong kiếm một bàn trống và ngồi xuống. Vân cũng đã quá quen với việc bị người khác nhìn nên chỉ một mực đặt ánh mắt trên gương mặt đẹp đẽ mà cô nhìn cả ngày lẫn đêm vẫn không chán ở bên cạnh. 

“Hôm nay chơi vui không?” – Khánh quay sang hỏi.

Vân gật gật đầu, cười tươi rói. 

“Vui. Mỗi tội mai phải về rồi, còn mấy chỗ chưa kịp đi nữa nên hơi tiếc.”

Khánh cười, nhè nhẹ vuốt má cô. 

“Chờ hết học kỳ anh nghỉ dạy hẳn rồi sẽ đưa em đi chơi nhiều hơn.” 

“Ừm.”

Cô ngả đầu vào vai anh, khẽ trả lời. 

Sáng hôm sau, trong lúc chờ Vân trang điểm và sửa soạn, Khánh tranh thủ gọi điện thoại về nhà cho mẹ. 

Chỉ còn vài ngày nữa là đến Tết Nguyên Đán, thời điểm này mẹ anh thường bận rộn nhất trong năm. Vừa lo chuyện ở công ty, vừa lo sắm sửa lễ Tết cho gia đình hai bên. Vì thế Khánh muốn gọi hỏi thăm mẹ. 

Liên nhận được điện thoại của con trai thì rất vui. Hai mẹ con bật camera lên trò chuyện với nhau. Bỗng Liên nhìn qua lớp kính trong suốt sau lưng con trai thấy thấp thoáng một cô gái mặc áo len cổ lọ, tóc dài thướt tha đang đi đi lại lại liền hỏi. 

“Kia là bạn gái con à?” 

Khánh đứng ngoài ban công, mải nói chuyện với mẹ nãy giờ nên không để ý Vân đã lọt vào tầm ống kính của camera. Anh vội nghiêng người đi, nói với mẹ. 

“À, vâng. Bọn con đi trượt tuyết cùng nhau.”

“Cho mẹ nói chuyện với cô ấy, được không? Mẹ rất tò mò bạn gái của con là người thế nào.”

Khánh hoàn toàn chưa có chuẩn bị gì cho cuộc gặp gỡ này. Anh không biết Vân liệu có còn nhớ mặt mẹ anh nữa không, cũng không biết mẹ anh liệu có nhận ra cô hay không. Nhưng trước khi anh và cô kết hôn, anh tạm thời không muốn để người nhà anh và cô gặp nhau, phòng trường hợp vạn nhất hai bên nhận ra nhau rồi kế hoạch kết hôn của anh phải thay đổi, sẽ rất phiền toái. 

Khánh lập tức cười trừ, nói lấp liếm. 

“Để hôm khác đi, bọn con đang phải dọn đồ, sắp đến giờ trả phòng rồi. Con chỉ định tranh thủ gọi cho mẹ một chút để hỏi thăm thôi.”

Liên hiểu ý nên cũng không nhiều lời nữa. Bọn họ nói thêm vài ba câu rồi Khánh cúp máy. 

Vân đã dọn xong hết đồ đạc và sẵn sàng lên đường. Thấy Khánh đi từ ngoài ban công vào liền hỏi. 

“Anh gọi cho ai thế?”

“Mẹ anh.”

“Ồ, hình như sắp Tết đúng không nhỉ? Dạo này ở nhà nhiều, em sắp quên mất ngày tháng rồi.”

Khánh cười, cầm lấy áo khoác mặc vào cho Vân. 

“Ừ. Hàng năm em có làm gì vào dịp Tết không?”

“Trước kia còn sống với mẹ và em gái em thì có. Năm nào em cũng mua bánh chưng, gói nem, làm một bữa cơm nho nhỏ cho mọi người trong gia đình cùng bạn bè thân thiết. Nhưng từ ngày chuyển tới Berlin thì không giữ thói quen đó nữa. Dù sao cũng chỉ có một mình em ở nhà, ngày đó lại chẳng được nghỉ. Bày vẽ ra cũng không để làm gì.”

Kéo khóa áo giúp Vân rồi quàng khăn vào cho cô, Khánh kéo cô đến gần ôm vào lòng như ôm một chú gấu bông rồi hỏi. 

“Vậy bây giờ có hai mình rồi, em có muốn bày vẽ ra một chút không?”

Vân luồn tay vào áo khoác măng tô của Khánh, ôm eo anh cười thích thú. 

“Nghe nói bạn trai em rất cổ hủ, luôn tôn trọng giá trị truyền thống và văn hóa dân tộc. Thế nên…ừm…chắc là bày vẽ chút đi. Kẻo em lại bị mang tiếng là không giữ gìn thuần phong mỹ tục.”

Bị cô “đá xoáy”, Khánh phì cười, nhéo mũi cô một cái. Hai người xách hành lý đi xuống sảnh trả phòng rồi lên xe đến sân bay. 

Về tới nhà đã là chiều muộn, hai người tắm rửa, ăn tối xong rồi đi nghỉ sớm. Vân nằm trên giường đọc sách trong phòng mình đợi Khánh. Trong lúc đó Khánh ở phòng riêng của anh sửa soạn một ít tài liệu để hôm sau đến trường. 

Mở ngăn kéo bàn làm việc ra nhìn thấy tập album ảnh của Vân anh liền lôi ra ngắm một chút. 

Dù hiểu rằng trước sau gì cũng phải đối mặt với chuyện này nhưng anh vẫn luôn chần chừ, tìm mọi lý do cho mình để trì hoãn. Anh biết anh không nên giấu cô và chắc chắn sẽ không thể giấu được quá lâu. Nhưng anh không biết làm thế nào để mở lời, không biết phải bắt đầu nói từ đâu. 

Đang miên man với những suy nghĩ, chợt có tiếng cửa phòng mở ra. Khánh vội vàng nhét tập album vào ngăn bàn và đóng sập lại. 

Cánh cửa mở ra, Vân như chú chim sẻ tung tăng bước tới nhìn anh đầy phấn khích rồi nói. 

“Em quyết định rồi. Em sẽ viết sách.”

“Hả?”

Khánh bị giọng nói hào hứng cùng ý tưởng mới mẻ đột ngột xuất hiện của Vân làm cho choáng ngợp nên phản ứng có chút chậm nhịp. 

“Em nghĩ rồi, đằng nào em cũng ở nhà rảnh rỗi. Mỗi ngày loanh quanh nấu nướng, chơi đàn, đọc tiểu thuyết cũng bắt đầu nhàm chán. Chi bằng làm việc gì đó bổ ích một chút cho đầu óc bớt trì trệ.”

Nói đến đây cô dừng lại rồi ngồi lên giường của anh, đung đưa hai chân, dáng vẻ giống như vừa nghĩ vừa nói. 

“Em sẽ dùng kinh nghiệm thực tế của mình để viết sách về phân tích đầu tư. Những năm em bắt đầu khởi nghiệp với MVC, lúc đó rất muốn tìm những nguồn tài liệu bổ ích liên quan đến những dự án cụ thể nhưng hoàn toàn không có. Em và Mathias vừa làm vừa mày mò, kiến thức về lý thuyết thì rất nhiều nhưng áp dụng vào thực tế thì khác quá xa nên rất vất vả. 

Em muốn những bạn trẻ khởi nghiệp trong tương lai sẽ không phải đi đường vòng như em mà có thể tìm thấy những thứ mình cần ngay từ những case study mà em cung cấp. Như thế sẽ thuận lợi hơn rất nhiều. Anh nghĩ sao?”

Khánh gật đầu. Anh đi đến ngồi xuống bên cạnh Vân nói đồng tình. 

“Ý tưởng rất hay, rất hữu ích. Em có thể kết hợp với các trường đại học, mở những buổi tọa đàm, workshop nói về hành trình khởi nghiệp của em và những bài học mà em thu lượm được trong sự nghiệp của mình. Anh nghĩ các bạn sinh viên sẽ rất hứng thú.”

Gợi ý của Khánh quá hay khiến Vân phải vỗ tay một cái. 

“Đúng đúng. Những việc này đều không đòi hỏi thời gian cố định, em có thể sắp xếp thời điểm phù hợp mà không lo bị áp lực công việc. Coi như…vừa làm vừa chơi.”

Vân tiếp tục hào hứng nói về những ý tưởng mà mình muốn viết thành sách. Khánh vừa lắng nghe, vừa ngắm nhìn khuôn mặt rạng rỡ cùng đôi mắt sáng lấp lánh của cô, cảm thấy cô ngày càng giống với hình ảnh cô gái năm 17 tuổi anh nhìn thấy trong mơ. Vừa xinh đẹp, vừa trong sáng, rất đơn thuần và tràn đầy năng lượng. 

Đảo mắt đến bàn làm việc, Khánh bỗng nhiên thấy có chút tội lỗi trong lòng. 

Kệ đi, anh tự nhủ. Việc gì cũng để sau ngày 31 tháng 7 rồi tính tiếp. 

3 Bình luận

  • mi.meo
    Phàm Nhân
    1 năm trước

    Mắ, mới có cái văn án thoi á:))))👁️👄👁️

  • phong Đạm Khinh Vân
    Phàm Nhân
    2 tháng trước

    chưa full à tác giả ơi

    • Bách Lâm
      Phàm Nhân Tác giả
      3 tuần trước

      Bản draft thì full rồi nhưng mình chưa có thời gian chỉnh sửa. Còn khoảng 50 chap nữa, hi vọng từ giờ đến cuối năm sẽ xong và mình sẽ up full.


Viết bình luận

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay